Chuỗi Hoa Lòng Dâng Mẹ

10 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 9336)

Chuỗi Hoa Lòng Dâng Mẹ

“Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Êđen, về phía đông, và đặt vào đó 
con người mà Ngài đã tạo nên. Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên đủ mọi 
thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và 
hoalongcây cho biết điều thiện điều ác. Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn 
Êđen, để cày cấy và canh giữ đất đai. Ngài truyền lệnh cho con người 
rằng: 
 - Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho 
biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, 
chắc chắn ngươi sẽ phải chết.” (Sáng Thế 2,8-9.15-17)
 Đó là một hình ảnh dễ hiểu để nói rằng Thiên Chúa muốn con 
người phải vâng phục Ngài. Tiếc thay, con người không vâng phục 
Thiên Chúa. Kinh Thánh ghi lại câu chuyện như sau: 
ĐỨC MẸ LÀ AI?9
 Rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi giống vật ngoài đồng, mà 
Thiên Chúa đã làm ra. Nó nói với người phụ nữ: 
 - Có thật Thiên Chúa bảo: Các ngươi không được ăn hết mọi trái cây 
trong vườn không ? 
 Người phụ nữ nói với con rắn: 
 - Trái các cây trong vườn, thì chúng tôi được ăn. Còn trái trên cây ở 
giữa vườn, Thiên Chúa đã bảo: ‘Các ngươi không được ăn, không được 
động tới, kẻo phải chết.’
 Rắn nói với người phụ nữ: 
 - Chẳng chết chóc gì đâu ! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà 
ăn trái cây ấy, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần 
biết điều thiện điều ác.
 Người phụ nữ thấy trái cây ấy ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và 
đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, 
rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn. Bấy giờ mắt hai 
người mở ra, và họ thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che 
thân.
 Nghe thấy tiếng Thiên Chúa đi dạo trong vườn lúc gió thổi trong 
ngày, con người và vợ mình trốn vào giữa cây cối trong vườn, để khỏi 
giáp mặt Thiên Chúa. Thiên Chúa gọi con người và hỏi: 
 - Ngươi ở đâu ?
 Con người thưa: 
 - Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, 
nên con lẩn trốn.
 Thiên Chúa hỏi: 
 - Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng ? Có phải ngươi đã ăn trái 
cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không ?10
 Con người thưa: 
 - Người phụ nữ Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn.
 Thiên Chúa hỏi người phụ nữ: 
 - Ngươi đã làm gì thế ? 
 Người phụ nữ thưa: 
 - Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.
 Thiên Chúa phán với con rắn:
 - Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất trong mọi loài 
súc vật và mọi loài dã thú. Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi 
ngày trong đời mi. Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người phụ nữ, giữa dòng 
giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và 
mi sẽ cắn vào gót nó. (Sáng Thế 3,1-15)


