ĐTC Phanxicô: Người ta phí phạm thời giờ cho những trò tiêu khiển nhưng không có giờ cho Chúa...

01 Tháng Mười Hai 201911:18 CH(Xem: 99)

ĐTC Phanxicô: Người ta phí phạm thời giờ cho những trò tiêu khiển nhưng không có giờ cho Chúa và tha nhân

Đức Thánh Cha cầu nguyện cho hòa bình tại Congo và mời gọi đừng tích trữ của cải nhưng mở lòng ra với tha nhân
pope muavong

Hồng Thủy - Vatican

Sáng Chúa nhật hôm nay, Chúa Nhật thứ nhất mùa Vọng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự Thánh lễ tại đền thờ thánh Phêrô nhân dịp kỷ niệm 25 năm thành lập văn phòng tuyên úy Công giáo Congo tại Roma.

Cộng đoàn Công giáo Congo Roma được thành lập năm 1994 và có trụ sở tại nhà thờ Giáng sinh. Thánh lễ được cử hành theo nghi lễ Zair. 

Nghi lễ Zair hay Congo

Nghi lễ Zair hay Congo, được Bộ Phụng tự và kỷ luật bí tích phê chuẩn vào tháng 04/1988, là nghi lễ Roma bình thường nhưng được thích ứng với các giá trị văn hóa của dân tộc Zair, ngày nay là Cộng hòa dân chủ Congo. Nghi lễ nhắm giúp các tín hữu tham dự tích cực vào Thánh lễ với các chuyển động nhịp nhàng và cử chỉ giơ tay hướng lên trời. Khi hát Kinh Vinh Danh, các thừa tác viên vũ múa xung quanh bàn thờ.

Một số đặc tính chính yếu của Thánh lễ là kinh cầu các thánh, có một vị trí quan trọng, được hát ngay từ đầu buổi cử hành. Các tín hữu cũng khẩn cầu với tổ tiên, những người đang sống trong sự hiệp thông với Thiên Chúa. Nghi thức thống hối và nghi thức chúc bình an được cử hành sau bài giảng.

Thánh lễ được cử hành cách sinh động với nhiều bài hát cùng với tiếng trống và các nhạc cụ dân tộc, và tiếng huýt đặc trưng của Phi Châu. Đồng tế trong Thánh lễ với Đức Thánh Cha có một số giám mục và hơn 100 linh mục Congo, với sự tham dự của hơn 1000 tín hữu Congo đến từ khắp nước Ý.

Chúa Giêsu đến: sự hiện diện hy vọng và an ủi của chúng ta

Trong bài giảng Đức Thánh Cha lưu ý đến động từ “đến”, xuất hiện 3 lần trong các bài đọc hôm nay và bài Tin Mừng kết thúc với câu: “Con Người đến” (Mt 24,22). Đức Thánh Cha nói: Chúa Giêsu đến là nguồn cội niềm hy vọng của chúng ta, là bảo đảm rằng Thiên Chúa đến an ủi chúng ta giữa những khổ cực nơi trần gian, một niềm an ủi không phải bằng lời nói, nhưng là sự hiện diện, sự hiện diện của Người đến giữa chúng ta.

Chúa đến, Chúa không để chúng ta cô đơn. Chúa đã đến từ 2000 năm trước và sẽ đến vào ngày sau hết, nhưng Chúa cũng đến hôm nay trong cuộc đời của tôi, của bạn. Cuộc sống của chúng ta với những lo lắng, bấp bênh, được Chúa viếng thăm. Nguồn vui của chúng ta: Chúa không mỏi mệt và sẽ không bao giờ mệt mỏi đến viếng thăm chúng ta. Người mong ước đến thăm chúng ta.

