Bến Xuân

22 Tháng Hai 20186:09 SA(Xem: 407)

Bến Xuân

Trở lại bến xuân xưa
thuyen - song xuanHoa rụng trắng dòng sông kỷ niệm
Bất chợt gặp chuyến đò rời bến
Tôi chỉ kịp nhìn theo mái tóc quen...

Chỉ thấy xa mờ dáng nón em nghiêng
Vô nghĩa một mùa xuân hò hẹn
Cỏ xanh rối bước chân người đến muộn
Sương giêng hai, hơi thở nghẹn con đường

Có trách gì đâu dẫu người ấy là em
Đành tiếc quá cái thời mình trẻ thế
Phút ngây thơ hóa chớp nguồn mưa bể
Để bây giờ lặng lẽ trông sang

Mưa xuân bay buồn như kiếp lang thang
Tôi đứng rút từng sợi hồn lên mắt
Kỷ niệm cũ ướt nhòa câu hát
Câu hát của người trở lại bến xuân xưa...


Nguyễn Hồng Hải

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
In ra, thêm dấu rõ ràng Điện thư mi viết gởi sang xứ này Vuốt dòng lệ ướt bàn tay Buồn vui nhớ lại những ngày hoa niên: Văn khoa, Sư Phạm, công viên Là nơi đứng ngắm Tràng Tiền, sông Hương
Đến hòn Trinh nữ chẳng còn xinh Vách đá xuyên ngang đến giật mình Chị tạc chữ trinh bằng đá Em tạc chữ trinh bằng tình! Lớp lớp rủ nhau bước tới hang Cầu cho đôi lứa chẳng nhỡ nhàng
"Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi Từ thuở còn nằm nôi Sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa Lao xao trưa hè một giọng ca dao" Đất nước tôi giờ như thế mày sao? Đảo khơi xa rơi dần vào tay giặc
Mất mẹ từ khi mới lọt lòng Quê nghèo lao lực để đền công Lớn lên Vĩnh giỏi và cường tráng Trong cảnh cỏ cây với ruộng đồng Một mí đuôi dài trộm nhớ ngang Cô Nhan vài tuổi lớn hơn chàng
PHẠM NGỌC THÁI VỚI TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG THA THIẾT . Trích tiểu luận "Phạm Ngọc Thái - Con người và thi ca" - Tập sách sắp xuất bản ....Phạm Ngọc Thái là một con người của quê hương bình dị, thân thương. Khi cuộc đời nhà thơ sau này đầy những đắng đót, xa xót... thì những kỷ niệm ngọt ngào xưa lại càng da diết trái tim anh. Lời thơ viết về hồi ức mà thật rung cảm, tưởng như có cả lệ chảy ở bên trong. Tình em quyện với tình quê hương máu thịt, tha thiết mà vô biên. Tất cả theo thời gian, như bóng câu bay qua để không bao giờ còn quay lại - nhưng vẫn còn đây, tấm tình thuỷ chung, in dấu trong thơ của thi nhân:...
Một đời xuôi ngược long đong Một đời vai lệch lưng còng vì ai? Một đời mưa nắng sần chai Một đời củ sắn củ khoai, một đời! Môt đời khản tiếng ru hời Một đời không rứt những lời bảo răn
Lê Thanh Hùng - Vệt nắng trôi qua lời hẹn cũ Dập dờn trong nắng chảy mùa thu Rơi đâu đó, một thời hoa nụ Bên nhánh sông, sương khói mịt mù * Tiếng cháu gọi bi bô bên cửa Vội vàng la con gái vụng về Giữ con trẻ, lơ ngơ, lần lựa Ngóng trông chiều, nắng quái rủ rê * Bổng xao động điều gì khỏa lấp Dằng dặc chìm trôi bốn mươi năm Tiếng cười vỡ, niềm vui giả lập Lóng lánh tình, say đắm xa xăm ...
Anh được chấm thời em còn mười bảy Ô Môi này thầm cháy một tình ai Anh thì yêu chỉ có mỗi chị hai Nhờ em chuyện làm mối mai ...tàn nhẫn ! Vu quy chị ngày em buồn luẩn quẩn Khóc mùi vô vọng vẩn đục hồn em
Vợ buồn mà nói: ''Anh không Làm thơ cho vợ má hồng đã phai! Chỉ tìm thi hứng nơi ai Cho nên làm được những bài thơ hay...!'' Chồng cười, nói với vợ ngay: Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!
HÈ VỀ NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA, VẪN CÒN IN BÓNG NGƯỜI TRÔNG MỘT NGƯỜI… ...Hôm nay chớm nắng đầu hè. Mà sao lại vắng tiếng ve sân trường!!! Bâng khuâng chiếc lá nhẹ vương Hàng cây gió động con đường lao xao.
Bảo Trợ