Tám mối phúc là thuốc giải chống hạnh phúc ích kỷ, là men của hạnh phúc đích thực

12 Tháng Chín 20194:59 SA(Xem: 428)

Tám mối phúc là thuốc giải chống hạnh phúc ích kỷ, là men của hạnh phúc đích thực

Trong bài chia sẻ, ĐTC khẳng định lý do chuyến đi thăm 3 nước Mozambique, Madagascar và Maurice là để mang Tin Mừng của huynh đệ, hòa giải, bình an và hòa bình cho các dân tộc.

Hồng Thủy - Vatican

Sáng thứ tư 11/9, dưới bầu trời chớm thu trong xanh gió mát của Roma, rất đông khách hành hương đã quy tụ về quảng trường thánh Phêrô để tham dự buổi tiếp kiến chung của ĐTC.

Trước 9,30, ĐTC đã đi xe mui trần vòng quanh quảng trường chào hàng chục ngàn tín hữu, giữa tiếng reo vui mừng của mọi người. Lên đến sân đền thờ, ĐTC đã chào các linh mục chuyển dịch các ngôn ngữ chính.

Khi buổi tiếp kiến bắt đầu, các tín hữu lắng nghe một đoạn trích từ Tin Mừng thánh Mátthêu 13, 31-33, so sánh Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, giống như chút men, nhỏ bé, ít ỏi, nhưng lại sinh kết quả to lớn gấp bội.

Sau một tuần viếng thăm 3 nước Mozambique, Madagascar và Maurice, ĐTC đã dành bài huấn dụ hôm nay để chia sẻ về hành trình của ngài.

Trước hết ĐTC cám ơn Chúa đã cho ngài được thực hiện cuộc hành trình như người hành hương của hòa bình và hy vọng. Ngài cũng bày tỏ lòng biết ơn với chính quyền các nước, cũng như các HĐGM, đã mời và đón tiếp ngài cách nồng nhiệt và chân thành. ĐTC không quên các Sứ thần Tòa Thánh tại 3 nước này đã tích cực làm việc để chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của ĐTC.

Tin Mừng của Chúa Kitô là men của huynh đệ, tự do, công bằng và hòa bình

ĐTC khẳng định rằng hy vọng của thế giới là Chúa Kitô và Tin Mừng của Người là men nồng nhất của tình huynh đệ, tự do, công bình và hòa bình cho mọi dân tộc. Và với chuyến viếng thăm theo bước các thánh truyền giáo, ngài đã cố gắng mang men này đến cho các dân tộc Mozambique, Madagascar và Maurice.

Viếng thăm Mozambique

ĐTC bắt đầu với chuyến viếng thăm Mozambique, ngài kể:

Tại Mozambique, tôi đã gieo vãi hạt giống của hy vọng, hòa bình và hòa giải tại miền đất đã chịu nhiều đau khổ trong quá khứ, do cuộc xung đột vũ trang kéo dài, và trong mùa xuân năm nay, bị tàn phá nặng nề bởi hai trận cuồng phong. Giáo hội tiếp tục đồng hành trong tiến trình hòa bình; đã có một bước tiến. đó là hôm 1/8 vừa qua, một Hiệp định mới đã được ký kết giữa các phe liên quan.

Theo ý nghĩa này, tôi đã khuyến khích các chính quyền, mời gọi họ cùng hoạt động với nhau vì lợi ích chung. Tôi khuyến khích các bạn trẻ, những người tập hợp từ các tôn giáo khác nhau, xây dựng đất nước, vượt qua sự cam chịu và lo lắng, để truyền bá tình huynh đệ trong xã hội và trân trọng truyền thống của người cao niên.

Tôi đã gặp các Giám mục, linh mục và tu sĩ tại nhà thờ chính tòa Maputo, dâng kính Đức Trinh nữ Vô nhiễm, và đề nghị với họ “con đường Nazareth”, con đường “xin vâng” cách quảng đại với Thiên Chúa, trong ký ức biết ơn về ơn gọi và nguồn gốc của mình. Một dấu hiệu mạnh mẽ của sự hiện diện truyền giáo này là bệnh viện Zimpeto, ở ngoại ô thủ đô, được xây dựng với sự dấn thân của Cộng đồng thánh Egidio. Đỉnh điểm chuyến thăm Mozambique của tôi là Thánh lễ, được cử hành dưới mưa tại sân vận động lớn: ở đó, lời mời gọi của Chúa Giêsu đã vang vọng: "Hãy yêu kẻ thù của các con" (Lc 6:27), là hạt giống của cuộc cách mạng thực sự, của tình yêu, nó dập tắt bạo lực và kiến tạo tình huynh đệ.