 Chúng ta là khách mời của Thiên Chúa 

Dựa trên lời ngôn sứ Isaia trong bài đọc thứ nhất: các dân sẽ đến và bảo nhau, nào ta cùng lên Núi Chúa, Đức Thánh Cha nhận định rằng không chỉ có Chúa đến, mà cả chúng ta cũng đến. Ngài nói: “Chúng ta là khách mời của Thiên Chúa và được Người chờ đợi, mong ước”. Chúa mời gọi chúng ta: “Hãy đến, bởi vì nhà Ta có chỗ cho tất cả. Hãy đến, bởi vì trong tim Ta không chỉ có một dân tộc, nhưng mọi dân tộc.”

Đức Thánh Cha nói với các tín hữu Congo rằng dù họ đến từ xa, họ tìm được sự đón tiếp ở Ý, dù là với khó khăn và những điều không tưởng trước được. “Nhưng đối với Thiên Chúa anh chị em luôn luôn là những người khách mời được yêu quý. Và Giáo hội là nhà của Thiên Chúa. Do đó, ở đây anh chị em hãy cảm thấy như ở nhà mình. Chúng ta đến để cùng nhau đi đến với Chúa và thực hiện lời ngôn sứ Isaia: ‘Hãy đến, chúng ta bước đi trong ánh sáng của Chúa’” (c.5).

Chủ nghĩa tiêu thụ là một thứ virus tấn công đức tin tận gốc rễ

Đức Thánh Cha nhắc rằng có những người thích bóng tối của thế gian hơn là ánh sáng của Chúa, như trong thời Noe. Họ xem cuộc sống chỉ giới hạn ở các nhu cầu của mình, hài lòng với cuộc sống bằng phẳng, không có động lực. Họ không “chờ” ai, chỉ mong có những thứ cho chính mình để tiêu xài.

“Chủ nghĩa tiêu thụ là một thứ virus tấn công đức tin tận gốc rễ bởi vì nó làm chúng ta tin rằng cuộc sống chỉ dựa trên điều chúng ta có và như thế chúng ta quên Thiên Chúa Đấng đang đến và đang ở gần chúng ta. Chúa đến nhưng bạn lại đi theo những sở thích của mình: người anh em gõ cửa nhà bạn nhưng bạn cảm thấy phiền phức. Đây là thái độ ích kỷ của chủ nghĩa tiêu thụ.”

Người ta phí phạm thời giờ trong những trò tiêu khiển nhưng không có giờ dành cho Chúa và cho tha nhân

Đức Thánh Cha cảnh cáo: “Có một nguy hiểm làm tê liệt trái tim, đó là dựa trên sự tiêu thụ, để cho mình trở nên nặng nề và con tim bị mệt mỏi bởi các nhu cầu.” “Ngày nay người ta sống vì vật chất mà không biết nó là gì; có nhiều của cải mà không làm điều tốt nữa, các ngôi nhà đầy của cải nhưng thiếu vắng con cái. Người ta phí phạm thời giờ trong những trò tiêu khiển nhưng không có giờ dành cho Chúa và cho tha nhân.” Khi người ta sống vì vật chất thì không bao giờ thấy đủ, nhưng cảm thấy bị đe dọa, không thỏa mãn, giận dữ.

Cầu nguyện và làm việc bác ái là kho báu quý nhất

Chúa Giêsu mời gọi tỉnh thức. Để tỉnh thức cần có hy vọng chắc chắn rằng đêm đen sẽ không kéo dài mãi, hừng đông sẽ mau đến. Thiên Chúa đến và ánh sáng của Người chiếu sáng ngay cả trong bóng tối dày đặc. Đức Thánh Cha nhắc nhở: “Nhưng sự tỉnh thức chúng ta cần đó là chiến thắng cám dỗ cho rằng ý nghĩa cuộc sống là tích trữ, khui bày sự giả đối rằng có nhiều của cải thì sẽ hạnh phúc. Đặc biệt trong mùa Giáng sinh, cần chống lại ánh sáng lôi cuốn của việc tiêu thụ và tin rằng cầu nguyện và làm việc bác ái không phải là lãng phí thời gian nhưng là kho báu quý nhất.

