Nhớ Hoa Hồng Trắng

01 Tháng Chín 20181:24 SA(Xem: 120)

Nhớ hoa hồng trắng – Thơ Trần Vấn Lệ

blank
(Hình minh họa: Google)

Kiều Thu hề Tố hỡi em 
nghiêng chân rốn bể mà xem lửa bùng… (Vũ Hoàng Chương)

Mưa tỉ tê, nắng nồng nàn,
cái thời yêu dấu nằm ngang mắt chờ.
Chắc gì trời sẽ sa mưa?
Chao ôi nắng quá cái mùa Hè ơi!



Kia em, nắng lửa cháy trời,
cháy leo quanh núi quanh đồi Cali…
Mùa Hè lửa bắt đầu đi…
và mưa như gái dậy thì… già nua!

Hàng cây phong đứng sững sờ,
lá xanh không đỏ kịp đò hay không?
Thường khi màu lá phong hồng/
thì vàng sẽ nhuộm cho dòng sông Thu…

Mà mưa, mưa cứ xa mù…
Và nắng thì nắng như từ đất lên!

Em à, anh nói với em,
nhiều khi muốn nói chuyện riêng chúng mình
– chuyện chi thì cũng chuyện tình,
nắng mưa, cái cớ qua đình nhớ nhung…

***

Ngày xưa, xưa lắm nhen lòng,
qua đình thấy trúc muốn bồng ai hôn!
Xui chi cái má hường hường…
nhớ hoa hồng trắng, chắc còn trước sân?
Tiền đình tạc dạ bâng khuâng,
chi mai nhất đóa…người dưng là Nàng…


Hai hôm nay trời trở


Hai hôm nay trời trở

trời lành lạnh buổi chiều
ai không nhớ người yêu
đó, mới là chuyện lạ!

Buồn đã đầy mùa Hạ
thì chất ngất mùa Thu?
Mình nói, ai nghe đâu
quay về cho thấy tóc…

Quay về cho thấy chút
hai gò má hồng hồng
con mắt chớp sang sông
gió bồng bồng áo đỏ…

Hai hôm nay nghe gió
vi vu vi vu buồn
Bầy quạ tha mù sương
dãi Ngân Hà mờ mịt…

Rằm tháng Bảy đen kịt
mây hay bầy cô hồn?
Chùa rung chuông boong boong
sư nào cũng áo đẹp…

Tình người hay bánh kẹp
Kẹp trái tim ở trong?
hoa trắng và hoa hồng
ai kìa cài lên áo?

Chắc có người áo não?
Hồn chinh phu tha ma?
Bốn mươi ba năm qua
Bốn bốn năm đang tới…

Bùi Giáng thôi chờ đợi
cái lù lù thời gian…
thương chớ đống nhang tàn
đọng trên mồ thi sĩ…

Kìa, trường giang thu thủy
Kìa, trời xanh cò bay
Cò lẻ loi một bầy
Bầy lẻ loi, cũng ngộ!

Thơ người xưa, còn đó (*)
tôi không thêm chữ nào!
Bởi chữ nào mà đau
ai nhìn không…thất sắc?

Ai nhớ về Tổ Quốc
chắc cũng nhớ màu cờ?
Ai có lòng với thơ?
cho tôi xin giọt lệ…

(*) Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường giang nhất sắc (Vương Bột)

(Nguồn: letran4820@hotmail.com)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
Gửi Gắm Mùa Thu - (Từ bài To Autumn của John Keats) - Sương về tiết dịu ươm màu quả Ấp ủ Mùa Thu với nắng lành Chung sức làm nho đầy trái mọng Dây bò phủ kín máng nhà tranh Vườn táo cong oằn với trái thơm Chín ngon vào giữa ruột thêm hườm Căng phồng bầu bí dòn nâu dẻ Nhụy mật nuôi ong cứ vẫn tươm
THÁNG TÁM Tháng tám có hẹn đâu. Tự thu về chứ bộ Giọt nắng ngang tàng làm khổ lá trên cây Năm tháng mòn vơi cho cái tuổi thêm đầy Tài sản của ta là tấm thân gầy mang nỗi đau tròn trịa Thu lãng mạn gì đâu? Tại hàng cây ru khúc sầu thấm thía Kỷ niệm quật mồ lao trở về mai mỉa tiếng thời gian Tình thu cướp nỗi nhớ trong ta chỉ để lại chiếc lá vàng Ta bảo với hàng cây. Thôi bỏ đi! Thở than gì cho mệt Người Thi Sĩ rầu rầu với vần thơ bê bết Tranh thủ đứng lên nhặt tình Thu xâu kết tặng cho đời
Màu xanh điểm xuyết đỉnh trời Màu xanh chạm mắt thời gian trôi Tôi ngồi ngắm nhìn cõi tôi Chợt câu lục bát bồi hồi con tim Tự do đâu phải kiếm tìm Tự do góp nhặt nổi chìm nhân gian
Nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ. Trò chơi ngày đó, khó phai mờ. Bắn bi, đánh khẳng, tìm bắt bướm. Chơi thẻ, nhảy dây, chạy cướp cờ. Nỗi niềm của kẻ ở xa quê. Nơi đây xứ lạ, mãi ê chề. Nghĩ đến quê hương, sao nhớ quá. Niềm vui, mong hẹn một ngày về. Thy Vân 10-06
( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 ) “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” ( Lc.9 : 23 ) Thánh Giá là gì anh biết không ? Trời mây non nước nhuộm sắc hồng, Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá ! Thánh Giá vươn lên giữa không trung.
không thể định hình nổi mùa thu bên kia triền núi gầy guộc ở nơi ấy ba tôi lưng trần chân cộc vốc một nấm đất, gieo từng mầm non cơn mưa trôi qua màu xanh héo hon tôi bơi theo nỗi nhớ gãy vụn ký ức ngày thơ bé lần lượt rơi xuống không còn chỗ cho thi ca quê mình mùa này ánh nắng nhạt nhòa chập chờn sóng FM báo tin biển động đám mây vắt ngang lán trại gọi tên đỉnh núi từng làn làn mây trắng bay
Giòng sông quê hương – Thơ Đặng Quang Chính - Có một giòng sông Chảy bên làng tôi nhỏ bé Vào những mùa mưa nước lũ Nước sông cuồn cuộn đục phù sa
Bảo Trợ