Viếng thăm Madagascar

Nói về đất nước Madagascar, điểm đến thứ hai trong hành trình, ĐTC nhận xét: “Một quốc gia giàu vẻ đẹp và tài nguyên thiên nhiên, nhưng lại đánh dấu bởi nghèo khổ. Tôi hy vọng rằng, được thúc đẩy bởi tinh thần liên đới có từ lsâu đời của mình, người Madagascar có thể vượt qua nghịch cảnh và xây dựng một tương lai phát triển bằng cách kết hợp sự tôn trọng môi trường và công bằng xã hội. Như một dấu hiệu ngôn sứ theo đường hướng này, tôi đã đến thăm "Thành phố tình bạn" - Akamasoa, được thành lập bởi một nhà truyền giáo, cha Pedro Opeka: ở đó họ cố gắng kết hợp việc làm, nhân phẩm, chăm sóc người nghèo khổ nhất, giáo dục cho trẻ em. Tất cả được linh hoạt bởi Tin Mừng. Ở Akamasoa, gần mỏ đá granit, tôi đã cầu nguyện cho những người thợ.

Tại Madagascar, các hoạt động tôn giáo bắt đầu với cuộc gặp gỡ với các nữ tu chiêm niệm: thực tế, không có đức tin và cầu nguyện thì không thể xây dựng một thành phố xứng đáng cho con người. Với các Giám mục của nước này, chúng tôi đã canh tân cam kết trở thành "những người gieo hòa bình và hy vọng", chăm sóc cho dân Chúa, đặc biệt là người nghèo và các linh mục của chúng tôi. Chúng tôi cùng nhau tôn kính chân phước Victoire Rasoamanarivo, người Madagascar đầu tiên được tôn vinh trên bàn thờ. Với nhiều bạn trẻ, tôi đã có một đêm canh thức đầy những chứng từ, bài hát và điệu nhảy. Tôi khuyến khích họ luôn luôn bước đi trên hành trình, đáp lại cách quảng đại với Thiên Chúa, Đấng gọi đích danh mỗi người và giao phó cho họ  một sứ vụ, luôn tin tưởng rằng Người hằng sống và ở cùng chúng ta.

Tại Antananarivo, chúng tôi đã cử hành Thánh lễ Chúa nhật tại "Cánh đồng Giáo phận" rộng lớn: như trên các nẻo đường của Galilê, những đám đông tụ tập quanh Chúa Giêsu. Và cuối cùng, tại Học viện thánh Micae, tôi đã gặp các linh mục, tu sĩ nam nữ và chủng sinh của Madagascar. Một cuộc gặp gỡ trong tinh thần ngợi khen Thiên Chúa.

Viếng thăm Maurice

Tiếp đến, ĐTC kể về hành trình thăm viếng Maurice trong ngày thứ hai 9/9 vừa qua. ĐTC nói: Maurice, điểm đến du lịch nổi tiếng, nhưng tôi đã chọn nó như là nơi hội nhập giữa các dân tộc và các nền văn hóa khác nhau. Trên thực tế, trong hai thế kỷ qua, nhiều sắc dân khác nhau đã đến quần đảo đó, đặc biệt là từ Ấn Độ; và sau khi độc lập, nó đã có sự phát triển kinh tế và xã hội mạnh mẽ.

Thánh lễ được cử hành tại Tượng đài Đức Maria Nữ vương Hòa bình, để kính nhớ chân phước Jacques-Désiré Laval, người được gọi là "tông đồ hiệp nhất Maurice". Bài Tin Mừng về các mối phúc, thẻ căn cước của các môn đệ của Chúa Kitô, trong bối cảnh đó, là một liều thuốc giải chống lại cám dỗ của thứ hạnh phúc cá nhân ích kỷ và phân biệt đối xử, và là men của hạnh phúc đích thực, thấm nhuần lòng thương xót, công lý và hòa bình. Sau đó, trong cuộc gặp gỡ với chính quyền Maurice, tôi đã đánh giá cao về dấn thân hòa hợp các sự khác biệt trong một dự án chung và tôi khuyến khích, ngay cả ngày nay, tiếp tục khả năng đón tiếp, cũng như nỗ lực duy trì và phát triển đời sống dân chủ.