Của cải quý giá nhất chính là hòa bình

Của cải quý giá nhất chính là hòa bình mà chúng ta chỉ có được khi mở lòng mình ra với Thiên Chúa và tha nhân, như ngôn sứ Isaia nói “rèn giáo mác nên liềm nên hái, biến gươm đào thành cuốc thành cày” và lời ngôn sứ cũng được áp dụng cho hoàn cảnh của Congo: “nước này không còn vung kiếm chống lại nước kia” và thôi học nghề chinh chiến.

 Đài Vatican

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
J.B. Đặng Minh An dịch - Lúc 5g chiều ngày 31 tháng 12, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi hát kinh chiều tạ ơn Te Deum bên trong Đền Thờ Thánh Phêrô cùng với tất cả các vị trong giáo triều Rôma trong đó có 36 Hồng Y, đặc biệt là Đức Tổng Giám Mục Angelo De Donatis, Giám Quản Rôma, 7 Giám Mục Phụ Tá và 40 Giám Mục khác, 150 linh mục và khoảng 8 ngàn tín hữu. Hiện diện trong buổi lễ cũng có đông đảo các vị trong Ngoại Giao Đoàn cạnh Tòa Thánh.
ĐTC nói: “Hôm nay, chúng ta mừng lễ Thánh gia Nazareth. Thuật ngữ ‘thánh’ đặt gia đình này trong bối cảnh thánh thiện. Đây là một hồng ân của Thiên Chúa, nhưng đồng thời, là tự do và trách nhiệm trong việc thực thi kế hoạch của Ngài. Như vậy, đặc tính của gia đình Nazareth: hoàn toàn sẵn sàng trước Thiên ý”. ĐTC lần lượt giải thích về sự vâng phục của các thành viên trong Gia đình Thánh này.
Việt Nam là dân tộc có cảm thức tôn giáo rất mạnh. Chính vì vậy, những biểu tượng vật thể lẫn phi vật thể của các tôn giáo thường mang vai trò quan trọng, hoặc để lại dấu ấn rất đậm trong đời sống tinh thần của người dân. Cùng với tiếng chuông chùa, tiếng chuông giáo đường là một trong các đại diện đặc trưng của những biểu tượng đó; nó góp phần định hình nên những nét đẹp và giá trị, không chỉ trong đời sống thiêng liêng, mà còn trong đời sống văn hoá hay tinh thần nói chung của cộng đồng, đặc biệt trong nếp sống ngày xưa của các xóm đạo.
Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha nhắc lại ý nghĩa của hang đá Giáng sinh: Thiên Chúa đã trở nên gần gũi với con người. Ngài mời gọi các tín hữu chuẩn bị cho Chúa Giáng sinh bằng cách thế đơn giản là làm hang đá tại gia đình và các nơi sinh hoạt, làm việc, như dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa. Hang đá nói rằng Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống cụ thể của chúng ta.
Thiên Chúa đang yêu bạn ư? Có lẽ bạn đã từng một lần đắm say trong cảm giác đê mê, ê chề trong bản tình ca Giê-su. Mỗi tâm hồn, từng trái tim sẽ có cách cảm nhận riêng trong những biến cố khác nhau, dập dềnh theo những giai điệu khác nhau, đẩy đưa theo cung đàn nhịp sáo. Nhưng bản tình ca ấy, nơi TÌNH YÊU ấy, vẫn âm vang theo những giai điệu rất đặc trưng lạ thường. Trong những thanh âm đồng điệu nơi mỗi con tim, tính chất lịch sử dường như không dám lộ mặt, dường như không dễ thẩm thấu, nhưng nếu không có nó, nếu thiếu chất sử ấy, bản tình ca sẽ không trọn vẹn, không vuông tròn.
