Lẽ Sống Hôm Nay: Công Giáo Việt Nam - Trưởng Thành Trong Máu Đào!

21 Tháng Mười Một 201911:56 CH(Xem: 385)
Chúa Nhật 34 Quanh Năm - Năm C Lễ Chúa Kitô Vua & Kính nLẽ Sống Hôm Nay: Công Giáo Việt Nam - Trưởng Thành Trong Máu Đào!
Lẽ Sống Hôm Nay: Công Giáo Việt Nam - Trưởng Thành Trong Máu Đào!
cacthanhtudaovietnam

Bài Đọc I: 2 Sm 5, 1-3

"Họ xức dầu phong Đavít làm vua Israel".

 

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, toàn thể chi tộc Israel đến cùng Đavít tại Hebron mà nói rằng: "Đây chúng tôi là cốt nhục của ngài. Nhưng từ trước đến giờ, khi Saolê đang làm vua chúng tôi, thì chính ngài đã dẫn dắt Israel. Và Chúa đã nói với ngài rằng: 'Chính ngươi sẽ chăn dắt Israel dân Ta, và sẽ trở nên thủ lãnh Israel'".

Vậy tất cả các vị kỳ lão Israel đều đến tìm nhà vua tại Hebron, và tại đó, vua Đavít ký kết với họ một giao ước trước mặt Chúa. Họ liền xức dầu phong Đavít làm vua Israel.

Đó là lời Chúa.

 

Bài Đọc II: Cl 1, 12-20

"Người đã đem chúng ta về Nước Con yêu dấu của Người".

 

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

Anh em thân mến, chúng ta hãy cảm tạ Chúa Cha, Đấng đã làm cho anh em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh trong ánh sáng. Chúa đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u tối, đem chúng ta về nước Con yêu dấu của Chúa, trong Người chúng ta được ơn cứu rỗi nhờ máu Người, và được ơn tha tôi.

Người là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử mọi tạo vật; vì trong Người, muôn loài trên trời dưới đất đã được tác thành, mọi vật hữu hình và vô hình, dù là các Bệ thần hay Quản thần, dù là Chủ thần hay Quyền thần: Mọi vật đã được tạo thành nhờ Người và trong Người. Và Người có trước mọi loài, và mọi loài tồn tại trong Người.

Người là đầu thân thể tức là Hội thánh, là nguyên thuỷ và là trưởng tử giữa kẻ chết, để Người làm bá chủ mọi loài. Vì chưng Thiên Chúa đã muốn đặt tất cả viên mãn nơi Người, và Thiên Chúa đã giao hoà vạn vật nhờ Người và vì Người; nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa ban hoà bình trên trời dưới đất.

Đó là lời Chúa.

 

Alleluia: Mc 11, 10

Alleluia, alleluia! - Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến: chúc tụng nước Đavid tổ phụ chúng ta đã đến. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 23, 35-43

"Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, các thủ lãnh cùng với dân chúng cười nhạo Chúa Giêsu mà rằng: "Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Đấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn". Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói: "Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi". Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: "Người Này Là Vua Dân Do Thái".

Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng: "Nếu ông là Đấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa". Đối lại, tên kia mắng nó rằng: "Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?" Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi". Chúa Giêsu đáp: "Ta bảo thật ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".

Đó là lời Chúa.

 


Suy Niệm:
Trên thập giá, trước sự nhạo cười của dân chúng, lời chế giễu của quân lính, sự sỉ nhục của kẻ trộm cùng bị đóng đinh ... Đức Giêsu vẫn thinh lặng. Xem ra Ngài hoàn toàn thất thế, là kẻ chiến bại. Trước con mắt người đời, Đức Giêsu chẳng còn một chút giá trị.

Thế nhưng, tại sao anh trộm lành lại van xin: "Khi nào về Nước Ngài, xin nhớ đến tôi"?