Cuối cùng, ĐTC mời gọi các tín hữu hiện diện tại quảng trường dâng lời tạ ơn Chúa và cầu xin Người để những hạt giống đã được gieo vãi trong chuyến tông du này trổ sinh hòa trái dồi dào cho các dân tộc Mozambico, Madagascar e Maurice.
Đài Vatican

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc Kinh Truyền Tin hôm Chúa Nhật 12/07, Đức Thánh Cha giải thích dụ ngôn người gieo giống trong bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ XV mùa Thường Niên và mời gọi các tín hữu hãy biến tâm hồn mình thành mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa đã được gieo vãi trong tâm hồn chúng ta lớn lên và sinh hoa trái cho chúng ta và cho tha nhân. Hồng Thủy - Vatican News Vào lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật 12/07, như thường lệ, từ cửa sổ Dinh Tông Tòa, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phê-rô. Dù trưa mùa hè ở Roma thật nóng, với ánh mặt trời chói chang và nóng đến trên 33 độ, và trong thời gian đề phòng virus corona, nhưng cũngcó vài trăm tín hữu tham dự buổi đọc kinh với Đức Thánh Cha. Trong bài huấn dụ, Đức Thánh Cha nói:
Có lẽ trong đời sống đức tin, phần đông tín hữu chúng ta ưa thích làm những việc của Chúa hơn quan tâm chọn Chúa làm trung tâm và cùng đích của đời mình. Tất nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận tinh thần tích cực và lòng nhiệt thành của những ai thực thi những việc của Chúa, từ trong những lễ nghi thờ phượng cho đến những phục vụ trong sinh hoạt cộng đoàn Dân Chúa. Nhưng trên hết, đối tượng mà chúng ta chọn lựa ưu tiên trong đời sống đức tin vẫn luôn luôn là Chúa, Đấng là tất cả trong mọi sự.
“Phúc cho đầy tớ nào chủ gặp thấy còn tỉnh thức khi chủ trở về” (Lc 12,37). Đâu đâu trên thế giới người ta cũng đi tìm tình yêu, vì ai cũng tin rằng chỉ có tình yêu mới cứu được thế giới, chỉ có tình yêu mới làm cho cuộc đời có ý nghĩa và đáng sống. Nhưng rất ít người hiểu được tình yêu thực sự là gì và làm thế nào tình yêu nảy sinh trong tâm hồn con người. Tình yêu thường được đồng hoá với những tình cảm tốt đẹp của ta đối với người khác, hoặc là sự nhân hậu, không bạo động hay sẵn sàng phục vụ. Tuy nhiên, tất cả những tình cảm này tự chúng không phải là tình yêu.
Chúng ta được mời gọi nên thánh. “Hãy nên thánh, vì Ta là thánh” (Lv 11,44; 1Pr 1,16). Đó là đích nhắm và là thách đố cho mỗi người. Đích nhắm vì “anh em hãy nên hoàn thiện.” (Mt 5,43–48), vì nơi đó có bình an, hạnh phúc. Thách đố vì nên thánh là đi ngược lại với những mời gọi của thế trần, nơi đó luôn có nhiều hấp dẫn gọi mời. Mỗi người đều có con đường nên thánh rất riêng, tùy theo bậc sống và môi trường người ấy dấn thân. Chút chia sẻ dưới đây cho chúng ta thấy giáo dân có một con đường nên thánh rất đặc thù.
Thân phận con người là hữu hạn: “Hữu sinh, hữu tử”. Nghĩa là có sinh ắt phải có tử; nhưng ngày sinh thì biết, ngày tử thì không. Chết ở đâu, khi nào và chết bằng cách nào chúng ta không hề hay biết, chỉ biết rằng sinh ra trong cõi đời này, sống trong cõi tạm này và ngày nào đó ta sẽ phải buông bỏ tất cả để chấm dứt cuộc đời chóng qua này. Như thế, đời người được ví như một chuyến đi, một hành trình có khởi đầu và kết thúc như một “cuộc chơi” mà không ai thoát khỏi. ‘Sinh, lão, bệnh, tử’ đã trở thành quy luật của một đời người và là định mệnh của con người. Quan niệm ấy không chỉ đúng với Phật giáo nhưng còn đúng với nhiều người. Với Kitô giáo thì bệnh tật và tội lỗi là do con người. Bởi, hệ lụy này chính là sự đổ vỡ tương quan giữa Nguyên tổ với Thiên Chúa khi ông bà bất tuân lệnh Chúa truyền và họ phải chuốc lấy khổ đau, bệnh tật và sự chết (x. St 2, 7-8; 3, 1-7).
