Lẽ Sống Hôm Nay: Chiếc Tàu Vĩ Đại

12 Tháng Tư 20191:04 CH(Xem: 951)
Chúa nhật Ngày 14 Tháng 4 năm 2019 - CHÚA NHẬT LỄ LÁ Năm C
Bài Phúc Âm: Lc 19, 28-4

le la

"Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi trước lên Giêrusalem. Và xảy ra là khi Người đến gần Bếtphaghê và Bêtania, giáp núi gọi là núi Cây Dầu, Người sai hai môn đệ đi và bảo rằng: "Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp con lừa con cột sẵn đó chưa ai cỡi bao giờ; các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con "Tại sao các ông mở dây ?", thì hãy nói thế này: "Vì Chúa cần dùng đến nó". Hai người được sai ra đi, và gặp lừa con đứng đó như Chúa đã bảo. Hai ông đang mở dây lừa con, thì chủ nó hỏi r?ng: "Sao các ông mở dây lừa con ?" Hai ông đáp: "Vì Chúa cần đến nó". Hai ông dắt lừa về cho Chúa Giêsu, trải áo lên mình lừa và đặt Chúa lên trên. Dọc đàng, người ta trải áo trên lối đi. Khi Người đến gần triền núi Cây Dầu, tất cả đoàn môn đệ hân hoan lớn tiếng ca ngợi Chúa về mọi phép lạ họ đã thấy mà rằng: "Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến! Bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời". Một vài người biệt phái trong đám đông nói cùng Người rằng: "Thưa Thầy, xin hãy mắng các môn đệ Ngài đi". Chúa Giêsu nói: "Tôi bảo cho các ông biết: nếu họ làm thinh, thì những viên đá sẽ la lên".

Đó là lời Chúa.

 

 

Thánh Lễ:

 

Bài Đọc I: Is 50, 4-7

"Tôi đã không giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn".

 

Trích sách Tiên tri Isaia.

Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Người đánh thức tôi, Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn. Thiên Chúa đã mở tai tôi, mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi. Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn; nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn.

Đó là lời Chúa.

 
 
Bài Đọc II: Pl 2, 6-11

"Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người".

 

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Đức Giêsu Kitô là Chúa để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Đó là lời Chúa.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Pl 2, 8-9
Chúa Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.

 

Bài Thương Khó: Lc 22, 14 - 23. 56 (bài dài)
"Sự Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta".

 

Suy Niệm:

Đức Giêsu được rước vào thành thánh cách long trọng, nhưng cũng chính trong vinh quang này lại mở màn cho cuộc khổ nạn đau thương! Thật không thể hiểu nổi một Đấng Cứu Thế lại có thể bị ngược đãi, nhục hình! Cũng không thể tin nổi được lòng dạ con người mau đổi trắng thay đen! Tung hô đó để rồi đả đảo ngay. Nhưng tại sao Thiên Chúa lại để cho Con của Ngài phải chấp nhận cái nhục nhã và tủi sầu đến thế? Đức Giêsu suốt một đời sống vì con người, sống cho con người, lại phải kết thúc cuộc đời giữa tiếng la ó đả đảo kết án của con người. Cuộc đời Ngài cay đắng vậy sao?

 
Lẽ Sống Hôm Nay: Chiếc Tàu Vĩ Đại

Lúc 10 giờ đêm ngày 14 tháng 4 năm 1912, chiếc tàu du lịch mang tên Titanic của Anh Quốc đã đâm phải một tảng băng giữa khơi Đại Tây Dương. Bốn giờ đồng hồ sau, cả chiếc tàu, thủy thủ đoàn và nhiều hành khách đã bị chôn vùi giữa lòng đại dương. Trận đắm tàu thảm thương ấy đã là nguồn cảm hứng cho không biết bao nhiêu tác phẩm văn chương. Những người sống sót đã thuật lại sự can đảm phi thường của viên thuyền trưởng, các sĩ quan và thủy thủ đoàn. Họ kể lại rằng nhiều người vợ đã khước từ sự cứu vớt để ở lại và cùng chết với chồng.
titanic___Super_PortraitGiữa bao nhiêu gương hy sinh vĩ đại ấy, những người sống sót còn kể lại một câu chuyện vì xem ra người ta chỉ muốn biết vì óc tò mò hơn là vì thán phục. Đó là câu chuyện của một người đàn bà sau khi đã được đưa lên bon tàu để chuẩn bị được cứu vớt, đã xin được trở lại phòng ngủ lần cuối cùng để thu nhặt một ít đồ vật quý giá. Người ta chỉ cho bà đúng ba phút để làm công việc đó. Người đàn bà vội vã chạy về phòng ngủ của mình. Dọc theo hành lang, bà thấy ngổn ngang không biết bao nhiêu là nữ trang và đồ vật quý giá. Khi đến phòng ngủ của bà, người đàn bà đưa mắt nhìn các thứ nữ trang và báu vật, nhưng cuối cùng bà chỉ nhặt đúng ba quả cam và chạy lên bon tàu. Trước đó vài tiếng đồng hồ, giữa các đồ vật trong phòng, có lẽ người đàn bà không bao giờ chú ý đến ba quả cam. Nhưng trong giây phút nguy ngập nhất của cuộc sống, thì giá trị của sự vật bỗng bị đảo lộn: ba quả cam trở thành quý giá hơn cả tấn vàng và kim cương, hột xoàn.

Người Kitô hữu chúng ta luôn được mời gọi để đánh giá sự vật và các biến cố trong tương quan với sự sống vĩnh cửu. Chúng ta được mời gọi để nhìn vào sự vật bằng chính ánh sáng vĩnh cửu. Đó là cách thế duy nhất để chúng ta tìm ra được ý nghĩa và giá trị đích thực của sự vật.