 

Lẽ Sống Hôm Nay: Công Giáo Việt Nam - Trưởng Thành Trong Máu Đào!
cac thanh tudao vietnamTrích theo quyển Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam do LM Giuse Trần Anh Dũng Paris © 2004

Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng là một trong những Giáo hội đã chịu đựng anh hùng nhất từ ngày lương tri con người biết thế nào là chịu đựng! Trong sắc lệnh phong chân phước lần đầu tiên cho các vị tử đạo Việt Nam, chữ đầu là "Fortissimorum virorum seriem, Đoàn lớp những bậc anh dũng", ngày 07.5.1900, Đức Giáo Hoàng Leo XIII viết: "Đạo binh can trường của Giáo hội Việt Nam đó đã gây nên những công trình vĩ đại, lưu danh muôn đời, ngang bằng với các vị tử đạo đời xưa", ý nói các vị tử đạo trên đế quốc Rôma trải qua 300 năm bách đạo hồi sơ khai của Giáo hội công giáo. Những lời ca tụng ấy làm nở lên trong ta một an ủi, một hứng thú, một hy vọng và một quyết tâm xây đắp và khuếch triển mãi mãi Giáo hội công giáo trên dải đất Việt Nam bé nhỏ nhưng anh hùng này.

Lịch sử xác thực thì nói năm 1533, đời vua Lê Trung Tôn (nhà Lê trùng Hưng), có giáo sĩ Inikhu vào giảng đạo Chúa ở làng Ninh Cường và Trà Lũ thuộc tỉnh Nam Định. Sử nói chuyện đó nhân viết về một cuộc bắt đạo Datô vào thời ấy. Như vậy không biết thực sự đạo công giáo đã vào Việt Nam từ bao giờ. Ở đây ta chỉ nói sơ qua đến việc bách đạo công giáo do vua chúa ở Việt Nam từ sơ khởi đạo có mặt ở Việt Nam theo sử sách còn ghi lại.

Ta cũng nhớ rằng đạo công giáo được rao giảng ở Việt Nam, và chịu bắt bớ từ thời Nam Bắc phân tranh, đất nước bị chia làm hai miền, mỗi miền một ông chúa cai trị, vua Lê chỉ có ngôi làm vì. Miền Bắc gọi là Bắc hà hay Đàng Ngoài, có chúa Trịnh làm chúa. Miền Nam gọi là Nam hà hay Đàng Trong, có chúa Nguyễn cai trị. Hai ông chúa này đều ra nhiều sắc lệnh bách đạo Công giáo.

Tại Đàng Trong, chúa sãi Nguyễn Phúc Nguyên ra sắc lệnh bách đạo đầu tiên năm 1617. Và tiếp theo là các sắc lệnh năm 1625 cũng đời Chúa Sãi; năm 1639 và 1644 đời chúa Thượng Nguyễn Phúc Loan; năm 1663 và 1665 đời Chúa Hiền Nguyễn Phúc Tần; năm 1691, chúa Ngãi Nguyễn Phúc Trăn; năm 1700 chúa Minh vương Nguyễn Phúc Chu và năm 1725, chúa Võ vương Nguyễn Phúc Khoát. Trong tám sắc lệnh ấy, dữ dội nhất là sắc lệnh năm 1665, năm có ba thiếu nữ công giáo bị kết án tử hình voi giầy, ấy là không kể sắc lệnh năm 1644, đã giết chết chân phúc Anrê Phú Yên.

Tại Đàng Ngoài, bảy ông chúa đã ra 17 sắc lệnh cấm đạo: Trịnh Tráng, vào các năm 1629, 1632, 1635, 1638, 1643; Trịnh Tạc các năm 1658, 1663, 1669; Trịnh Căn, năm 1696; Trịnh Cương các năm 1709, 1712, 1721, 1722; Trịnh Giang, năm 1736; Trịnh Doanh, các năm 1754, 17565; Trịnh Sâm, năm 1773.

Năm 1775, nhà Tây Sơn nổi lên đánh tan cả hai chúa Nguyễn và chúa Trịnh. Năm 1802, Nguyễn Ánh, dòng dõi chúa Nguyễn, đánh bại Tây Sơn lên ngôi vua, ông không bách đạo, nhưng đến đời con cháu ông thì đạo công giáo bị bắt bớ ghê gớm.

Mặc dầu, theo truyền thuyết, anh em Tây Sơn vốn là người công giáo, nhưng làm vua rồi thì cũng ghét đạo. Vua Thái Đức Nguyễn Nhạc đã ra hai sắc lệnh cấm đạo vào các năm 1779 và 1785.

