Trả Lời Thư Bạn

03 Tháng Sáu 20184:31 CH(Xem: 1044)

TRẢ LỜI THƯ BẠN

In ra, thêm dấu rõ ràng

nusinh-Điện thư mi viết gởi sang xứ này

Vuốt dòng lệ ướt bàn tay

Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên:

Văn khoa, Sư Phạm, công viên

Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương

Nữ sinh Đồng Khánh đến trường

Các nàng Kiểu Mẫu dễ thương ''da trời''*...

Thương sao kỷ niệm của thời

Mình còn ''bay bướm'', yêu đời, hồn nhiên...

Mi đành bỏ cuộc, vượt biên

Vì buồn thế sự đảo điên trăm bề

Vấn vương với mái tóc thề

Mi nằm ôm mộng bay về quê hương

May ra tìm được người thương

Cho đời bớt khổ, lên hương phần nào...

Đọc thư, tau cũng nghẹn ngào

Thương mi lận đận, lao đao giữa đời

Không con, không vợ là nơi

Gối đầu tâm sự cho vơi nỗi sầu

Bây giờ thức đến đêm thâu

Tau buồn nhớ bạn, nguyện cầu cho mi

Phố khuya vắng bóng người đi

Trên trời chẳng có một vì sao đêm

Thư mi đọc mãi, buồn thêm

Còn đâu ngày tháng êm đềm thuở xưa!

Sắp già, vẫn ngỡ là chưa

Dù bao mươi mấy Giao Thừa đã qua!

Những năm Sư Phạm, Văn Khoa

Đậm tình bằng hữu là hoa không tàn!

Phan Văn Phước

Đức Quốc, 19.01.07

Da trời: Nữ sinh trường Kiểu Mẫu mặc áo dài màu xanh này. Trường nằm sát Đại Học Sư Phạm. Người bạn là Lê Quốc Mạnh định cư tại Canada.

Kính mời Việt Bào nghe nhạc:

Mưa Bây Chừ - Vĩnh Trinh - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=eQQIxoPe9gA

Sáng tác: Chu Nguyên Phi Trình bày: Vĩnh Trinh Người mẫu: Hà Nguyễn.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chant d'amour VI-Lamartine (Tình Khúc Thứ Sáu-Hương Lửa Ba Sinh) Ngày mai ấy thở hơi em lạnh giá Vì thời gian ghen phá một đời hoa Môi vẫn tươi mà tay gửi nhạt nhoà Sớm dứt sữa nụ hôn thời xuân thắm
Mình hãy kiếm bóng đêm về đồng loã Cho đến khi hoa đoá hết lả lơi Bóng chiều tà mệt mỏi muốn nghỉ ngơi Sao anh hiện trên vùng trời em đó
Viết thay cho những người Vợ Có Chồng có người Yêu đang bị lao tù vì Lý Tưởng Tự Do ...... Anh đã chọn gông cùm vì Lý Tưởng Chọn đóng đinh cho Dân Tộc sống còn
Xin anh đừng là mây bay Suốt đời em không với tới Xin anh đừng là con suối Bởi nguồn sẽ đổ về sông Xin anh đừng là vừng đông Cho em chói loà đôi mắt
Lầm lũi tháng Tư nỗi buồn di tản Bao năm rồi tưởng quên lãng bóng hình? Tìm tự do kẻ vượt biển tử sinh Người ở lại giam linh hồn địa ngục
CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến. Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ. Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta Chỉ chia tay có thân xác thôi mà Tình yêu ta còn muôn đời bất tử! Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”! Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh Dù có thời cũng sung sướng, đê mê Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh. "Tình và tiền"! Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau…
Từ buổi em đi mang cả nụ cười Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại Quê nhà thôi đã hết ngày vui Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi . Người có về không chiều nay đầy gió Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Dòng đời – Thơ Xuân Phong - Ngọn gió đời đang mát Bỗng hóa thành bão giông Dòng sông đời phẳng lặng Bỗng dậy sóng ào ầm Đôi khi tôi lặng lẽ Riêng ngọn đèn hắt hiu
Ngày em đi Gò Công trời trở gió Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân Tháng Mười Hai hoa sứ trắng bâng khuâng Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Chant d'amour 4-Lamartine (Tình Khúc Thứ 4-Bóng Ngã Về Tây) Đừng nhìn thấu vào tâm hồn anh nữa Anh chết chìm trong cõi lửa tình chân Đứng dậy em mình tay khoác kề gần
Bảo Trợ