Do đại dịch, từ Chúa nhật 08/3, buổi đọc Kinh Truyền Tin của Đức Thánh Cha với các tín hữu và du khách hành hương không diễn ra tại cửa sổ Dinh Tông tòa như thường lệ, nhưng được chuyển vào Thư viện cũng của Dinh Tông tòa. Và hôm Chúa Nhật 31/5, Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, Đức Thánh Cha đã xuất hiện tại cửa sổ để đọc Kinh Lạy Nữ Vương với các tín hữu. Cũng như mọi lần, trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha có bài huấn dụ ngắn.
Trước khi Chúa Giêsu rời bỏ các môn đệ, Người nói với họ rằng: “Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em. Chẳng bao lâu nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống” (Ga 14,18-19). Cách nào đó Chúa Giêsu đã đề cập đến “Đấng Bảo Trợ”, hay Chúa Thánh Thần, Đấng mà Người sẽ ban cho các Tông đồ trong ngày lễ Ngũ tuần. Chúa Giêsu cũng nói đến cách hiện diện khác mà Ngài đã hứa sẽ “ở cùng chúng ta”.
Những bông hoa đầy màu sắc bên ngoài chỉ tỏ lòng mộ mến với Đức Mẹ. Thực ra, những bông hoa được vun tưới trong lòng bằng lời tâm tình cầu nguyện, được ấp ủ bằng kinh Mân côi, được chăm bón bằng tràng hạt, đó mới là những bông hoa sẽ được đón nhận bằng chính Trái tim yêu thương của Mẹ Maria./post 12 Tháng Năm 2013 (Xem: 43352)/
THÁNG 5. 2020 – CẦU CHO CÁC PHÓ TẾ (*) Lạy Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã hiến mạng sống vì tình yêu. Chúng con xin dâng lời cảm tạ vì ân sủng Chúa dành cho các Phó Tế, một ơn gọi phục vụ đặc thù. Nhờ ân sủng của Thiên Chúa, các Phó Tế là những người coi sóc việc phục vụ trong Giáo Hội: phục vụ Lời Chúa, phục vụ Bàn Thánh và phục vụ người nghèo. Ơn gọi của các Phó Tế nhắc nhớ rằng đức tin, qua các hình thức khác nhau như: phục vụ cộng đoàn, kinh nguyện cá nhân, những hình thức bác ái khác nhau và trong các bậc sống: giáo dân, tu sĩ, thừa tác viên – có một chiều kích thiết yếu đó là phục vụ Thiên Chúa và con người. Thông qua các Phó Tế, Thiên Chúa muốn toàn thể Giáo Hội tái khám phá ý nghĩa phục vụ như một trong những ân sủng đặc trưng của mình. Xin cho các Phó Tế, qua bí tích của sự phục vụ Thiên Chúa và anh chị em, có thể sống ơn gọi trong gia đình, cùng gia đình, trong Giáo Hội và cùng với Giáo Hội. Amen.
Lễ Phục Sinh có một ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với các Kitô Hữu, cho nên Hội Thánh dành cả một tuần lễ, Tuần Bát Nhật để long trọng tưởng niệm biến cố Đức Kitô vinh thắng sự chết mở đường cho nhân loại tiến vào sự sống viên mãn. Kể từ Năm Thánh 2000, Chúa Nhật sau Lễ Phục Sinh đã không chỉ đơn thuần được coi là ngày kết thúc Tuần Bát Nhật Mừng Chúa Phục Sinh nữa, nhưng thêm vào đó, ngày Chúa Nhật thứ II Mùa Phục Sinh chính thức mang tên Ngày Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót. Phải có lý do chính đáng nào đó mới khiến cho Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II chọn ngày này để truyền cho cả Giáo Hội long trọng tuyên dương lòng thương xót vô bờ bến của Thiên Chúa. Cho dù những lý do đó là gì, thì cũng không khó để chúng ta nhận ra rằng đây là một chọn lựa thích hợp vì chưng tất cả các bài đọc Tin Mừng trong suốt Tuần Bát Nhật Phục Sinh đều chứa đựng những chi tiết sống động giúp chúng ta hiểu được tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta vĩ đại đến mức nào.
Bảo Trợ