Vua Cảnh Thịnh, ra một sắc lệnh năm 1798. Sắc lệnh này được thi hành rất rùng rợn, khiến giáo hữu phải trốn lên rừng. Và ở đây họ được Đức Mẹ hiện ra tại La Vang an ủi. Cũng trong đời Cảnh Thịnh, thái sư Bùi Đức Tuyên, năm 1795 ra hai sắc lệnh vào ngày 07 và 24 tháng 01. Khâm sai Ngô Văn Sở, một sắc lệnh năm 1795.

Vua Minh Mạnh đã ký 07 sắc chỉ nghiêm cấm đạo vào những năm 1825, 1826, 1830, 1833, 1836 và 1838. Vua Thiệu Trị có phần "hiền" hơn, nhưng trong bảy năm cầm quyền, ông cũng ký hai sắc lệnh bách đạo vào các năm 1842 và 1847.

Sang đời Vua Tự Đức, cuộc bách đạo lên tới mức kinh khủng với 13 sắc lệnh và trên dưới 250 cuộc bắt bớ tàn khốc trên toàn quốc; nhất là tại tỉnh Nam Định, viên tổng đốc Nguyễn Đình Tân đã nhân danh phó vương tự ý tàn sát giáo hữu có ngày 200, có ngày tới 600 người, tai ác nhất là sắc lệnh dã man năm 1860, phân sáp toàn thể giáo dân trong nước và quản thúc tại các làng lương dân cho mất giống giáo dân. Theo một sử gia Tây phương, nếu nói giáo đoàn Việt Nam bấy giờ là một chủng tộc, thì Tự Đức đã thực hiện một cuộc diệt chủng.

Vào cuối đời Tự Đức, người Pháp đi tìm thị trường ở Á châu, mượn cớ bênh vực đạo bị bắt bớ tại Việt Nam, đã xua quân xâm lăng. Tự Đức, với những triều thần dốt nát và hèn nhát của ông, đã phải ký kết những đất nhường quyền cho người Pháp vào cai trị. Biến cố đó làm nảy ra phong trào Văn Thân gồm các nhà nho hủ bại đứng lên chống lại triều đình, ra lệnh "bình tây sát tả", nghĩa là quét sạch người Pháp và giết hết người công giáo. Phong trào nhóm lên trong hai năm 1885-1886, giết hại rất nhiều người công giáo mà không "bình" được người Pháp nào.

Năm 1802, Vua Gia Long thống nhất sơn hà, mở ra triều đại nhà Nguyễn, tình hình ổn định, lắng đọng. Tình trạng Giáo Hội Công Giáo Việt nam được ghi nhận như sau:

Giáo phận Đàng Trong : 1 giám mục, 5 hừa sai, 15 thầy cả và 60.000 tín hữu

Giáo phận Tây Đàng Ngoài : 1 giám mục, 4 thừa sai, 41 thầy cả và 120.000 giáo dân.

Giáo phận Đông Đàng Ngoài : 1 giám mục, 4 thừa sai, 41 thầy cả và 140.000 giáo dân.(2)

Hạt giống Tin Mừng được gieo vào lòng dân Việt, âm thầm lớn lên và đâm hoa kết trái; nhưng biết bao giông tố kinh hoàng, bắt bớ, giam cầm, tra tấn, thảm sát và phân sáp các tín hữu vì niềm tin sắt son vào Đức Kitô qua những thăng trầm lịch sử các triều đại:

-      30.000 anh hùng Việt nam Tử Đạo dưới thời Chúa Trịnh Đàng ngoài; Chúa nguyễn và Nhà Tây Sơn ở Đàng Trong.

-      40.000 chiến sĩ đức tin đã anh dũng tuyên xưng đức tin dưới ba triều đại: Minh Mạng (1820-1841), Thiệu Trị (1841-1847) và Tự Đức (1848-1883).

-      60.000 tín hữu kiêu hùng chết vì tin vào Chúa Kitô do việc bắt bớ, thảm sát, phân sáp của phong trào Văn Thân (1862-1885).

Trong số 130.000 tiền nhân anh dũng hy sinh mạng sống để bảo vệ đức tin:

-      64 vị được tôn phong "chân phước" do Đức Thánh Cha lêo XIII ngày 07-05-1900

-      8 vị được nâng lên hàng "chân phước" do Đức Thánh Cha Piô X ngày 15-04-1906 và thêm 20 Vị vào ngày 11-04-1909 .

