Có Thể Gọi Thiên Chúa Là ‘Bà’ Không?

09 Tháng Giêng 20193:10 SA(Xem: 1341)

Marvin, người đang theo dõi Facebook chúng tôi, viết như sau: “Tôi có một người bạn muốn gọi Thiên Chúa là ‘Bà’ thay vì ‘Ông’, vì Thiên Chúa thì không có phái tính, cho nên cũng chẳng có gì sai khi gọi Thiên Chúa là ‘Ông ấy’, không nên là “…” “Nếu như không có gì sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nam, thì cũng không có gì là sai khi gọi Thiên Chúa bằng danh xưng phái nữ. Bạn tôi nói vậy có đúng không?” Không.
god-thienchua

Bạn của anh sai rồi, và đây là lý do tại sao. Với quan điểm của một người Công Giáo và là Ki-Tô hữu, Thiên Chúa đã mặc khải mình như một người Cha. Ngài đã không mặc khải mình như một “người Mẹ.” Cho nên sẽ không thích hợp cho chúng ta khi cầu nguyện kinh “Lạy Mẹ” chẳng hạn, bởi vì Ngài đã mặc khải mình một cách rất thâm sâu.

Nếu anh là người Công giáo, tôi không rõ bạn anh có phải Công Giáo không. không nghe nói, nhưng tôi khuyến khích bạn anh đọc số 239 và 240 trong Sách Giáo Lý Công Giáo. Nó thật sự rất là rõ ràng và cô đọng. Nói rằng Thiên Chúa không phải là nam hay nữ, không phải đàn ông hay đàn bà.

Thiên Chúa vượt trên sự phân biệt giới tính. Bây giờ chúng ta có thể nói về Mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Hai của Ba Ngôi Chí Thánh đã nhập thể và trở thành con người. Thiên Chúa đã trải qua -Đúng hơn là, Ngôi Hai Thiên Chúa đã đến và sống như một con người thật sự bởi [mầu nhiệm] Ngôi Hiệp, đây là một mầu nhiệm lớn lao. Nhưng Thiên Chúa trong Thiên tính vĩnh cửu của Ngài thì không hề có phái tính.

Tại sao? Vì Thiên Chúa không bị giới hạn. Chúng ta đã nói trước đây, nếu bạn có một điều gì đó mà “là thế này chứ không phải thế kia,” thì đó không phải là Thiên Chúa, vì nó đưa ra một dạng tiềm năng hoặc một sự thiếu hụt về một mặt nào đó trong bản chất của nó. Thiên Chúa không thiếu hụt, nên Ngài không thể là nam hay nữ.

Nhưng anh lại thắc mắc, “Đợi một chút, không phải đã hàm ý thiếu hụt khi gọi Thiên Chúa là Cha đó sao?”

Không, và đây là nguyên nhân: vì khi Thiên Chúa mặc khải mình như một người cha, Ngài đã không mặc khải mình như là người nam, hay là có cấu tạo sinh học của người nam.

Sách Giáo Lý chỉ ra hai điểm rất cần thiết và đáng nói ở đây: Đó là Thiên Chúa chính là nguồn gốc và là căn nguyên đệ nhất của mọi sự, như vậy Ngài có uy quyền trổi vượt.

Chúng ta ví Ngài với người nam. Tại sao? Bởi vì khi nhìn vào sự kết hợp nơi Bí tích hôn phối. Người nam từ bên ngoài đi vào, phải vậy không? Nên người nam là hình ảnh tốt hơn để diễn tả Thiên Chúa. Vì quyền siêu vượt của người nam là người gieo mầm sự sống.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Người nữ là hình ảnh diễn tả nhân loại; còn người cha diễn tả Thiên Chúa. Và nếu như anh xâu chuỗi lại, thì đây chính là lý do tại sao. Các linh mục lại là người nam, vì trong bản chất, [linh mục] diễn tả hình ảnh Thiên Chúa tốt hơn. Nên điều đáng nói hay đặc biệt ở đây là Thiên Chúa như là người cha.

