Có Thể Gọi Thiên Chúa Là ‘Bà’ Không?

09 Tháng Giêng 20193:10 SA(Xem: 1169)

Marvin, người đang theo dõi Facebook chúng tôi, viết như sau: “Tôi có một người bạn muốn gọi Thiên Chúa là ‘Bà’ thay vì ‘Ông’, vì Thiên Chúa thì không có phái tính, cho nên cũng chẳng có gì sai khi gọi Thiên Chúa là ‘Ông ấy’, không nên là “…” “Nếu như không có gì sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nam, thì cũng không có gì là sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nữ. Bạn tôi nói vậy có đúng không?” Không.
god-thienchua

Bạn của anh sai rồi, và đây là lý do tại sao. Với quan điểm của một người Công Giáo và là Ki-Tô hữu, Thiên Chúa đã mặc khải mình như một người Cha. Ngài đã không mặc khải mình như một “người Mẹ.” Cho nên sẽ không thích hợp cho chúng ta khi cầu nguyện kinh “Lạy Mẹ” chẳng hạn, bởi vì Ngài đã mặc khải mình một cách rất thâm sâu.

Nếu anh là người Công giáo, tôi không rõ bạn anh có phải Công Giáo không. không nghe nói, nhưng tôi khuyến khích bạn anh đọc số 239 và 240 trong Sách Giáo Lý Công Giáo. Nó thật sự rất là rõ ràng và cô đọng. Nói rằng Thiên Chúa không phải là nam hay nữ, không phải đàn ông hay đàn bà.

Thiên Chúa vượt trên sự phân biệt giới tính. Bây giờ chúng ta có thể nói về Mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Hai của Ba Ngôi Chí Thánh đã nhập thể và trở thành con người. Thiên Chúa đã trải qua -Đúng hơn là, Ngôi Hai Thiên Chúa đã đến và sống như một con người thật sự bởi [mầu nhiệm] Ngôi Hiệp, đây là một mầu nhiệm lớn lao. Nhưng Thiên Chúa trong Thiên tính vĩnh cửu của Ngài thì không hề có phái tính.

Tại sao? Vì Thiên Chúa không bị giới hạn. Chúng ta đã nói trước đây, nếu bạn có một điều gì đó mà “là thế này chứ không phải thế kia,” thì đó không phải là Thiên Chúa, vì nó đưa ra một dạng tiềm năng hoặc một sự thiếu hụt về một mặt nào đó trong bản chất của nó. Thiên Chúa không thiếu hụt, nên Ngài không thể là nam hay nữ.

Nhưng anh lại thắc mắc, “Đợi một chút, không phải đã hàm ý thiếu hụt khi gọi Thiên Chúa là Cha đó sao?”

Không, và đây là nguyên nhân: vì khi Thiên Chúa mặc khải mình như một người cha, Ngài đã không mặc khải mình như là người nam, hay là có cấu tạo sinh học của người nam.

Sách Giáo Lý chỉ ra hai điểm rất cần thiết và đáng nói ở đây: Đó là Thiên Chúa chính là nguồn gốc và là căn nguyên đệ nhất của mọi sự, như vậy Ngài có uy quyền trổi vượt.

Chúng ta ví Ngài với người nam. Tại sao? Bởi vì khi nhìn vào sự kết hợp nơi Bí tích hôn phối. Người nam từ bên ngoài đi vào, phải vậy không? Nên người nam là hình ảnh tốt hơn để diễn tả Thiên Chúa. Vì quyền siêu vượt của người nam là người gieo mầm sự sống.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Người nữ là hình ảnh diễn tả nhân loại; còn người cha diễn tả Thiên Chúa. Và nếu như anh xâu chuỗi lại, thì đây chính là lý do tại sao. Các linh mục lại là người nam, vì trong bản chất, [linh mục] diễn tả hình ảnh Thiên Chúa tốt hơn. Nên điều đáng nói hay đặc biệt ở đây là Thiên Chúa như là người cha.

Nhưng Ngài đã không mặc khải mình như một người cha trong bất kỳ cách nào mà giới hạn Ngài. Điều này tỏ lộ sự toàn hảo của Ngài như là [Đấng có] quyền năng siêu việt và là căn nguyên đệ nhất.

Anh biết đấy, trước đây chúng tôi đã từng nói về học thuyết căn nguyên của Thánh Tôma Aquinô. Thiên Chúa là căn nguyên đệ nhất mà bản thân Ngài không có căn nguyên tác thành, do đó Ngài lã vĩnh cửu.

Ngài không thể bị điều khiển. Ngài không thể chết, đúng không? Làm sao Thiên Chúa có thể chết đi được chứ?

Vì chúng ta nói gì khi một người chết? “Người đó chết vì điều gì?”

Phải vậy không? Nên Thiên Chúa sẽ không thể là căn nguyên đệ nhất, vì nếu Ngài được tạo thành, thì Ngài không thể là căn nguyên cỗi rễ mọi sự. Ngài không phải Thiên Chúa.

Vậy ta phải xem xét kỹ lưỡng,và đây là điều mà sách Giáo Lý đã chỉ ra ở các số 239-240, là nếu chúng ta không hiểu căn tính người Cha của Ngài trong mọi trường hợp thì sẽ giới hạn Ngài vào một tạo vật kém hơn Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã mặc khải mình, nhưng chúng ta gọi Ngài là ‘Ông ấy’ như một từ thuộc về ngữ pháp, chẳng hạn như anh không thể gọi một người cha là ‘Bà’ được.

