Mùa xây dựng

25 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 6388)

Cát chất cao như núi, đá đủ loại dồn lại trùng trùng điệp điệp như những ngọn đồi, các thanh sắt được bó lại thành cuộn to, dài ngoằng như một dòng sông, nền đất bị xới tung, lổn ngổn gạch đá bùn đất… Quang cảnh trông thật ngổn ngang, dù mỗi vật liệu đều được đặt vào một chỗ nhất định trên công trường xây dựng!

Ai từng quan sát công trình xây dựng một tòa cao ốc thì không khỏi ngao ngán trước cảnh “hỗn mang” của đủ loại vật liệu, cũng không khỏi choáng váng khi nhìn thấy cái hố vừa sâu vừa rộng do đất bị đào xới lên, hầu đổ nền móng cho tòa nhà tương lai! Ngổn ngang, bừa bộn, lầy lội (khi mưa trút xuống), bụi mù (khi nắng gắt rọi) đó là những cụm từ thường được dùng để miêu tả công trình xây dựng!

blankblank

Thế mà, giữa cảnh tượng tựa như hỗn mang và ngổn ngang đó, chỉ vài tháng sau hoặc lâu hơn là một năm sau thôi, một tòa nhà nhiều tầng mới sẽ mọc lên, nguy nga, tráng lệ, hãnh diện cất cao đầu nhìn trời như thể hiện niềm tự hào của chủ nhân tòa nhà!

Nhà có thể vươn cao là nhờ móng sâu, rộng và chắc chắn!

Nhà được nguy nga, tráng lệ cũng là nhờ được tích lũy thật nhiều, thật phong phú các vật liệu xây dựng chất lượng, đẹp đẽ, quý giá!

Dù cao rộng và tráng lệ thì tòa nhà vẫn là kết quả việc làm của những công nhân giỏi tay nghề, yêu nghề, và nhất là có tâm “say nghề” để có thể vận dụng tổng hợp tất cả khả năng, kinh nghiệm vào việc xây dựng công trình! Chính những đôi tay tài khéo của tập thể thợ này đã gắn kết những vật liệu rời rạc nọ cách hợp lý, hài hòa và hoa mỹ để họa thành một kiến trúc hoàn hảo!

Tháng 7 với “mùa thi Đại học và Cao đẳng” đã gần trôi qua, biết bao sĩ tử từ mọi miền đất nước nô nức tiến về Sài Gòn mỹ lệ. Họ đi như trẩy hội với khát khao có tên trên bảng vàng của một trường Đại học! Họ tham dự các kỳ thi tuyển sinh với mộng ước xây dựng tương lai tươi sáng bằng khả năng tri thức!

Để xây dựng được một “tòa nhà tri thức” tráng lệ như ước mơ, chẳng phải họ đã lên đường với hai bàn tay trắng, kỳ thực hành trang của họ khá phong phú, chất chứa vốn kiến thức thu tập, chắt lọc từ mười mấy năm “mài đũng quần trên ghế nhà trường”!

Những sĩ tử nào đã dày công tích góp được nhiều “vật liệu”, nhất là vật liệu quý giá, cộng với khối óc minh mẫn và bàn tay khéo léo, thì sẽ biến ước mơ trên thành hiện thực: Họ sẽ bắt đầu hình thành một tòa nhà tri thức theo lòng mong ước!

Tháng 7 mưa ngâu đúng ra không phải là thời gian thuận tiện, lý tưởng để các bạn trẻ chọn cử hành ngày thành hôn của mình, nhưng đây đó vào những ngày cuối tuần, vẫn có những đám cưới được tổ chức rộn ràng với cả ngàn thực khách hoặc cách khiêm tốn hơn với một ít thân nhân bạn hữu! Những tân lang và tân nương đó bắt đầu xây dựng những nóc gia mới!

Họ cũng phải ngược xuôi gom góp những vật liệu cho nóc gia mới. Càng nhiều vật liệu thì nhà càng cao, to! Vật liệu càng giá trị thì nhà càng đáng trân quý!