Nhưng Ngài đã không mặc khải mình như một người cha trong bất kỳ cách nào mà giới hạn Ngài. Điều này tỏ lộ sự toàn hảo của Ngài như là [Đấng có] quyền năng siêu việt và là căn nguyên đệ nhất.

Anh biết đấy, trước đây chúng tôi đã từng nói về học thuyết căn nguyên của Thánh Tôma Aquinô. Thiên Chúa là căn nguyên đệ nhất mà bản thân Ngài không có căn nguyên tác thành, do đó Ngài lã vĩnh cửu.

Ngài không thể bị điều khiển. Ngài không thể chết, đúng không? Làm sao Thiên Chúa có thể chết đi được chứ?

Vì chúng ta nói gì khi một người chết? “Người đó chết vì điều gì?”

Phải vậy không? Nên Thiên Chúa sẽ không thể là căn nguyên đệ nhất, vì nếu Ngài được tạo thành, thì Ngài không thể là căn nguyên cỗi rễ mọi sự. Ngài không phải Thiên Chúa.

Vậy ta phải xem xét kỹ lưỡng,và đây là điều mà sách Giáo Lý đã chỉ ra ở các số 239-240, là nếu chúng ta không hiểu căn tính người Cha của Ngài trong mọi trường hợp thì sẽ giới hạn Ngài vào một tạo vật kém hơn Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã mặc khải mình, nhưng chúng ta gọi Ngài là ‘Ông ấy’ như một từ thuộc về ngữ pháp, chẳng hạn như anh không thể gọi một người cha là ‘Bà’ được.

Cảm ơn Marvin, vì câu hỏi của anh.

Còn người nữ sẽ đón nhận mầm sống đó và đưa vào đời. Do đó sẽ đẹp hơn khi người nữ là hình ảnh diễn tả sự tạo dựng. Nếu bạn muốn, thì người nữ là hình ảnh [tượng trưng] cho Hội Thánh tốt hơn.