\\ Đời sống xã hội hiện đại được đặc trưng bởi sự ồn ào, náo nhiệt, và vội vàng. Ồn ào của cãi vã, của xe cộ, của nhạc hội xập xình; náo nhiệt của mua sắm, của tiệc tùng, của giải trí; và vội vã trong cạnh tranh công việc, trong ‘lướt sóng’ thông tin, trong gặp gỡ thoáng qua. Vui thì vui đó, nhưng nhịp sống này cũng có nguy cơ dìm con người vào một sự trống trải và cô đơn. Trống trải ngay giữa ồn ào, và cô đơn từ giữa đám đông! Khắc Bá, SJ - CTV Vatican News\
Mỗi năm phụng vụ dẫn chúng ta đến lễ Giáng sinh với ba người hướng dẫn: tiên tri Isaia, Thánh Gioan Tiền Hô và Đức Maria, như thế, chúng ta có một tiên tri, một người loan báo, và một người mẹ. Vị đầu tiên tuyên bố Đấng Cứu Thế từ xa, vị thứ hai chỉ cho chúng ta thấy Người có mặt trên thế giới, và vị thứ ba mang Người trong cung lòng mình. Mùa Vọng này tôi nghĩ chúng ta sẽ giao phó hoàn toàn cho Mẹ của Chúa Giêsu.
‘Mùa Giáng Sinh đang đến’! Cách nói này đã phổ biến mỗi độ Đông về; và nó trở nên bình thường trong tâm thức của hầu hết mọi người trên thế giới, không phân biệt tuổi tác, văn hoá hay tôn giáo. Nghĩa là, Noel không còn chỉ là một ‘Thánh Lễ’, mà đã trở thành một ‘mùa’, một dịp lễ hội, thậm chí là lễ hội thuộc hàng lớn nhất của nhân loại. Vì là lễ hội, Noel trở thành mùa của sự nhộn nhịp: nhộn nhịp của buôn bán, nhộn nhịp của trang trí, nhộn nhịp của âm nhạc, nhộn nhịp của tiệc tùng, vv. Chính vì thế, nhiều Kitô hữu cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc một Thánh Lễ bị biến thể thành một lễ hội mang đầy tính thế tục như thế; và đã có không ít người kêu gọi tẩy chay tất cả những hình thức mang tính ‘hội’ đó. Tuy nhiên, thiết tưởng chúng ta cần bình tâm để phân định về hiện tượng ‘hoà trộn’ giữa lễ và hội như thế, hầu thấy rõ hơn những nét tiêu cực và cả những điểm tích cực của nó.
Để sống niềm hy vọng vào Thiên Chúa và gieo niềm hy vọng cho mọi người, đòi tôi phải luôn tỉnh thức trước cuộc sống của mình. Khi xét mình trong Mùa Vọng, tôi thấy mình có khi tỉnh mà không thức, có lúc thức mà không tỉnh; hoặc tỉnh thức về những điều này nhưng lại mê muội về những điều kia… Do đó, có thể tôi đang rơi vào nhiều lối sống nguy hiểm: – Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản. – Nguy hiểm đáng sợ là lối sống không trưởng thành về tâm linh. – Nguy hiểm thường xuyên là lối sống không trưởng thành về tri thức. I. Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản
Nghĩa trang có nhiều loại hoa. Chúng khác nhau ở tên gọi mà giống nhau ở một sự kiện: Hoa nghĩa trang là hoa ở lại với người sống chứ làm sao theo người chết ra đi được. Trong không gian lạnh, trong vùng tối không còn bầu trời của huyệt mộ làm sao người chết biết đến màu sắc của hoa? Vì thế, hoa ân tình hay hoa xã giao thì cũng chỉ người sống nhìn thấy hoa thôi. Bi thương của con người trong kiếp sống nhân sinh là kẻ sống có thể lấy hoa thật tiễn đưa người chết bằng những tâm tình giả. Bi thương của người chết là có những tâm tình thật, nhưng kẻ đã miền miệt ra đi rồi thì chẳng bao giờ nhìn thấy hoa.
Bảo Trợ