Trong số rất nhiều chất liệu mà đôi bạn đời góp chung để xây dựng tổ ấm mới, như tiền của, địa vị, nghề nghiệp,… thì “chất liệu đặc biệt” là chính bản thân cô dâu và chú rể, với cá tính, quan điểm sống, sở thích, sở trường, sở đoản, gia cảnh riêng; cũng như nền giáo dục gia đình và học đường mà mỗi người đã được hấp thụ…

Những chất liệu để xây tổ ấm mới thoạt trông thật ngổn ngang và rời rạc. Sứ mạng của những đôi vợ chồng mới chính là khéo léo sắp xếp và gắn kết chúng lại theo một trình tự thích hợp và hoàn mỹ!

Những nóc gia mới có đẹp đẽ, ấm cúng và chắc chắn hay không là nhờ khả năng phối hợp ăn ý và hòa điệu của cả vợ lẫn chồng. Đôi tân hôn phải học cách gắn kết những chất liệu riêng lẻ và khác biệt nơi hai người lại với nhau! Người này cần biết đón nhận những dị biệt của người kia, để cộng tác với nhau xây nên một tòa nhà mới, phong phú về màu sắc, đa dạng về chất liệu và bền vững nhờ gắn bó keo sơn!

Muốn thế, mối tương quan của họ cần sâu đậm nhờ một nền móng chắc chắn: giai đoạn tìm hiểu đủ thời để lấy quyết định chín chắn, lòng tôn trọng và nhẫn nại đủ lượng để có khả năng đón nhận những khác biệt của nhau. Hơn thế nữa, họ còn cần đặt “tòa nhà gia đình” trên một nền đá vững chắc không do tay người phàm làm ra thì nóc gia mới trụ được qua dòng thời gian: bởi lẽ dù được gắn kết chặt chẽ với nhau thành một khối, nhưng trong cái toàn khối kiến trúc tưởng như thống nhất ấy, vẫn là những chất liệu rất khác biệt và đa dạng!

Nền tảng vững chắc đó là gì? Đó chẳng phải là điều Chúa Giêsu đã khẳng định: “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá” (Mt 7,24-25).