LM. Trăng Thập Tự 09/08/2012



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hãy làm chủ đồng tiền, đừng để nó làm chủ mình. Ta có thể lấy câu danh ngôn sau đây làm kim chỉ nam cho việc sử dụng đồng tiền: “Tiền bạc là phương tiện của những người thông minh, là mục đích của những kẻ ngu ngốc” (A. Đơcuốcxen).
Tôi có dịp về thăm một xã vùng quê nghèo, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang nhân dịp nghỉ lễ 02.09 vừa qua. Nơi đây không tất bật, ồn ào và hào nhoáng như Sài Gòn nhưng thật yên bình bởi khung cảnh êm đềm và con người miền Tây chân chất thật thà. Điều này làm tâm hồn tôi như lắng lại để nghỉ ngơi và suy nghĩ
Khép lại mùa Hè với những ngày thong dong sinh hoạt vui tươi, sống động, tưng bừng trong các Hội trại hầu chuẩn bị cho mình bao kỹ năng sống và làm việc; rồi những chuyến đi dã ngoại thực tế rong chơi đó đây trên mọi miền quê hương vừa thư giãn, vừa có dịp học hỏi kiến thức xung quanh, tìm hiểu cuộc sống hiện tại bạn bè đồng trang lứa.
Mẹ Têrêsa Calcutta, người phụ nữ nhỏ bé được cả thế giới biết đến vì công việc bác ái cho những người nghèo nhất trong những người nghèo, được phong chân phước ngày 19 tháng Mười, 2003. Trong những người hiện diện hôm đó là hàng trăm nam nữ tu sĩ dòng Bác Ái Truyền Giáo, mà người đã thành lập năm 1950 như một tu hội của giáo phận. Ngày nay tu hội ấy còn bao gồm các nam nữ tu sĩ chiêm niệm và các linh mục dòng.
...một người cha nghèo tên là Bạch Văn Út (34 tuổi), thường trú ở xã Long Tân, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Anh đã chịu đựng nỗi đau tột cùng bởi sự ra đi của người vợ sau 8 năm chung sống. Hơn thế nữa, anh còn phải hứng chịu một tai nạn ập xuống đời mình khi hai người con trai của anh là em Bạch Hữu Phước (12 tuổi) và Bạch Hữu Lộc (8 tuổi) đã vĩnh viễn ra đi do chết chìm trong một cái hồ khi đi bắt ốc.
Cây bật gốc là vì mất hết rễ, con người gian ác vì vô giáo dục. Đây là cái giá phải trả cho những quan niệm lệch lạc một thời về giáo dục, khi người ta chú trọng đến tuyên truyền “lập trường giai cấp” hơn là huấn luyện đạo đức con người. Phương châm giáo dục từ xa xưa “tiên học lễ hậu học văn” có thời đã bị quên lãng, nhường chỗ cho một thứ giáo dục bát nháo, thi đua bằng cấp, ồn ào về số lượng. Truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam “tôn sư trọng đạo” đã bị thay thế bằng bạo lực học đường, dẫn tới tình trạng học sinh đâm chém thầy cô giáo.
Cuộc sống không phải là một cái bẫy đặt ra để làm chúng ta thất bại. Có một cuốn sách mà tôi coi như một cuốn truyện cổ tích dành cho người lớn: “The Missing Piece” của Shel Silverstein. Nó kể câu chuyện về một chiếc vòng bị cắt đi một mảnh hình tam giác. Cái vòng muốn được trọn vẹn, không thiếu mẩu nhỏ nào nên lang thang tìm kiếm mảnh thất lạc. Nhưng bởi vì nó không hoàn hảo nên chỉ có thể lăn đi rất chậm. Nó chiêm ngưỡng những bông hoa trên đường. Nó tán gẫu với những con sâu. Nó tận hưởng ánh nắng mặt trời. Nó đã thấy rất nhiều những mảnh vỡ khác nhau, nhưng không có cái nào là vừa với nó.
Đêm nay đã là đêm thứ 40. Thời tiết giá lạnh của vùng rừng núi Tây Nguyên đã quật ngã cô ngay từ những ngày đầu tiên lên nhận công tác mới ở đây, cả một tuần sổ mũi nhức đầu khiến cô không còn thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên nữa. Sau khi đã quen dần với cái lạnh, cô bắt đầu đối diện với nỗi cô đơn lạc lõng trong tâm hồn. Công việc của cô là dạy giáo lý và đi thăm khám cho những bệnh nhân nghèo, neo đơn, nằm liệt giường, nhưng cô không biết tiếng dân tộc nên phải nhờ các em thiếu nhi Thánh Thể thay phiên nhau làm phiên dịch.
Nhiều người cho rằng lòng đạo đức của các Kitô hữu ngày nay đang sa sút trầm trọng. Biểu hiện của sự sa sút này được viện dẫn từ thực trạng phổ biến tại những nơi có các sinh hoạt tôn giáo đang diễn ra. Một số đông giáo dân ngày càng tỏ ra bê trễ, thờ ơ, thậm chí bỏ hẳn không còn tham gia những sinh hoạt phụng tự truyền thống vốn nuôi dưỡng lòng đạo đức của bao thế hệ. Hơn thế nữa, thay vì gia tăng làm việc lành phúc đức là bổn phận căn bản của một Kitô hữu, nhiều giáo dân, mà đa số là những người trẻ lại rơi vào tình trạng “gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm” theo những cách thức mà họ cho là “đã đủ cho được lên thiên đàng”
“Giả như ngài rơi vào một hoàn cảnh chỉ có thể đem theo mình một vài cuốn sách, ngài sẽ đem những sách gì?” Khi được hỏi như thế, nhà thần học Joseph Ratzinger – nay là Đức Bênêđictô XVI – đã không ngần ngại trả lời: Kinh Thánh và cuốn Tự Thú (Confessio) của thánh Augustinô. Sẽ không lấy gì làm lạ khi biết rằng tâm hồn của Ratzinger đã gắn bó với thánh Augustinô từ rất lâu. Luận án tiến sĩ thần học của ngài năm 1950 mang tựa đề Dân Thiên Chúa và Nhà của Chúa trong giáo thuyết của Augustinô về Giáo Hội.
Bảo Trợ