-      25 Vị được tuyên xưng "chân phước " do Đức Thánh Cha Piô XII ngày 29-04-1951 .

117 Chân phước tử đạo Việt nam gồm có 96 Vị thánh Việt nam, 10 Thánh thuộc hội Thừa sai Ba Lê và 11 Vị thuộc dòng Đa Minh Tây Ban Nha. Các ngài bao gồm mọi thành phần dân Chúa:

-      8 Giám mục (6 dòng Đa Minh, 2 Hội Thừa sai Ba Lê)

-      50 linh mục (37 linh mục Việt nam, 5 giáo sĩ dòng Đa Minh Tây Ban Nha và 8 thừa sai Pháp)

-      16 thầy giảng và 1 chủng sinh (Tôma Trần văn Thiện)

-      42 giáo dân (1 phụ nữ: Thánh Annê Lê thị Thành).

Theo giòng thời gian, giữa 117 anh hùng đức tin có :

-      2 Vị tử đạo thời Chúa Trịnh Doanh (1740 -1767)

-      2 Vị đổ máu đào dưới đời Chúa Trịnh Sâm (1767 -1782)

-      2 Vị đời Vua Cảnh Thịnh (1782 - 1802)

-      57 Vị tử đạo đời Vua Minh Mạng (1820 - 1841)

-      3 Vị đời Vua Thiệu Trị ( 1841 - 1847)

-      51 Vị dưới đời Vua Tự Đức (1847 - 1883)

Bên cạnh những vị thừa sai và thầy cả can trường, sống chết với đoàn chiên để bảo vệ đức tin, vẫn còn những thừa sai âm thầm thu thập những tài liệu, nghiên cứu, như giám mục Jean Louis Taberd với sự cộng tác tích cực của chủng sinh Philipphê Phan văn Minh và Gioan Đoàn trinh Hoan (hai vị Thánh linh mục tử đạo) tại chủng viện Pénang. Các vị lưu lại hai cuốn tự điển được đánh giá cao về phương diện ngữ học Việt Nam.
 

Thưa quý bạn, khi chúng ta cất tiếng hát bài: “Đây bài ca nghìn trùng!” Vâng, đúng thế, từ dạo Chúa Giêsu gục đầu tắt thở trên thập giá, cuộc sống và cái chết của Ngài đã trở nên một bài ca nghìn trùng, một bản tình ca muôn thuở nói lên mối tình Thiên Chúa yêu thương nhân loại, được thể hiện qua cái chết tự ý thực tình của Ngài để sống trọn từng chữ lời mình đã tuyên bố: "Không có Tình Yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu minh!". 

Đây bài ca nghìn trùng, dâng về Thiên Chúa! Vâng, đúng như thế, bài ca nghìn trùng, bài ca muôn thuở của một cuộc đời sống cho tình yêu và một cái chết, chết cho cuộc tình. Vì thế, cuộc sống khó nghèo, khiêm tốn, lam lũ để dấn thân rao giảng Tin Mừng và cứu nhân độ thế của Chúa Giêsu phải kết thúc bằng cái chết tang thương, tất tưởi, cái chết đầy đau đớn, tủi nhục trên thập giá, để ngàn đời hai bàn tay bị đinh đâm thâu qua không thể nào nắm lại được nữa, nhưng muôn thuở một bàn tay luôn xòe ra như muốn nói: "Vâng, Con hoàn toàn yêu mến và vâng phục thánh ý Cha", và bàn tay kia luôn mở rộng như muốn nói: "Vâng, Ta chọn tình thương yêu và sẵn sàng phục vụ mọi người cho đến khi đổ giọt máu cuối cùng".

Bài ca nghìn trùng của cuộc sống dấn thân phục vụ được kết thúc trên thập giá để từ dạo ấy thập giá là biểu tượng cho một quy luật muôn thuở của Tin Mừng do Chúa Giêsu rao giảng: "Nếu hạt lúa gieo xuống đất không mục nát đi, nó cứ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó mục nát đi, nó sinh ra được nhiều hạt khác".

