Có Thể Gọi Thiên Chúa Là ‘Bà’ Không?

09 Tháng Giêng 20193:10 SA(Xem: 1316)

Marvin, người đang theo dõi Facebook chúng tôi, viết như sau: “Tôi có một người bạn muốn gọi Thiên Chúa là ‘Bà’ thay vì ‘Ông’, vì Thiên Chúa thì không có phái tính, cho nên cũng chẳng có gì sai khi gọi Thiên Chúa là ‘Ông ấy’, không nên là “…” “Nếu như không có gì sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nam, thì cũng không có gì là sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nữ. Bạn tôi nói vậy có đúng không?” Không.
god-thienchua

Bạn của anh sai rồi, và đây là lý do tại sao. Với quan điểm của một người Công Giáo và là Ki-Tô hữu, Thiên Chúa đã mặc khải mình như một người Cha. Ngài đã không mặc khải mình như một “người Mẹ.” Cho nên sẽ không thích hợp cho chúng ta khi cầu nguyện kinh “Lạy Mẹ” chẳng hạn, bởi vì Ngài đã mặc khải mình một cách rất thâm sâu.

Nếu anh là người Công giáo, tôi không rõ bạn anh có phải Công Giáo không. không nghe nói, nhưng tôi khuyến khích bạn anh đọc số 239 và 240 trong Sách Giáo Lý Công Giáo. Nó thật sự rất là rõ ràng và cô đọng. Nói rằng Thiên Chúa không phải là nam hay nữ, không phải đàn ông hay đàn bà.

Thiên Chúa vượt trên sự phân biệt giới tính. Bây giờ chúng ta có thể nói về Mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Hai của Ba Ngôi Chí Thánh đã nhập thể và trở thành con người. Thiên Chúa đã trải qua -Đúng hơn là, Ngôi Hai Thiên Chúa đã đến và sống như một con người thật sự bởi [mầu nhiệm] Ngôi Hiệp, đây là một mầu nhiệm lớn lao. Nhưng Thiên Chúa trong Thiên tính vĩnh cửu của Ngài thì không hề có phái tính.

Tại sao? Vì Thiên Chúa không bị giới hạn. Chúng ta đã nói trước đây, nếu bạn có một điều gì đó mà “là thế này chứ không phải thế kia,” thì đó không phải là Thiên Chúa, vì nó đưa ra một dạng tiềm năng hoặc một sự thiếu hụt về một mặt nào đó trong bản chất của nó. Thiên Chúa không thiếu hụt, nên Ngài không thể là nam hay nữ.

Nhưng anh lại thắc mắc, “Đợi một chút, không phải đã hàm ý thiếu hụt khi gọi Thiên Chúa là Cha đó sao?”

Không, và đây là nguyên nhân: vì khi Thiên Chúa mặc khải mình như một người cha, Ngài đã không mặc khải mình như là người nam, hay là có cấu tạo sinh học của người nam.

Sách Giáo Lý chỉ ra hai điểm rất cần thiết và đáng nói ở đây: Đó là Thiên Chúa chính là nguồn gốc và là căn nguyên đệ nhất của mọi sự, như vậy Ngài có uy quyền trổi vượt.

Chúng ta ví Ngài với người nam. Tại sao? Bởi vì khi nhìn vào sự kết hợp nơi Bí tích hôn phối. Người nam từ bên ngoài đi vào, phải vậy không? Nên người nam là hình ảnh tốt hơn để diễn tả Thiên Chúa. Vì quyền siêu vượt của người nam là người gieo mầm sự sống.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Người nữ là hình ảnh diễn tả nhân loại; còn người cha diễn tả Thiên Chúa. Và nếu như anh xâu chuỗi lại, thì đây chính là lý do tại sao. Các linh mục lại là người nam, vì trong bản chất, [linh mục] diễn tả hình ảnh Thiên Chúa tốt hơn. Nên điều đáng nói hay đặc biệt ở đây là Thiên Chúa như là người cha.

Nhưng Ngài đã không mặc khải mình như một người cha trong bất kỳ cách nào mà giới hạn Ngài. Điều này tỏ lộ sự toàn hảo của Ngài như là [Đấng có] quyền năng siêu việt và là căn nguyên đệ nhất.

Anh biết đấy, trước đây chúng tôi đã từng nói về học thuyết căn nguyên của Thánh Tôma Aquinô. Thiên Chúa là căn nguyên đệ nhất mà bản thân Ngài không có căn nguyên tác thành, do đó Ngài lã vĩnh cửu.

Ngài không thể bị điều khiển. Ngài không thể chết, đúng không? Làm sao Thiên Chúa có thể chết đi được chứ?

Vì chúng ta nói gì khi một người chết? “Người đó chết vì điều gì?”

Phải vậy không? Nên Thiên Chúa sẽ không thể là căn nguyên đệ nhất, vì nếu Ngài được tạo thành, thì Ngài không thể là căn nguyên cỗi rễ mọi sự. Ngài không phải Thiên Chúa.

Vậy ta phải xem xét kỹ lưỡng,và đây là điều mà sách Giáo Lý đã chỉ ra ở các số 239-240, là nếu chúng ta không hiểu căn tính người Cha của Ngài trong mọi trường hợp thì sẽ giới hạn Ngài vào một tạo vật kém hơn Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã mặc khải mình, nhưng chúng ta gọi Ngài là ‘Ông ấy’ như một từ thuộc về ngữ pháp, chẳng hạn như anh không thể gọi một người cha là ‘Bà’ được.

