Cha Airton Freire, vị linh mục sống ở bãi rác để cứu vớt “những người rác”

29 Tháng Chín 20177:57 SA(Xem: 616)

Cha Airton Freire, vị linh mục sống ở bãi rác để cứu vớt “những người rác”

blank

Những người dân sống nhờ bãi rác

“Chúng ta ở trên trái đất là để phục vụ”, đây là khẩu hiệu của Hiệp hội Trái đất do Cha Airton Freire de Lima thành lập. Bên cạnh hiệp hội Trái đất, cha Airton còn thành lập tu hội các Tôi tớ Chúa. Mọi hoạt động của hiệp hội và tu hội này là để phục vụ những người nghèo nhất trong các người nghèo.

Sau khi được lãnh nhận thiên chức linh mục vào ngày 13 tháng 2 năm 1982, cha Airton nhận bài sai đến làm cha sở của một giáo xứ ở thành phố Arcoverde, một vùng quê của bang Pernambuco. Chỉ vài tháng sau đó, một nhóm trẻ đã mời cha đi thăm một khu vực đặc biệt trong thành phố, và cha đã được biết có một nơi có những người rất đặc biệt của thành phố, đó là nơi chứa rác. Chính quyền thành phố đưa rác ra khu vực ngoại ô, xa thành phố, để giữa đồng trống, không bận tâm về các vấn đề môi trường hay xã hội. Bãi rác này như hình ảnh đau khổ thu nhỏ của thành phố Arcoverde. Tại đây, nhiều gia đình sống nhờ vào rác, ăn những thực phẩm còn dư mà họ tìm thấy trong thùng rác. Họ không chỉ thu nhặt các rác thải để sống qua ngày, nhưng họ sinh sống ngay tại đó, giống như chính họ cũng là những thứ “rác người”. Họ sống trong các khu ổ chuột được làm bằng giấy hay bằng thiếc, không có điện nước và các dịch vụ vệ sinh, không có những con đường trải nhựa, không có trường học và dịch vụ y tế. Họ sống bên lề xã hội, ngay cả khi đó là một xã hội được gọi là Kitô giáo.

Những điều nhìn thấy ở bãi rác đã gây sốc cho cha Airton và làm cho cha Airton suy nghĩ trăn trở. Cha đã dâng Thánh lễ ngay cạnh bãi rác. Trong Thánh lễ đó, một em bé bị đói khát, đã xin ăn “bánh lễ”, vì em nghĩ đó là bánh bích quy. Sự việc này giúp cha Airton thấy rõ mối liên hệ giữa Mình Chúa Kitô và bánh ăn làm giảm cơn đói khát của cả linh hồn và thể xác và cha đã quyết định thay đổi cách sống: chính cha đã đến sống ở con đường mang tên bãi rác, sống nghèo khó giữa những người nghèo khổ, làm việc để thăng tiến những con người nghèo khổ nhất. Cũng chính ở đây cha Airton đã thành lập Hiệp hội Trái đất, sau đó đổi thành hội Trái đất của các tôi tớ Chúa. Hội được sinh ra trong cộng đồng này để giải cứu “những con người rác” sống ở đây. Hội Trái đất được chính thức thành lập vào ngày lễ sinh nhật Đức Mẹ, ngày 8 tháng 9 năm 1984.

Ngày 29 tháng 4 năm 1999, sau những ngày ăn chay và cầu nguyện, cha Airton đã thành lập cộng đoàn Cuộc sống của các Tôi tớ Chúa. Ngày 31 tháng 5 cùng năm đó, cha Airton đã chọn địa điểm để xây một ngôi nhà nguyện kính cha thánh Piô làng Pietrelcina và Đức Mẹ Vô nhiễm. Chính tại đây, tu hội các Tôi tớ Chúa đã ra đời cùng với nhà tĩnh tâm Thánh gia và các nhóm cầu nguyện được gọi là các Nhóm Trái đất do tu hội các Tôi tớ Chúa của cha Airton điều hành. Cha Airton đã phát hành 180 CD thu các bản nhạc và các bài giảng của cha, xuất bản 90 cuốn sách và còn tổ chức các buổi tĩnh tâm ở Brasil và ở nước ngoài.