Bài ca tình thương muôn thuở được sướng lên để chờ đợi những câu đáp trả. Ngày hôm nay, nhân ngày lễ mừng thánh Andrê Dũng Lạc và các bạn tử đạo, chúng ta hãy hân hoan dâng lên Thiên Chúa cuộc sống và cái chết vì đức tin, vì tình yêu của các bậc đàn anh, đàn chị, của chúng ta như những câu đáp lại điệp khúc bản tình ca của Chúa Giêsu: "Không có tình yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu mình".

Một điểm son nổi bật nhất trong những thành tích vẻ vang chứng tỏ niềm tin sắt đá được các thánh tử đạo Việt Nam ghi vào những trang sử của Giáo Hội là: Lòng tôn kính thập giá.

Không hiểu vì lý do gì mà các vua quan Việt Nam thời đó đã dùng thập giá làm phương tiện để thách đố niềm tin của các vị tử đạo. Họ gọi đó là "Quá khóa" dùng thập giá vạch ranh giới giữa cái sống và cái chết. Nhưng trăm ngàn khổ hình đã không làm cho các vị anh hùng Việt Nam lay chuyển đức tin để tự ý bước qua thập giá! Đó là bằng chứng và dấu hiệu của Đấng đã rao giảng và đã thực hiện lời minh đã phán quyết: "Không có tình yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu mình".

Không bước qua thập giá để chứng tỏ mình không chối bỏ đạo, không chối bỏ niềm tin vào Thiên Chúa, không chối bỏ tình yêu của Thiên Chúa đối với mình dù phải chịu tan xương nát thịt, dù phải chịu kìm kẹp, giam cầm, dù phải chịu voi dày ngựa xéo, dù phải chịu đầu rơi máu đổ, các vị tử đạo Việt nam đã nêu gương đáp lại tình yêu của Đấng đã chịu chết treo trên thập giá để:

- Nợ máu, các ngài đã trả bằng máu.

- Nợ tình, các ngài đã trả bằng tình.

- Nợ mạng sống, các ngài đã trả bằng những cái đứnng lặng im, không qua khóa, nhưng cái đứng bất động này là những cử chỉ hùng hồn dẫn các ngài đến cái chết vì một niềm tin, chết cho một cuộc tình như Chúa Giêsu đã nêu gương.

Sau năm 1900, năm phong một số các vị tử đạo Việt Nam lên bậc chân phúc đợt đầu tiên, thánh Bộ Lễ nghi để Giáo hội Việt Nam được mừng lễ các vị vào Chúa nhật đầu tháng chín. Các vị được phong ở các đợt sau cũng tiếp mừng vào cùng ngày ấy. Cuộc canh tân phụng vụ theo tinh thần Công đồng Vaticanô II, vì đặc biệt dành ngày Chúa nhật để tôn thờ Chúa, nên lễ mừng ấy chuyển hẳn lên mồng 01 tháng 9, nếu gặp Chúa nhật thì dời sang thứ hai liền sau. Đó là lễ mừng chung các thánh trên toàn cõi Việt Nam. Các địa phương còn được mừng thêm ngày nữa, chẳng hạn mấy giáo phận thuộc quyền dòng Đaminh trước đây, mừng vào ngày 11 tháng 7. Ngoài ra, tại quê hương mỗi vị cũng được mừng lễ lớn vào ngày vị đó thụ hình tử đạo.

Năm 1988, Toà Thánh Vatican phong cho 117 vị chân phúc tử đạo tại Việt Nam lên bậc hiển thánh, thì Thánh Bộ Lễ nghi ghi ngày kính các vị vào 24 tháng 11, như ta thấy ngày nay, với bậc lễ kính (Festum) tại Việt Nam và bậc lễ nhớ (Memoria) trên khắp thế giới. Tại Việt Nam, Hội Đồng Giám mục trong phiên họp tháng 6 năm 1991 đã xin được Toà Thánh cho mừng bậc lễ trọng (Solemnitas), và được mừng trọng thể vào Chúa nhật trước hoặc sau ngày 24 tháng 11.