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hãy làm chủ đồng tiền, đừng để nó làm chủ mình. Ta có thể lấy câu danh ngôn sau đây làm kim chỉ nam cho việc sử dụng đồng tiền: “Tiền bạc là phương tiện của những người thông minh, là mục đích của những kẻ ngu ngốc” (A. Đơcuốcxen).
Tôi có dịp về thăm một xã vùng quê nghèo, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang nhân dịp nghỉ lễ 02.09 vừa qua. Nơi đây không tất bật, ồn ào và hào nhoáng như Sài Gòn nhưng thật yên bình bởi khung cảnh êm đềm và con người miền Tây chân chất thật thà. Điều này làm tâm hồn tôi như lắng lại để nghỉ ngơi và suy nghĩ
Khép lại mùa Hè với những ngày thong dong sinh hoạt vui tươi, sống động, tưng bừng trong các Hội trại hầu chuẩn bị cho mình bao kỹ năng sống và làm việc; rồi những chuyến đi dã ngoại thực tế rong chơi đó đây trên mọi miền quê hương vừa thư giãn, vừa có dịp học hỏi kiến thức xung quanh, tìm hiểu cuộc sống hiện tại bạn bè đồng trang lứa.
Mẹ Têrêsa Calcutta, người phụ nữ nhỏ bé được cả thế giới biết đến vì công việc bác ái cho những người nghèo nhất trong những người nghèo, được phong chân phước ngày 19 tháng Mười, 2003. Trong những người hiện diện hôm đó là hàng trăm nam nữ tu sĩ dòng Bác Ái Truyền Giáo, mà người đã thành lập năm 1950 như một tu hội của giáo phận. Ngày nay tu hội ấy còn bao gồm các nam nữ tu sĩ chiêm niệm và các linh mục dòng.
...một người cha nghèo tên là Bạch Văn Út (34 tuổi), thường trú ở xã Long Tân, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Anh đã chịu đựng nỗi đau tột cùng bởi sự ra đi của người vợ sau 8 năm chung sống. Hơn thế nữa, anh còn phải hứng chịu một tai nạn ập xuống đời mình khi hai người con trai của anh là em Bạch Hữu Phước (12 tuổi) và Bạch Hữu Lộc (8 tuổi) đã vĩnh viễn ra đi do chết chìm trong một cái hồ khi đi bắt ốc.
Cây bật gốc là vì mất hết rễ, con người gian ác vì vô giáo dục. Đây là cái giá phải trả cho những quan niệm lệch lạc một thời về giáo dục, khi người ta chú trọng đến tuyên truyền “lập trường giai cấp” hơn là huấn luyện đạo đức con người. Phương châm giáo dục từ xa xưa “tiên học lễ hậu học văn” có thời đã bị quên lãng, nhường chỗ cho một thứ giáo dục bát nháo, thi đua bằng cấp, ồn ào về số lượng. Truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam “tôn sư trọng đạo” đã bị thay thế bằng bạo lực học đường, dẫn tới tình trạng học sinh đâm chém thầy cô giáo.
Cuộc sống không phải là một cái bẫy đặt ra để làm chúng ta thất bại. Có một cuốn sách mà tôi coi như một cuốn truyện cổ tích dành cho người lớn: “The Missing Piece” của Shel Silverstein. Nó kể câu chuyện về một chiếc vòng bị cắt đi một mảnh hình tam giác. Cái vòng muốn được trọn vẹn, không thiếu mẩu nhỏ nào nên lang thang tìm kiếm mảnh thất lạc. Nhưng bởi vì nó không hoàn hảo nên chỉ có thể lăn đi rất chậm. Nó chiêm ngưỡng những bông hoa trên đường. Nó tán gẫu với những con sâu. Nó tận hưởng ánh nắng mặt trời. Nó đã thấy rất nhiều những mảnh vỡ khác nhau, nhưng không có cái nào là vừa với nó.
Đêm nay đã là đêm thứ 40. Thời tiết giá lạnh của vùng rừng núi Tây Nguyên đã quật ngã cô ngay từ những ngày đầu tiên lên nhận công tác mới ở đây, cả một tuần sổ mũi nhức đầu khiến cô không còn thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên nữa. Sau khi đã quen dần với cái lạnh, cô bắt đầu đối diện với nỗi cô đơn lạc lõng trong tâm hồn. Công việc của cô là dạy giáo lý và đi thăm khám cho những bệnh nhân nghèo, neo đơn, nằm liệt giường, nhưng cô không biết tiếng dân tộc nên phải nhờ các em thiếu nhi Thánh Thể thay phiên nhau làm phiên dịch.
Nhiều người cho rằng lòng đạo đức của các Kitô hữu ngày nay đang sa sút trầm trọng. Biểu hiện của sự sa sút này được viện dẫn từ thực trạng phổ biến tại những nơi có các sinh hoạt tôn giáo đang diễn ra. Một số đông giáo dân ngày càng tỏ ra bê trễ, thờ ơ, thậm chí bỏ hẳn không còn tham gia những sinh hoạt phụng tự truyền thống vốn nuôi dưỡng lòng đạo đức của bao thế hệ. Hơn thế nữa, thay vì gia tăng làm việc lành phúc đức là bổn phận căn bản của một Kitô hữu, nhiều giáo dân, mà đa số là những người trẻ lại rơi vào tình trạng “gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm” theo những cách thức mà họ cho là “đã đủ cho được lên thiên đàng”
“Giả như ngài rơi vào một hoàn cảnh chỉ có thể đem theo mình một vài cuốn sách, ngài sẽ đem những sách gì?” Khi được hỏi như thế, nhà thần học Joseph Ratzinger – nay là Đức Bênêđictô XVI – đã không ngần ngại trả lời: Kinh Thánh và cuốn Tự Thú (Confessio) của thánh Augustinô. Sẽ không lấy gì làm lạ khi biết rằng tâm hồn của Ratzinger đã gắn bó với thánh Augustinô từ rất lâu. Luận án tiến sĩ thần học của ngài năm 1950 mang tựa đề Dân Thiên Chúa và Nhà của Chúa trong giáo thuyết của Augustinô về Giáo Hội.
Bảo Trợ