Ánh Sáng Và Bóng Tối

22 Tháng Tám 201912:03 CH(Xem: 1774)

Thuở hồng hoang của loài người trên mặt đất

blankThien Chua sang taoĐã có nguồn ánh sáng chiếu tỏa của mặt trời

Đem nắng ấm tươi hồng khắp mọi nơi

Và vạn vật an bình trong nguồn ánh sáng bất tận

Giữa màn đêm có trăng sáng rọi lung linh

Từng giọt sương thấm ướt chẳng vô tình

Trên hoa cỏ và hoa màu ruộng đất



Từ ánh sáng mặt trời chói lọi

Con người đã khám phá ánh lửa hồng

Sưởi ấm thân mình giữa giá rét mùa đông

Và nhiều thứ tiện dụng hàng ngày trong cuộc sống

Rồi cuối cùng với ánh đèn điện tiện nghi

Bóng tối màn đêm hầu như chẳng còn gì

Con nguời đã sống trong thời đại đầy ánh sáng



Nhưng bóng tối vẫn bao trùm loài người trên mặt đất

Vì con người không nhìn ra ánh sáng của mặt trời

Chính là nguồn ánh sáng của Thượng Đế cao vời

Cũng là ánh sáng của ngọn nến Phục sinh Cứu độ

Đã được thắp lên và sáng mãi cho địa cầu

Cho loài người tìm sống trong ánh sáng nhiệm mầu

Ở đây ánh sáng là bình an, tình yêu thương, tha thứ

Là niềm tin vào Thượng Đế tối cao

Ở nơi đây chỉ có tình cảm dạt dào

Từ trời cao nguồn thiêng ân sủng

Ở nơi đây không có bóng tối

Và ganh tỵ hận thù

Giữa niềm tin và những tâm tư

Chỉ có một Thượng Đế là ánh sáng

Là bình an của tất cả loài người.

Sa Mạc Hồng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đây khoe sắc vài cụm hoa Thạch Thảo Thương nhắc anh mùa Thu đã đến rồi Về cùng anh làm bạn kẻ đơn côi Đem sương lạnh cho bồi hồi thi tứ Tình xuân trẻ trong hành trang lữ thứ Bận sống còn anh chôn giữ thương đau
Cuối thu rồi nghe hương cốm thoảng bay Vương trong nắng chiều heo may trở gió Cho tôi quay về ngày xưa thơ mộng đó Nơi đồng làng tôi cắt cỏ chăn trâu
27/3/2014....Từ lời Chúa, những khúc thánh ca- Nuôi dưỡng lòng con trắng nõn nà- Con kiều diễm như nàng Công chúa- Chúa là sức mạnh xác hồn con- Là đường đi thẳng tắp sáng rực đèn- Con theo Chúa từng bước hiên ngang- Chúa là sức mạnh, con không hề sợ hãi- Chúa là niềm vui, cùng đích tới địa đàng!
MẸ VÀ CON Con vẫn là con Mẹ Vẫn một lối đi về Dù có chút não nề Khi đời con chút yếu* Nhưng con cứ mỗi chiều Đến với Mẹ cầu kinh Con tin Mẹ thương tình Ban bình an cho con Tiếng đời là cỏn con Như xưa Chúa treo mình Người khoái chí lấy đinh Đóng vào cho thỏa ác Nay con về nơi khác Vẫn linh mục đời đời Kệ thiên hạ bình lời Chúa vẫn luôn bên con Trần Ngọc Vinh 03:59' 21/9/2019
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường. 1/6/2013
TRỐNG TRẢI Em ạ, đêm nay phố vắng người Mình ta đếm bước dưới mưa rơi Ở nơi xa ấy em có biết? Cô độc mình ta với cuộc đời ! Lòng ta trống trải lắm- đêm nay, Ai đem trăng giấu dưới trời mây ? Ai làm cho phố đêm nay vắng ? Ai vừa chuốc rượu để ta say ? Ta đứng tựa lưng với cột đèn, Thoáng nghĩ mình như một gã điên Đèn kia soi sáng bao chỗ khuất Chỗ khuất lòng ta - thiếu ánh đèn ! Hồ Văn Lành
Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha
CHÙM THƠ KHÓC CON (2) - Phạm Ngọc Thái - Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) RU CON Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Đã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam! - Trong ủ lửa, ngoài nở hoa Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời! Ru con mòn cả vành nôi Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!
Chợ họp trên sông trời đứng bóng Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách Con nước ươn từ buổi sớm mai Chèo ghe đi chợ trên sông nước Man mác tình quê mấy bến bờ Ai biết phù sa chia mấy nhánh ? Mấy giòng trong đục đất quê xưa
Bảo Trợ