Cảm ơn Marvin, vì câu hỏi của anh.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Dongten.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong nghi thức mặc áo và khấn dòng của Anh em Giảng thuyết, vị chủ sự hỏi thỉnh sinh nằm giang tay phủ phục dưới đất: “Anh xin gì?” (Quid petis?). Thỉnh sinh đáp lại: “Lòng lân tuất của Chúa và của anh em” (Misericordiam Dei et vestram). Chúng ta đã nhiều lần được nghe giải thích ý nghĩa của cuộc đối đáp này, vì thế tôi xin miễn lặp lại, nhưng tôi chỉ xin mạn phép vạch ra một kẽ hở, đó là câu trả lời quá khái quát, và nhà dòng không có cơ hội để điều tra ý định của thỉnh sinh cách thấu đáo hơn.
Nhật báo L’Osservatore Romano ngày 27/4/2019 cho biết Ủy ban thần học quốc tế vừa công bố văn kiện về “Tự do tín ngưỡng” được Đức Thánh Cha Phanxicô phê chuẩn ngày 21 tháng 3 vừa qua. Có lẽ vì là văn kiện của một “cơ quan nghiên cứu” (chứ không phải “cơ quan quản trị”) của Tòa Thánh[1], cho nên không có buổi họp báo để ra mắt với báo giới. Trong số báo vừa nói, chỉ có một bài giới thiệu vắn tắt của cha Serge-Thomas Bonino O.P., Thư ký của ủy ban.
Đức ông (Monsignor) là một tước vị danh dự do Đức Thánh Cha ban theo đề nghị của các giám mục địa phương cho một số linh mục có công trạng trong việc phục vụ Giáo hội tại các giáo phận trên toàn thế giới, hoặc cho các linh mục nhân viên của Tòa Thánh làm việc trong các cơ quan trung ương tại Giáo triều Rôma hoặc trong các phái bộ ngoại giao của Tòa Thánh ở các quốc gia trên thế giới.
Nếu so sánh Đạo Tin Lành và Công giáo về các phương diện như : Giáo lý, Luật pháp, Lễ nghi, và Tổ chức thì chúng ta thấy có những điểm tương đồng và những điểm dị biệt kể ra sau đây:
Trong một số báo dành cho phụng vụ sau công đồng Vaticanô II, đề tài về Satan có thể chỉ giới hạn vào việc phân tích “Nghi thức trừ tà” được duyệt lại và phát hành năm 1998. Tuy nhiên, chúng tôi muốn lợi dụng cơ hội này để trình bày một đề tài thần học rộng lớn hơn, đó là: phụng vụ như một chứng tích của đức tin Hội thánh về sự hiện hữu của Satan.
Tại Hoa Kỳ, vào dịp này trong năm, thường có các buổi phong chức cho các tân linh mục. Và do đó, là dịp nhiều linh mục mừng kỷ niệm ngày mình được phong chức, một ơn phúc thật vĩ đại và là một thừa tác hệ trọng. Vào dịp này, Sách Lễ Rôma dự liệu việc các ngài được đọc thêm các lời nguyện cầu cho chính mình (Pro seipso sacerdote).
Phong trào Phụng vụ nảy sinh từ ước vọng muốn cho hành động phụng vụ được đích thực hơn, và từ nhu cầu lôi cuốn tín hữu tham dự một cách trực tiếp hơn vào việc cử hành phụng vụ, vì cho tới lúc bấy giờ họ thường tham dự một cách thụ động.
Giải Đáp Mục Vụ - Tin vào phong thủy có đi ngược với đức tin Công giáo ? -Linh Mục Giuse Phạm Quốc Văn Điều Hợp: Kim Thuý
Chúa Nhật Chúa Chiên Lành là ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Trước đây, người ta thường nói đến ơn gọi làm linh mục và ơn gọi làm tu sĩ; nhưng Thượng hội đồng giám mục (THĐ) họp năm ngoái về các bạn trẻ đã nới rộng khái niệm về ơn gọi. Trên thực tế, có bao nhiêu thứ ơn gọi ? Khi thiết lập ngày cầu nguyện cho ơn gọi năm 1964 (nghĩa là cách đây 55 năm), Đức Thánh Cha Phaolô VI nghĩ đến ơn gọi giáo sĩ. Đó là lý do ngài đã chọn đề tài Chúa Giesu, mục tử nhân lành, để trưng bày mẫu gương cho các mục tử trong Hội thánh. Sau đó, ngày cầu nguyện cũng được mở rộng cho ơn gọi đời sống thánh hiến.
Người đọc Sách Thánh hay còn được gọi là độc viên Sách Thánh là người thi hành tác vụ công bố Lời Chúa (qua các Bài đọc) trong Thánh lễ. Đây là một ơn gọi được Thiên Chúa kêu mời dành cho những người có tố chất và khả năng nói – đọc trước công chúng để họ trở thành tác viên phụng vụ trong chức năng công bố Lời Chúa. Họ có sứ mạng làm cho Thiên Chúa hiện diện đối với cộng đoàn trong phần Phụng vụ Lời Chúa. Họ có thể là người lãnh tác vụ đọc sách hoặc là người đã được chọn lựa, huấn luyện và chỉ định làm độc viên Sách Thánh. Họ thuộc về một đội hay một nhóm những người chuyên đọc Sách Thánh của cộng đoàn hay giáo xứ, chứ không phải bị chỉ định đột xuất.[1]
Bảo Trợ