Lời Cũ Với Dã Tràng

31 Tháng Bảy 201812:04 SA(Xem: 273)
Lời Cũ Với Dã Tràng

Dã tràng ơi
bien-hanghon-Hận biển tự bao giờ
Mà cay đắng 
Mà cả gan lấp biển!
Biển ồn ào, 
Không chịu mình bại trận 
Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.

Cứ mỗi chiều 
Biển đẩy sóng duềnh lên
Lấn lướt hết 
Những gì em xây cất

Xót xa lắm 
Ơi dã tràng xe cát
Uẩn ức gì mà se lại nỗi đau!

Đến bao giờ 
Em lấp nổi biển sâu
Đơn độc thế 
Em chết chìm trong cát

Biển vẫn cứ ồn ào và tự đắc
Biển vô tình như chẳng có em.

Xe cát về
Để ngăn cản triều dâng 
Em khao khát điều đời chưa khao khát
Lẽ nào em là trò đùa cho cát
Xe cát về để cát lại vùi em!

Buông đi em 
Những nỗi buồn riêng
Ta xây lại từ những gì mất mát
Lời không mới với dã tràng xe cát
Trong âm vang, hình như biển trở mình.

Hồng Oanh ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CƯỚP - thơ Nguyễn Duy - CƯỚP thơ Nguyễn Duy con ơi mẹ dặn câu này cướp đêm là giặc cướp ngày là quan - (ca dao xưa) Cướp xưa băng nhóm làng nhàng cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi có con dấu đóng đỏ tươi
Lâu rồi không ghé về quê Nên lòng mang mác bộn bề nhớ nhung Mỏi mong ngày được trùng phùng Dẫu là chốt lát vui mừng lại xa
Chờ ngóng nức nao mỏi dặm ngàn Bạn về vui Tết Cổ mùa sang Mơ hoài xướng hoạ thơ vần thắm Mãi đợi tình giao nét bút vàng
Người đã đi rồi, đi quá xa Bỏ ta ở lại với quê nhà Hôm nay về lại thăm làng Đá Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta… . Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - VÀ NHỮNG CẢM NHẬN * - . Quê tôi nghèo lắm Vẫn lác đác nhà tranh Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời Cũng là chút phận kiếp người thôi !? Khổ nhiều ... Sướng lắm ... Ôi, khổ sướng ! Tình đến, rồi đi - mảng đời trôi ... Ta tính xem ta được những gì ? Dựng cả tòa đài nghiệp ca thi ... Xế chiều còn vướng vòng nhi nữ Nửa lòng thì chán, nửa lòng si
Gói lời yêu vào lửa Em chùng chình bước qua Ngoái đầu, em thành lạ Ríu chiều hiu hắt mưa . Chân trần dạo ngõ xưa Lối về xa xăm quá
Tấm bé theo Cha-Mẹ rời quê hương Phiêu du khắp nơi qua mọi nẻo đường Buôn Hồ dấu ái dừng chân neo đậu Phần hai thế kỹ lắng đọng niềm thương. Ta gặp nhau trên dòng đời xuôi ngược Ba mốt năm tròn kết nghĩa Tào Khang
Ta gọi tên em trong bao la trời đất Tên một loài hoa thơm nhất quê hương khắp núi rừng tới miền sông nước mênh mông Chính trong tim ta, tên em còn vọng mãi... Ta đi tìm em với tâm hồn hoang dại
Vui cười đâu chỉ lúc còn xuân Mười sáu đến khi quá lục tuần Hồn trẻ cùng ta bền sánh bước Mặc cho phù thế mãi xoay quần Xuân trẻ lòng ta là nhiệt huyết Nó là tưởng tượng đẹp và mơ
Bảo Trợ