Dongten.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Anh chị em thân mến, chúng ta hãy xin Chúa duy trì đức tin của mình, giúp chúng ta thực sự tìm thấy đức tin cùng ban cho chúng ta sức mạnh để rao giảng Đức Kitô Chịu Đóng Đinh và Phục Sinh cùng làm chứng cho tình yêu Thiên Chúa và tha nhân. Xin Thiên Chúa cho chúng ta có thể nhận được món quà “làm con” của mình, để sống trọn vẹn thực tại của Kinh Tin Kính, trong khi phó thác cho tình yêu của Chúa Cha và sự toàn năng đầy thương xót của Ngài, Đấng là chân lý toàn năng và cứu độ chúng ta.
Đặc tính thứ hai của Hội Thánh là: thánh thiện. Nhưng phải hiểu Hội Thánh thánh thiện như thế nào? Phải chăng mọi thành viên trong Hội Thánh đều thánh thiện cả? Phải chăng Hội Thánh chẳng bao giờ lầm lỗi? Điều hiển nhiên là chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng Thánh (GLHTCG số 208). Chúng ta chỉ có thể tiếp cận sự thánh thiện nơi Hội Thánh khi chúng ta cảm nhận sự thánh thiện của Thiên Chúa. Đối diện với Thiên Chúa, con người vừa ý thức về sự nhỏ bé và tội lỗi của mình, vừa cảm nhận sự thánh thiện và gần gũi của Thiên Chúa. Đấng vô cùng vĩ đại cũng là Đấng gần gũi với loài thụ tạo (số 1502).
- Từ “Kitô” trong tiếng Hi Lạp được dịch từ “Messia” của tiếng Do Thái, có nghĩa là “người được xức dầu. Đấng Kitô phải được xức dầu bằng Thần Khí của Chúa, với tư cách là vua, đồng thời là tư tế và tiên tri. - Tất cả nội dung ấy được nên trọn nơi Chúa Giêsu. Thánh Giuse được Thiên Chúa kêu gọi đón bà Maria về, vì “người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần”; người con ấy “cũng được gọi là Đấng Kitô” (Mt 1,16). Khi Chúa Giêsu giáng sinh, thiên thần loan báo cho các mục đồng : “Người là Đấng Kitô, là Đức Chúa” (Lc 2,11).
Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền. Đây là những đặc tính thiết yếu của Hội Thánh, cho nên cần phải xem xét từng đặc tính một. Điều cần ghi nhớ trước hết là: cho dù lý trí con người có thể thấy được những đặc tính này qua chính đời sống của Hội Thánh, nhưng ý nghĩa đích thực của những đặc tính này chỉ có thể hiểu được nhờ đức tin (GLHTCG số 812).
Năm Đức Tin mời gọi mọi tín hữu không những dâng lời cảm tạ Chúa về quà tặng đức tin quý giá đã nhận được, mà cần thiết phải nhìn lại cách sống đức tin của mình trong bao năm qua, để từ đó - với ơn Chúa Thánh Linh soi sáng - biết chuyển hướng đời sống đức tin của mình cho thêm cụ thể và sống động để sống xứng đáng là nhân chứng cho Chúa Kitô trước mặt người khác trong hoàn tục hóa, phản Kitô giáo của thế giới ngày nay.
“Nói rằng ‘Tôi tin kính một Thiên Chúa’ có nghĩa là cuộc sống của tôi được tìm thấy trong Ngài, để cho Lời Ngài định hướng mỗi ngày, trong các lựa chọn cụ thể, mà không sợ mất mát một điều gì đó của chính mình.” Dưới đây là bản dịch Bài Giáo Lý thứ mười bốn của ĐTC Bênêđictô XVI về Năm Đức Tin, được ban hành tại Sảnh Đường Phaolô VI hôm thứ tư ngày 23 tháng 1, 2013. Hôm nay ĐTC bắt đầu những bài Giáo Lý về Kinh Tin Kính trong loạt Bài Giáo Lý về Đức Tin.
…Khi xác quyết rằng “Tôi tin vào Thiên Chúa” nghĩa là tôi đặt cuộc sống của tôi vào Ngài, để cho Lời Ngài định hướng mỗi ngày sống, chi phối mỗi lựa chọn cụ thể mà không hề sợ mất điều gì của chính tôi… Trong buổi Tiếp Kiến Chung hôm sáng thứ Tư ngày 23-01-2013, Đức Giáo Hoàng Benedict XVI đã tiếp tục loạt bài Huấn Giáo về Năm Đức Tin, kỳ thứ 14 với chủ đề “Tôi-tin”.
Thư gửi tín hữu Do Thái nói về mầu nhiệm Nhập Thể như sau: “Vì vậy, khi vào trần gian, Đức Kitô nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (10,5-7).
Ađam và Eva đã lạm dụng tự do và bất tuân mệnh lệnh của Thiên Chúa. Con người đã chọn bản thân mình hơn Thiên Chúa. Do ma quỷ cám dỗ, con người muốn trở nên “như Thiên Chúa” mà “không cần Thiên Chúa, vượt qua Thiên Chúa và không theo Thiên Chúa”.
Đức Phaolô VI từng nói rằng “Hội Thánh là kế hoạch hữu hình của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại” (GLHTCG số 776). Cho nên Hội Thánh là sự thực hiện kế hoạch ấy trong dòng lịch sử nhân loại. Để diễn tả chân lý này, Công đồng Vaticanô II dùng từ “Dân Thiên Chúa” và nhiều người coi đây là điểm son của Công đồng. Chúng ta thử tìm hiểu xem nội hàm của từ ngữ này là gì, bởi lẽ từ “Dân” ở đây mang ý nghĩa rất đặc biệt, khác với “dân” khi nói đến chủng tộc, chính trị, hay văn hóa.
Bảo Trợ