Thánh Giá Là Gì ?

14 Tháng Chín 201812:10 CH(Xem: 489)

THÁNH  GIÁ  là  gì  ?

 

                                                      ( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 )

 

                 “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta”

                    ( Lc.9 : 23 )

jesus-cross 

Thánh Giá là gì anh biết không ?

Trời mây non nước nhuộm sắc hồng,

Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá !

Thánh Giá vươn lên giữa không trung.

 

Biểu tượng đó tuyệt mỹ  vô cùng,

Ngàn năm biến đổi vẫn uy hùng,

Vươn lên sức sống Ki-tô giáo,

Ấp ủ chở che bao tấm lòng.

 

Thánh Giá đâu phải để theo thời,

Không là trang điểm để thêm vui,

Dù bằng kim cương hay vàng bạc,

Vòng quanh cổ, ngực cho đẹp tươi.

 

Đừng dùng Thánh Giá mà đấu tranh,

Đừng mang Thánh Giá mà tuần hành,

Che lấp dưới chiêu bài chính trị,

Âm mưu lừa dối sẽ không thành.

 

Hãy nhìn lên đỉnh tháp giáo đường,

Thánh Giá vươn cao giữa trời trong,

Tiếng chuông vang dội đang mời gọi,

Hồn ta lắng dịu khỏi sầu vương.

 

Lặng nhìn tưởng niệm nơi nghĩa trang,

Mộ bia Thánh Giá lớp hàng hàng,

Bao người nắm xuống hai tay trắng,

Giã từ phú quí lẫn vinh quang.

 

Thánh Giá cuộc đời của mỗi người,

Buồn vui vinh nhục của một đời,

Thiên Chúa đã trao ta đón nhận,

Gánh vác trên đường một mình thôi.

 

Xưa Chúa trên đường Gôn-gô-ta,

Nhục hình quặn quại, máu lệ nhòa,

Hơi thở đứt đoạn, thân gục ngã,

Thánh Giá trĩu nặng bởi tội ta.

 

Thánh Giá minh chứng của tình yêu,

Hy sinh cao cả biết bao nhiêu,

Chết khổ nhục, không lời oán trách,

Núi Sọ cô đơn buồn hắt hiu !

 

Lạy Chúa ! Con đây đã hiểu rồi,

Ấn tín trao con từ Chúa trời :

Hãy vác Thánh Giá theo chân Chúa,

Chỗi dậy mà đi hết cuộc đời.

 

ĐINH VĂN TIẾN HÙNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Xuân đã về đây khắp nẻo đường Sao lòng thổn thức mãi vấn vương Nhớ trời quê cũ xa xôi thẳm Cách biệt ngàn khơi biển chập chùng Trời cao cao vút ngó mông lung
Mùa xuân – em chải tóc Môi ngọt thơm hồng đào Tôi nhìn sao mới mọc Mơ – một ngày có nhau. Ngày em – trăng mười sáu Mắt xanh màu ngây thơ. Tình trổ ngồng hoa cải Vàng bến sông đợi chờ.
Chen chúc trước ngôi Tam Bảo Tiền lẻ giăng khắp mọi ban Gài cả trong tay Đức Phật Ồn ào khấn vái, cầu xin. Đi buôn, cầu mua được rẻ Cầu bán đắt như tôm tươi Kẻ trót đam mê cờ bạc Cầu sao trúng số đổi đời. Khoá sinh cầu xin đỗ đạt Nam thanh nữ tú cầu duyên Hiếm muộn cầu xin con cái Chữ Tâm liệu có ai xin?
Áo biếc xưa về qua bến tạnh Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai Chị đi thoáng chút hương xoan muộn Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai.... Mường Mán
Bức tường quen thuộc mọi người đều thấy, Chung quanh tư gia xây chắn rào tường, Giữ yên ổn cho đời sống bình thường, Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại. Bao người giàu có lại càng lo ngại, Ông to bà lớn dinh thự khang trang,
Anh đừng nhìn em nữa Hoa xanh đã phai rồi Còn nhìn em chi nữa Xót lòng nhau mà thôi . Người đã quên ta rồi Quên ta rồi hẳn chứ
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN- * . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát Cha cả đời lam lũ Mẹ một đời chắt chiu Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Nhậu say tỏ tình với 4 crush, cô gái đau đầu khi cả 4 người cùng đồng ý TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Ông vua tuổi Hợi nước ta Lên ngôi Mồng Một thật là giỏi giang Phủ dụ tôn thất, dân, quan Hoàng Đế Minh Mạng chăm ngàn việc công Đinh điền thuế khoá canh nông Quân sự kinh tế tinh thông trị vì
CHUÔNG CHÙA GIẢI THOÁT VANG NGÂN, MÕ CHÙA THANH THẢN BÂNG KHUÂNG ĐẤT TRỜI.... Ngày xuân trẩy hội Chùa Hương Núi cao trùng điệp, con đường cheo leo Khi vượt dốc, lúc leo đèo Rừng mơ xanh thắm, hoa treo trắng ngần.
Bảo Trợ