Ngày nay, tổ chức Trái đất, qua các dự án, và nhờ sự đóng góp của các cá nhân, các doanh nghiệp và chính quyền, chuyên lo hoạt động trong các lãnh vực xã hội, sức khỏe, giáo dục, nhà ở, giúp đỡ cho hơn 2000 người mỗi năm, đặc biệt là tại các bang Pernambuco và Ceará. Các chương trình này khá quan trọng và có quy mô tương đối lớn, vì nó bao gồm từ các nhà trẻ cho đến bệnh viện, các trường học, các trường nghề, các trợ giúp y tế và tâm lý, cung cấp lương thực, dạy chữ cho người lớn, phục hồi các thanh thiếu niên nhờ các chương trình thể thao văn hóa, đào tạo các nhà kinh doanh, cung cấp tín dụng nhỏ và hỗ trợ cho việc tổ chức các hoạt động sản xuất. (Aleteia 18/03/2017)

Hồng Thủy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Qua hình ảnh lưỡi lửa và ơn nói nhiều thứ tiếng nơi các Tông đồ, chúng ta nhận thấy ngôn ngữ Chúa Thánh Thần dùng đã liên kết và tạo nên sự cảm thông. Đó chính là thứ ngôn ngữ của tình yêu. Thiếu vắng Ngài, thiếu vắng tác động của Ngài là thiếu vắng tình yêu, chúng ta không thể hiểu biết nhau...
Ân sủng đó đắt giá vì Thiên Chúa đã phải trả giá bằng chính sự sống của Con Một Ngài, và cái khiến Thiên Chúa phải trả giá đắt dứt khoát không thể nào là rẻ tiền đối với chúng ta”. Vâng, ân sủng mà hôm nay chúng ta lãnh nhận là ân sủng đắt giá. Và vì đắt giá nên chúng ta phải trả bằng cả con người và cuộc đời mình, một cuộc đời dám sống cho Chúa và phần rỗi các linh hồn
Qua những thị kiến, mặc khải và các thông điệp linh thánh, lịch sử Giáo Hội Công Giáo trở nên bí ẩn bởi những điều huyền nhiệm ấy. Kể từ khi các cuộc hiện ra của Đức Mẹ ở Fatima, Lộ Đức ... được Đức Giáo Hoàng công nhận chính thức, các giám mục và các nhà thần học từ khắp nơi trên thế giới đã thấy rằng mình đang chiến đấu với những hiện tượng siêu nhiên
Trong lịch sử, có nhiều người Công giáo đã sống xứng đáng danh xưng của mình. Chẳng hạn chúng ta đã có Don John của Áo quốc, người đã hướng dẫn Liên Đoàn Thánh (Holy League) chống lại các hạm đội Ottoman trong trận Lepanto. Rồi chúng ta còn có Chân phước GH Gioan Phaolô II...
Vẻ đẹp là viễn tượng của những người tin nơi Thiên Chúa. Đối với riêng tôi, thì tôi thấy ”vẻ đẹp của sự tự nhiên, vẻ đẹp của nghệ thuật, vẻ đẹp của âm nhạc” đã là một biểu lộ, một mạc khải vẻ đẹp của Thiên Chúa rồi. Nhưng trong viễn tượng ”đời” của những người không tin, thì vẻ đẹp là một lời mời gọi hướng tới siêu việt, hướng tới mầu nhiệm, hướng tới suy tư.
Trong cuộc đời Chúa chúng ta, sự yêu và sự ghét đã tỏ lộ cách mãnh liệt, hơn bất cứ trong cuộc đời người nào khác. Ngài báo trước mình sẽ được yêu mến cũng như bị ghét dơ. Ngài nói người ta sẽ thờ phượng Ngài cũng như sẽ khinh dể Ngài. Ngài sẽ được yêu mến nhiệt tình và bị ghét dơ cực độ.
...“trong thực tế không có điều gì loài người khóc than mà không được nghe thấy bởi Thiên Chúa” và rằng “việc cầu nguyện không miễn chúng ta khỏi việc xét xử và đau khổ,” nhưng “cho phép chúng ta sống để đối phó bằng một sức mạnh mới, với một sự tự tin tương tự của chúa Giê-su.”
Trong chương trình của Thiên Chúa, bất cứ ai cũng có thể được cứu độ. Các tôn giáo có thể dẫn đưa con người đón nhận các phương thức cứu độ phù hợp với ý định của Thiên Chúa. Vì thế, cần phải tránh thái độ quá khích, hay coi rẻ các tôn giáo khác.
Là một bưu tá ở Bunbury, tôi biết ở đâu có nhà thờ. Thế nên, tôi thẳng tới nhà thờ Đức Mẹ Maria ở đường Columba, phía Nam Bunbury. Tôi không nghĩ về nghi thức, cử chỉ, phụng vụ hoặc thứ gì khác.
Cách đây 30 năm, William Shannon đưa ra nhận xét: “Chúng ta đang sống trong thời đại của ngôn từ. Chúng ta bị ngạt thở, bị chôn vùi, bị tràn ngập vì ngôn từ từ mọi phía. Và những ngôn từ ấy thường ít gây ấn tượng nơi ta vì nhiều quá và hời hợt. Nó không phát sinh từ thinh lặng nhưng từ sự bận rộn”.
Bảo Trợ