Cảm ơn Marvin, vì câu hỏi của anh.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Dongten.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tháng 11 được dành để cầu nguyện cho những người quá cố. Trong kinh đọc và các bài hát, chúng ta cầu xin cho các linh hồn được lên chốn nghỉ ngơi. Tại sao lại xin cho họ được nghỉ ngơi? Có phải tại vì sợ họ về quấy rầy chúng ta hay không?
Đôi khi các sách thần học luân lý được viết như các thủ bản vi tính hay sách sửa xe: nếu bạn tuân theo mọi chỉ dẫn và không làm bất cứ “thao tác bất hợp lệ” nào thì chắc chắn bạn sẽ có cuộc sống hạnh phúc, tránh được mọi trục trặc nghiêm trọng hay tan vỡ dọc đường. Nói cách khác, các nhà thần học luân lý ít khi lưu tâm tới phía tối của cuộc sống luân lý, tức thế giới tội lỗi và thất bại.
TẠI SAO VIỆC RƯỚC LỄ LẦN CUỐI CÙNG ĐƯỢC GỌI LÀ "CỦA ĂN ĐÀNG"? - Lần rước lễ đầu tiên trong đời được gọi là “rước lễ vỡ lòng”, còn lần rước lễ lần chót trong đời được gọi là “của ăn đàng”. Từ ngữ này có ý nghĩa gì?
Những thập niên gần đây, một số nam nữ tu sĩ đã phạm phải một trong những lỗi lầm căn bản, đó là nghĩ mình trước hết đang theo đuổi và thực hiện một công việc, một thứ nghề nghiệp. Đối với họ, dường như không có chuyện cuộc đời của họ chính xác là một cuộc đời, một lời đáp trả cho tiếng gọi yêu thương, một món quà tự trao hiến cho người được thương yêu.
Chiều hôm nay, một câu chuyện buồn được bày tỏ trên đường truyền điện thoại. Trong nghẹn lời và trong nước mắt, nữ tu đã chia sẻ khó khăn đang gặp phải. Chuyện đau đớn lòng đó chính là mọi việc trong xứ đạo xem ra thành công thật mỹ mãn nhưng bên dưới lại là cay đắng ê chề. Nữ tu không muốn nói xấu về vị lãnh đạo tinh thần của họ đạo nhưng sự thật rằng cả giáo xứ không ai chịu nỗi cung cách “nắng – mưa” của ngài. Nếu như cách hành xử của ngài nắng thì nắng hẳn, mưa thì mưa hẳn thì mọi người còn có thể biết để sống nhưng rồi lại không được như thế.
Mỗi tôn giáo có những đặc ngữ riêng. Người thuộc tôn giáo này khó hiểu được những đặc ngữ của tôn giáo khác. Ví dụ đa số người người Công Giáo Việt Nam không hiểu rõ nghĩa các từ của Phật Giáo như Chánh Quả, Bát Nhã, Huệ, Tuệ. Người Phật Giáo cũng không hiểu rõ ý nghiã các từ của người Công Giáo như Mân Côi, Chầu Lượt, Mùa Át.
Theo các sử gia, kinh Mân côi bắt đầu từ thế kỷ thứ XII bên Âu châu, và đã tiến triển qua nhiều hình thức. Nhờ những nghiên cứu lịch sử trong thế kỷ vừa qua, nhiều đề nghị được đưa ra để canh tân hình thức mà chúng ta quen đọc, và một vài đề nghị đó đã được chính đức giáo hoàng Phaolô VI và Gioan Phaolô II chấp nhận. Chúng ta hãy thử đi lại con đường lịch sử ấy để khám phá những đặc trưng phong phú của kinh nguyện này.
Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma. Hỏi: Thưa cha, liệu Thánh lễ cầu cho người khi còn sống là hiệu lực hơn (mạnh hơn) so với Thánh lễ cầu nguyện sau khi đã chết không? Thánh Anselmô (Anselm) và ĐGH Biển Đức XV đã nói Thánh lễ cầu cho khi còn sống là hiệu lực hơn. Xin cha bình luận việc này cho nhiểu người biết. - S. T., Chicago, Hoa Kỳ.
lịch sử truyền thông của con người tựa như một cuộc hành trình dài, đưa con người “đi từ dự phóng tự kiêu của tháp Baben và từ sự sụp đổ khiến cho mọi người hồ đồ lẫn lộn và không hiểu nhau” (x. St 11,1-9) đến ngày lễ Ngũ Tuần, ngày Thánh Thần ban xuống ơn ngôn ngữ, như một cách khôi phục lại sự truyền thông, mà mục tiêu tập trung vào Đức Giêsu và nhờ sự hoạt động của Thánh Thần
Một thực trạng đáng buồn trong Giáo Hội ở khắp mọi nơi ngày nay là có rất ít người đi xưng tội cuối tuần như xưa.. - Có lẽ vì người ta không còn ý thức đúng được về sự tội và nguy hại của tội.Cho nên người ta không thấy cần thiết phải xưng tội để không những được tha các lỗi đã phạm vì yếu đuối con người mà còn được thêm ơn giúp sức canh tâm đời sống tâm linh
Bảo Trợ