Thánh Mat-thêu và Luca có ghi lại một mẩu chuyện nho nhỏ cho thấy cái nhìn của chính Thiên Chúa: Ngày nọ, Chúa Giêsu vào Đền Thờ. Người quan sát những người đến trước hòm tiền để bố thí. Đa số là những người giàu có. Chợt có một quả phụ nghèo nàn cũng tiến đến bên hòm tiền. Bà chỉ bỏ vỏn vẹn có vài xu nhỏ. Vậy mà Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng bà ta là người dâng cúng nhiều hơn cả, bởi vì đa số đều có của dư thừa, còn người đàn bà này cho chính những gì mình cần để nuôi sống.

Cái nhìn của Thiên Chúa không bỏ sót bất cứ một hành động nhỏ nhặt nào của con người. Và trong cái nhìn ấy, đôi khi chính những hành động nhỏ bé của cuộc sống ngày qua ngày, chính những nghĩa cử vô danh lại bừng sáng lên và mang một giá trị đặc biệt. Cái nhìn của Thiên Chúa phải chăng không phải là một nguồn an ủi lớn lao cho chúng ta là những người đang âm thầm sống đức tin giữa không biết bao nhiêu thử thách và giới hạn? Ước gì cái nhìn ấy giúp chúng ta kiên trì trong những công việc vô danh mà chúng ta phải thi hành mỗi ngày và củng cố chúng ta trong niềm tin vững vào những thực tại vĩnh cửu.



Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, trong tuần lễ này, toàn thể Giáo Hội chúng con lặng lẽ dõi bước theo Chúa đi vào con đường khổ nạn. Âm thầm nhìn Chúa bị treo trên đồi cao ... chỉ vì hạnh phúc của chúng con. Ôi một tuần hồng phúc. Xin cho chúng con sống trọn tuần này với lòng cảm mến nồng nàn, lòng biết ơn sâu xa. Xin cho chúng con luôn trung thành và đặt niềm tin tuyệt đối vào Chúa. Chúa đã sống vì yêu, chết vì yêu và chỉ trong tình yêu mới tạo sức sống cho cuộc đời. Amen.

Trương Đình Quân biên soạn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 2,1-11; 1Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23
Chúa nhật Ngày 31 Tháng 5 năm 2020 - Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống....Lẽ Sống Hôm Nay: Xin Cha sống mãi trong Con Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa & Vô thần. Suốt mười năm học trường phổ thông, tôi luôn luôn được dạy rằng vũ trụ này tự nhiên mà có, không có ông trời nào hết.
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THĂNG THIÊN, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 1, 1-11; Ep 1, 17-23; Mt 28, 16-20 MỤC LỤC
Chúa nhật Ngày 24 Tháng 5 năm 2020 - Lễ Thăng Thiên/ Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm A / Lẽ Sống Hôm Nay - Người Tín Hữu Cuối Cùng / Tiểu thuyết gia Graham Greene thuật câu chuyện ông dự định viết như sau: Đây là một chuyện giả tưởng sẽ xảy ra trong tương lai rất xa, khi toàn thế giới chỉ còn được thống trị do một đảng duy nhất. Cảnh đầu tiên ở trong câu chuyện diễn ra trong một khách sạn nhỏ vào lúc màn đêm đã bao trùm vạn vật. Một người khách già nua, mệt nhọc, xốc xếch trong chiếc áo đi mưa đã phai màu, mang một chiếc xách tay tiến vào khách sạn, xin thuê một phòng. Ông ta viết tên họ, nghề nghiệp và địa chỉ vào bản lý lịch và chệnh choạng đi lên phòng. Người quản gia nhìn vào bản lý lịch và buộc miệng hỏi anh thư ký: - Anh có biết ai đấy không? - Làm sao tôi biết được. Anh thư ký trả lời. - Đức Giáo Hoàng đấy! Người quản gia quả quyết để anh thư ký tròn xoe đôi mắt hỏi vặn lại: Đức Giáo Hoàng? Đức Giáo Hoàng là gì?
CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 8, 5-8. 14-17; 1Pr 3, 15-18; Ga 14, 15-21
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 6,1-7; 1Pr 2,4-9; Ga 14,1-12 MỤC LỤC
CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH, NĂM A CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH – CẦU CHO ƠN GỌI LINH MỤC & TU SĨ Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 2,14a.36-41; 1Pr 20b-25; Ga 10,1-10
CHÚA NHẬT III PHỤC SINH, NĂM A Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 2,14.22-33; 1Pr 1,17-21; Lc 24,13-35 MỤC LỤC
Chúa nhật Ngày 26 Tháng 4 năm 2020 - Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm A / Lẽ Sống Hôm Nay: Thiên Chúa Quan Phòng - Làng Emmaus hiện đại Sau khi đã đánh bại Đức Quốc Xã và giải phóng Âu Châu, Churchill thủ tướng nước Anh đã tuyên bố: "Không gì buồn thảm cho bằng một chiến thắng!". Nhìn cảnh thu dọn chiến trường, nhìn cảnh kẻ khóc người cười, nhìn cảnh vợ mất chồng, cảnh cha mẹ mất con cái.... Một chiến thắng ngự trị trên tro tàn, đau thương và đổ nát. Cho dù ai vui với chiến thắng đến đâu, có ai mà không ngậm ngùi xót xa!?!
CHÚA NHẬT II PHỤC SINH, NĂM A – KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA CHÚA Các bài suy niệm & chú giải Lời Chúa Lời Chúa: Cv 2,42-47; 1Pr 1,3-9; Ga 20,19-31 MỤC LỤC
Bảo Trợ