Trả Lời Thư Bạn

03 Tháng Sáu 20184:31 CH(Xem: 1136)

TRẢ LỜI THƯ BẠN

In ra, thêm dấu rõ ràng

nusinh-Điện thư mi viết gởi sang xứ này

Vuốt dòng lệ ướt bàn tay

Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên:

Văn khoa, Sư Phạm, công viên

Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương

Nữ sinh Đồng Khánh đến trường

Các nàng Kiểu Mẫu dễ thương ''da trời''*...

Thương sao kỷ niệm của thời

Mình còn ''bay bướm'', yêu đời, hồn nhiên...

Mi đành bỏ cuộc, vượt biên

Vì buồn thế sự đảo điên trăm bề

Vấn vương với mái tóc thề

Mi nằm ôm mộng bay về quê hương

May ra tìm được người thương

Cho đời bớt khổ, lên hương phần nào...

Đọc thư, tau cũng nghẹn ngào

Thương mi lận đận, lao đao giữa đời

Không con, không vợ là nơi

Gối đầu tâm sự cho vơi nỗi sầu

Bây giờ thức đến đêm thâu

Tau buồn nhớ bạn, nguyện cầu cho mi

Phố khuya vắng bóng người đi

Trên trời chẳng có một vì sao đêm

Thư mi đọc mãi, buồn thêm

Còn đâu ngày tháng êm đềm thuở xưa!

Sắp già, vẫn ngỡ là chưa

Dù bao mươi mấy Giao Thừa đã qua!

Những năm Sư Phạm, Văn Khoa

Đậm tình bằng hữu là hoa không tàn!

Phan Văn Phước

Đức Quốc, 19.01.07

Da trời: Nữ sinh trường Kiểu Mẫu mặc áo dài màu xanh này. Trường nằm sát Đại Học Sư Phạm. Người bạn là Lê Quốc Mạnh định cư tại Canada.

Kính mời Việt Bào nghe nhạc:

Mưa Bây Chừ - Vĩnh Trinh - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=eQQIxoPe9gA

Sáng tác: Chu Nguyên Phi Trình bày: Vĩnh Trinh Người mẫu: Hà Nguyễn.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
PHẠM NGỌC THÁI VỚI TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG THA THIẾT . Trích tiểu luận "Phạm Ngọc Thái - Con người và thi ca" - Tập sách sắp xuất bản ....Phạm Ngọc Thái là một con người của quê hương bình dị, thân thương. Khi cuộc đời nhà thơ sau này đầy những đắng đót, xa xót... thì những kỷ niệm ngọt ngào xưa lại càng da diết trái tim anh. Lời thơ viết về hồi ức mà thật rung cảm, tưởng như có cả lệ chảy ở bên trong. Tình em quyện với tình quê hương máu thịt, tha thiết mà vô biên. Tất cả theo thời gian, như bóng câu bay qua để không bao giờ còn quay lại - nhưng vẫn còn đây, tấm tình thuỷ chung, in dấu trong thơ của thi nhân:...
Một đời xuôi ngược long đong Một đời vai lệch lưng còng vì ai? Một đời mưa nắng sần chai Một đời củ sắn củ khoai, một đời! Môt đời khản tiếng ru hời Một đời không rứt những lời bảo răn
Lê Thanh Hùng - Vệt nắng trôi qua lời hẹn cũ Dập dờn trong nắng chảy mùa thu Rơi đâu đó, một thời hoa nụ Bên nhánh sông, sương khói mịt mù * Tiếng cháu gọi bi bô bên cửa Vội vàng la con gái vụng về Giữ con trẻ, lơ ngơ, lần lựa Ngóng trông chiều, nắng quái rủ rê * Bổng xao động điều gì khỏa lấp Dằng dặc chìm trôi bốn mươi năm Tiếng cười vỡ, niềm vui giả lập Lóng lánh tình, say đắm xa xăm ...
Anh được chấm thời em còn mười bảy Ô Môi này thầm cháy một tình ai Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn ! Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Vợ buồn mà nói: ''Anh không Làm thơ cho vợ má hồng đã phai! Chỉ tìm thi hứng nơi ai Cho nên làm được những bài thơ hay...!'' Chồng cười, nói với vợ ngay: Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!
HÈ VỀ NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA, VẪN CÒN IN BÓNG NGƯỜI TRÔNG MỘT NGƯỜI… ...Hôm nay chớm nắng đầu hè. Mà sao lại vắng tiếng ve sân trường!!! Bâng khuâng chiếc lá nhẹ vương Hàng cây gió động con đường lao xao.
CHÚA VỀ TRỜI ( Lễ Mừng 13/5/18 ) “Ngài được cất lên ngay trước mặt các ông và có đám mây quyện lấy Ngài, khiến các ông không còn thấy Ngài nữa . Và lúc ấy các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Ngài đi, thì bỗng có người đàn ông mặc áo trắng đứng bên và nói : Hỡi các ngưới Galilê sao còn đứng nhìn trời ? Đức Giêsu Đấng vừa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Ngài lên trời” (Cv.1 : 9- 11)
Ở trên đỉnh núi chơ vơ Có nàng chinh phụ đứng chờ chinh phu Vắng chàng, tất cả hoang vu! Bồng con thơ dại, nàng ru não nề: ''Nghìn trùng cách biệt phu thê Chàng đi giữ nước, chưa về thấy con!
Tháng năm mùa hoa về Rực khắp miền sơn khê Xin kính dâng tiến Mẹ Với tấm lòng hương quê. Tháng năm mùa hoa về Chút tình yêu dâng Mẹ Đoàn con bao thế hệ Tạ ơn Mẹ Thiên đàng . Mẹ ơi ! Mẹ thương ban Cho đoàn con dương thế Vượt qua đời dâu bể Vững tin một Chúa thôi.
Theo truyện kể thì ông Tây truyền giáo Người đầu tiên khám phá đỉnh Puvan Thấy hoa sầu nở rất đỗi hân hoan Ghi chép chuyện nửa hoang đường nửa thật Mười ba tháng trời không mưa nẻ đất
Bảo Trợ