Một trăm mười bảy vị thánh tử đạo được kính nhớ hôm nay thật là một kho tàng tinh hoa của Giáo hội Công Giáo ở Việt Nam, kết tụ trong ba thế kỷ. Giáo hội ấy, theo sử gia Adrien Launay, là "một trong những Giáo hội bị bách hại rùng rợn nhất trên thế giới, từ ngày sự nghiệp của Chúa Kitô bị người ta bắt bớ ở trần gian".

 cacthanh tudao VN

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, bài Tin Mừng hôm nay có nhiều điều làm con ngỡ ngàng: Tại sao Chúa lại im lặng? Tại sao Chúa không tỏ uy quyền của Chúa ra một ch út? Tại sao giữa lúc thất thế của Chúa mà anh trộm lành lại có một niềm tin vững mạnh để tuyên xưng vào vương quyền của Chúa?

Vâng, chỉ có Vua Tình Yêu trong Vương Quốc Tình Yêu mới có thể nhẫn nại, yêu thương trước những ngỗ nghịch như thế. Tình yêu được tràn lan đến hết mọi người, không phân biệt tốt, xấu. Chính vì thế anh trộm tội lỗi đã được mạc khải một huyền nhiệm cao siêu về Nước Trời. Cùng với tâm tình của anh trộm lành, chúng con xin thưa lên với Chúa: Chúng con kính tôn Chúa là Vua của chúng con, xin đón nhận chúng con vào vương quốc vĩnh cửu của Chúa. Amen!

Trương Đình Quân biên soạn
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa.....Biến cố Chúa chịu phép rửa được cả ba sách Tin mừng nhất lãm kể lại. Sự kiện này đánh dấu việc khởi đầu sứ vụ rao giảng công khai của Đức Giêsu. Trình thuật cũng tiên báo về bí tích rửa tội mà Chúa Giêsu sẽ thiết lập qua cái chết và sự Phục sinh của Ngài.
CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG, NĂM A Các Bài Suy Niệm & Chú Giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 7,10-14; Rm 1,1-7; Mt 1,18-24
Chúa nhật Ngày 22 Tháng 12 năm 2019 - Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm A...Lẽ Sống Hôm Nay - Cái Nhìn Của Một Tướng Lãnh - Rạn Nứt Trong Tâm Hồn
CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 35,1-6a.10; Gc 5,7-10; Mt 11,2-11
Lẽ Sống Hôm Nay: Xin Một Chút Ánh Sáng – Lucia, Danh Hiệu Của Ánh Sáng! Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống.
CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 11,1-10; Rm 15,4-9; Mt 3,1-12...CÁC SỨ ĐIỆP CỦA GIOAN TIỀN HÔ Các nước đang phát triển có hướng đô thị hóa rất mạnh. Dân quê bỏ đồng ruộng ra thành thị. Chính phủ lo đô thị hóa nông thôn. Càng phát triển, người ta càng có khuynh hướng tiêu thụ rất mạnh: ăn sang, mặc đẹp. Vậy mà Phúc Âm hôm nay đưa ra hình ảnh thánh Gioan Tiền Hô, một người sống trong sa mạc, ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo da thú. Phải chăng là Phúc Âm đã lỗi thời, đi ngược với đà tiến hóa của nhân loại?
Chúa nhật Ngày 8 Tháng 12 năm 2019 - Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm A,,,,Lẽ Sống Hôm Nay: Sống giữa đời với một chữ Tâm - Bức Ảnh Của Gia Đình! Ngoài đời có câu: ''Đàn ông có Tiền giữ được đàn bà có Sắc. Đàn ông có Tình giữ được đàn bà có Tâm!''. Bất cứ ai đang sống đều cần phải có một quả tim, nếu không thì cố nhiên không thể sống được.
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44
Chúa nhật Ngày 1 Tháng 12 năm 2019 - Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm A,,,,Lẽ Sống Hôm Nay: Cái Dũng Của Thánh Nhân Những người sinh sống vào thời trung cổ quan niệm rằng: vàng và ngọc thạch không bị thời gian làm hư hại vì thế chúng ta bảo chứng cho sự trường sinh bất tử. Trên ba vòng bán nguyệt của khung cửa chính ở nhà thờ chánh tòa Milanô bên Ý có khắc ba dòng chữ: - Phía dưới hình một hoa hồng được chạm trổ tinh vi của một vòng bán nguyệt, người ta đọc được hàng chữ: "Mỗi hạnh phúc chỉ kéo dài trong khoảnh khắc".
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ, NĂM C Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: 2Sm 5, 1-3; Cl 1, 12-20; Lc 23, 35-43
Bảo Trợ