Trả Lời Thư Bạn

03 Tháng Sáu 20184:31 CH(Xem: 1213)

TRẢ LỜI THƯ BẠN

In ra, thêm dấu rõ ràng

nusinh-Điện thư mi viết gởi sang xứ này

Vuốt dòng lệ ướt bàn tay

Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên:

Văn khoa, Sư Phạm, công viên

Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương

Nữ sinh Đồng Khánh đến trường

Các nàng Kiểu Mẫu dễ thương ''da trời''*...

Thương sao kỷ niệm của thời

Mình còn ''bay bướm'', yêu đời, hồn nhiên...

Mi đành bỏ cuộc, vượt biên

Vì buồn thế sự đảo điên trăm bề

Vấn vương với mái tóc thề

Mi nằm ôm mộng bay về quê hương

May ra tìm được người thương

Cho đời bớt khổ, lên hương phần nào...

Đọc thư, tau cũng nghẹn ngào

Thương mi lận đận, lao đao giữa đời

Không con, không vợ là nơi

Gối đầu tâm sự cho vơi nỗi sầu

Bây giờ thức đến đêm thâu

Tau buồn nhớ bạn, nguyện cầu cho mi

Phố khuya vắng bóng người đi

Trên trời chẳng có một vì sao đêm

Thư mi đọc mãi, buồn thêm

Còn đâu ngày tháng êm đềm thuở xưa!

Sắp già, vẫn ngỡ là chưa

Dù bao mươi mấy Giao Thừa đã qua!

Những năm Sư Phạm, Văn Khoa

Đậm tình bằng hữu là hoa không tàn!

Phan Văn Phước

Đức Quốc, 19.01.07

Da trời: Nữ sinh trường Kiểu Mẫu mặc áo dài màu xanh này. Trường nằm sát Đại Học Sư Phạm. Người bạn là Lê Quốc Mạnh định cư tại Canada.

Kính mời Việt Bào nghe nhạc:

Mưa Bây Chừ - Vĩnh Trinh - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=eQQIxoPe9gA

Sáng tác: Chu Nguyên Phi Trình bày: Vĩnh Trinh Người mẫu: Hà Nguyễn.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mưa tỉ tê, nắng nồng nàn, cái thời yêu dấu nằm ngang mắt chờ. Chắc gì trời sẽ sa mưa? Chao ôi nắng quá cái mùa Hè ơi! Kia em, nắng lửa cháy trời, cháy leo quanh núi quanh đồi Cali… Mùa Hè lửa bắt đầu đi… và mưa như gái dậy thì… già nua!
Thử tưởng tượng anh không đang hiện hữu Em bước vào vùng trống rổng không gian Em dám chứ vì không thêm chẳng bớt Nhánh cỏ anh may ra có chút hồn Thử tưởng tượng thời gian quay ngược lại Em gặp anh ở một cõi mơ hồ
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ MÙA THU - PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG Tà áo trắng em đi qua phố Mùa thu rơi phủ mắt anh Tà áo trắng của người sinh nữ Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng. Chỉ còn lại con tim rớm đỏ Áo quệt vào máu rỏ hai tay… Ôi, mùa thu mùa thu êm ả Sao lòng anh tơi tả thế này?
LỜI TÂM SỰ MÙA VU LAN: MẸ ƠI, MONG MẸ ĐỪNG BUỒN, ĐỨA CON GÁI MẸ LỚN KHÔN RỒI MÀ! - Về nhà sau chặng đường xa Thấy con, mắt mẹ vội nhoà chân chim Con ùa vào chốn bình yên Mà tim nghe ấm nỗi niềm yêu thương! Mẹ ơi, sao mắt mẹ buồn? Đứa con gái mẹ lớn khôn rồi mà!
Kính thưa Mẹ Maria . Cuộc đời con từng bước đi luôn có Mẹ Maria đồng hành.Cách đây 31năm ( 15/08/1987- 15/08/2018 )ngày con đính hôn và Mẹ đã se kết hai chúng con thành đôi vợ chồng,qua bao năm tháng thăng trầm được 4 người con 3 trai,1gái.Ngày con gái con bước vào đời tu và tiên khấn cũng ngày 15/08/2016..Người con trai thứ 2 sinh ngày 13/05 /1993 ngày kính nhớ Mẹ hiện ra tai Fatima 13/005 /2017 .Tạ ơn Mẹ đã luôn yêu thương bảo trợ gia đình con.Hôm nay con xin tri ân và tâm tình cùng Mẹ.Nguyện dâng trọn gia đình cho Mẹ,Xin Mẹ luôn hộ phù cho từng thành viên trong gia đình con biết noi gương Mẹ sống Xin Vâng.
(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)- Ngô Minh Hằng.- Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền
Sài Gòn đêm nay trở gió Lòng tôi để ngỏ không cài Em không hẹn ngày trở lại Vui buồn biết ngỏ cùng ai.
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Vào buổi mai nào đó Khi hoa cỏ còn sương Ngủ dậy thấy khác thường Chắc hết thương em rồi Ôi chẳng hề nuối tiếc Chẳng còn biết ân hận
Bảo Trợ