Trả Lời Thư Bạn

03 Tháng Sáu 20184:31 CH(Xem: 1229)

TRẢ LỜI THƯ BẠN

In ra, thêm dấu rõ ràng

nusinh-Điện thư mi viết gởi sang xứ này

Vuốt dòng lệ ướt bàn tay

Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên:

Văn khoa, Sư Phạm, công viên

Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương

Nữ sinh Đồng Khánh đến trường

Các nàng Kiểu Mẫu dễ thương ''da trời''*...

Thương sao kỷ niệm của thời

Mình còn ''bay bướm'', yêu đời, hồn nhiên...

Mi đành bỏ cuộc, vượt biên

Vì buồn thế sự đảo điên trăm bề

Vấn vương với mái tóc thề

Mi nằm ôm mộng bay về quê hương

May ra tìm được người thương

Cho đời bớt khổ, lên hương phần nào...

Đọc thư, tau cũng nghẹn ngào

Thương mi lận đận, lao đao giữa đời

Không con, không vợ là nơi

Gối đầu tâm sự cho vơi nỗi sầu

Bây giờ thức đến đêm thâu

Tau buồn nhớ bạn, nguyện cầu cho mi

Phố khuya vắng bóng người đi

Trên trời chẳng có một vì sao đêm

Thư mi đọc mãi, buồn thêm

Còn đâu ngày tháng êm đềm thuở xưa!

Sắp già, vẫn ngỡ là chưa

Dù bao mươi mấy Giao Thừa đã qua!

Những năm Sư Phạm, Văn Khoa

Đậm tình bằng hữu là hoa không tàn!

Phan Văn Phước

Đức Quốc, 19.01.07

Da trời: Nữ sinh trường Kiểu Mẫu mặc áo dài màu xanh này. Trường nằm sát Đại Học Sư Phạm. Người bạn là Lê Quốc Mạnh định cư tại Canada.

Kính mời Việt Bào nghe nhạc:

Mưa Bây Chừ - Vĩnh Trinh - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=eQQIxoPe9gA

Sáng tác: Chu Nguyên Phi Trình bày: Vĩnh Trinh Người mẫu: Hà Nguyễn.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Vui cười đâu chỉ lúc còn xuân Mười sáu đến khi quá lục tuần Hồn trẻ cùng ta bền sánh bước Mặc cho phù thế mãi xoay quần Xuân trẻ lòng ta là nhiệt huyết Nó là tưởng tượng đẹp và mơ
“…Khi ấy Mẹ Maria gần đến ngày sinh, hoàng đế Roma ban bố sắc lệnh, truyền mọi người dân trong toàn đế quốc, phải ghi tên vào sổ kiểm tra tại quê tổ của mình. Thánh Giuse và Mẹ Maria dù rất phiền lòng, nhưng phó thác mọi sự cho Thiên Chúa và vui vẻ lên đường về Miền Nam. Bấy giờ là mùa đông, cuộc hành trình trở nên mệt nhọc.
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH LY BIỆT - XUÂN ĐẾN NẾU TA CÓ NHAU Tặng KA. - Kỷ niệm một thời xa * -Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi Từ bây giờ, đến cả kiếp sau... Trái tim anh dành trọn với em yêu Tưởng trên đời không thể yêu hơn thế !
Thơ ; QUÁCH NHƯ NGUYỆT Nhạc : MAI PHẠM Hòa âm : PHAN VŨ KIÊN THANH - Đi nhặt lá vàng Tôi, người đi nhặt lá vàng Từng chiếc lá từng lời thơ tha thiết Từng chiếc lá, thấy lòng sao tưởng tiếc Nhớ ngày nào lời yêu nói bâng quơ Tôi muốn là người đi nhặt lá
LIÊN KHÚC GIÁNG SINH Nguyện xin Chúa Hài Đồng ban bình an cho nhân loại. “…Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.” ( Tc. Is.2: 2-5 ) • *Đêm đông :
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM - VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
Mùa Thu Cuộc Đời - (Từ Sonnet 73 Shakespeare) Nay thì gió lạnh chuyển mùa sang Run rẩy nhặt khoan lá đổ vàng Vắng lặng lời chim chào hạ nắng Nhạc đời xuân trẻ chỉ còn vang Lầm lũi đi vào buổi nhá nhem Ánh dương đã tàn rụi bên thềm Bóng đêm lướt nhẹ về từng bước Kết liễu ngày còn sót thật êm Chỉ còn ánh lửa hồng se sắt Trên đống tro tàn của tuổi thơ Rồi lúc sinh thời đà lụi tắt Tìm đâu cũng trống trải vô bờ Luân hồi sanh tử lẽ vô thường Kẻ ở người đi dấu luyến thương Nếu biết sẽ không còn gặp nữa Men chiều tuổi hạc dắt dìu nương Thái Huy Long
Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá Tim xi măng hứng mưa gió sương mù Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ Không có anh, em thà thành hoa dại Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
"Người thôn nữ miền sông nước" không chỉ là một áng thơ tình sâu lắng, nó còn thấm đẫm tính triết luận cõi nhân sinh... mang dáng dấp của một bản hùng ca về "tình yêu và cuộc sống" ! Bài thơ không dừng lại ở tình thương yêu, chia sẻ nỗi xa xót, an ủi em: Ôi ! Người thôn nữ anh thương Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu... Hà Nội, mùa đông 2018 TUYẾT NGA GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn
Tiếng Vọng Vực Sâu ( Tháng 11 Cầu cho các Linh Hồn ) *“Những nỗi thống khổ của các Linh Hồn nơi Luyện ngục rất lớn, Cho nên 1 ngày ở đó cũng như một ngàn năm đối với họ.” ( St Vicent Ferrier ) *’ Thiên đàng, Hỏa ngục đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì sa. Đêm về nhớ Chúa nhớ Cha, Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa Linh hồn. Linh hồn phải giữ Linh hồn, Đến khi lìa xác được lên Thiên đàng’ (*) *
Bảo Trợ