Đợi gì nơi cuộc sống

23 Tháng Năm 20202:00 CH(Xem: 4499)

Chỉ chờ có thế thôi

“Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về” (Lc 12,35)

Một ông già suốt đời làm nghề móc cống, sửa hầm. Không cần ai hối thúc, ông luôn luôn có lương tâm trong công việc, bất kể nhọc nhằn, dơ dáy. Con người hiền lành đạo đức ấy có đức Tin thật vững vàng.

Khi bệnh tình ông nguy kịch, bác sĩ đã nói thật: “Không còn cách gì chữa cho ông được nữa!”

Ông lão vững tin ấy đáp:

-“Cám ơn bác sĩ, suốt một đời, tôi chỉ chờ có thế thôi!”.

Ông lão chết với nụ cười thanh thản."

Sưu tầm


 

 Lần lượt lên bến

“Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”

(Ga 14,3)

Hai vợ chồng cùng với hai đứa con đắm tàu dạt vào một hoang đảo ở Thái Bình Dương. Trong mấy tuần lễ đầu, họ phải chui rúc trong những khe đá để tránh bão. Thức ăn là rễ cây, rau dại, dâu và vài loại trái cây mọc hoang trên đảo. Họ uống toàn nước suối.
tuoi gia cha me gia

Một hôm, họ nhìn thấy một chiếc thuyền. Họ mừng rỡ reo hò, vẫy gọi. Chiếc thuyền nhận ra họ và ghé vào đảo. Cả bốn người trên thuyền đều là dân địa phương, nước da đen đúa, trông phát khiếp! Nhưng họ chất phác và rất từ tâm. Họ ra hiệu cho những người bị nạn biết: Họ sẵn sàng đưa vợ chồng con cái này đến nơi an toàn; nhưng mỗi lần chỉ đưa được một người thôi! Họ quyết định đưa người cha đi trước.

Dĩ nhiên là có cảnh nước mắt ngắn dài khi ông ra đi, nhưng ông bảo đảm với vợ con là chỉ trong một thời gian ngắn, gia đình sẽ xum họp đầy đủ.

Đúng như dự kiến, con thuyền lần lượt đón từng người, vượt qua dải nước mênh mông ấy, đến một nơi trú ngụ yên hàn, tiện nghi hơn.

Sự chết cũng thế, nó có thể đến để rước người cha của mình đi xa những người thân yêu, nhưng chỉ là đưa ông đến một miền đất tốt đẹp hơn. Nơi đó, chẳng bao lâu, những người thân yêu của ông cũng sẽ được đưa tới, cùng với ông đoàn tụ."

Sưu tầm



Ánh sáng trên đoạn đầu đài

Trước mặt Thiên Chúa không ai là kẻ hư mất, ngay cả người đó có bị xã hội kết án đi nữa. Đức Hông Y J.M. Lustiger tổng giám mục Paris đã nói như trên khi đề cập đến hồ sơ xin phong chân phước cho anh Jacques Flesh, do chính tay ngài ký và gởi về bộ phong thánh tại Rôma trong năm vừa qua.
tuhinh-treoco

Jacques Flesh là một tên tội phạm đã bị kết án tử hình và đã lên máy chém ngày 2-10-1957 vì tội giết chết một cảnh sát viên. Tuy nhiên, trong những ngày tù tội anh được ơn thánh Chúa đánh động tấm lòng đã hoán cải trở về với Chúa và sống kinh nghiệm lòng tin sâu xa.

Jacques Flesh là một thanh niên con nhà giầu nhưng vì được cha mẹ quá nuông chiều nên chàng chơi bời, phóng đãng và trở thành người hư đốn. Là con một ông chủ ngân hàng người Bỉ giầu sụ, Jacques muốn gì được nấy và cho đến lúc 24 tuổi chàng không hề thiếu thốn sự gì. Nhưng chàng đã phung phí tuổi thanh xuân trong ăn chơi, lười biếng và ương ngạnh. Học trường nào cũng chỉ được vài hôm hoặc một tuần là bị đuổi. Do đó Jacques đã không bao giờ học hết chương trình trung học. Tính tình ngang bướng và kiểu sống độc lập ấy đã biến chàng trở thành người vô dụng nhất thế giới. Tệ hơn nữa nó đã biến chàng thành kẻ sát nhân.

Đầu năm 1954 Jacques nổi hứng ăn chơi thích mua chiếc thuyền buồm hiệu Philimoska dài 10 mét trị giá hai triệu quan Pháp. Nhưng cha mẹ chàng từ chối không cho chàng số tiền khổng lồ ấy, mặc dù cho tới lúc đó hai ông bà đã không bao giờ từ chối chàng điều gì. Thế là để có tiền mua thuyền buồm, Jacques quyết định đi đánh cướp nhà băng.

Nội vụ xảy ra cách đây bốn mươi năm nơi giữa lòng thủ đô Paris tráng lệ, ngày 25 tháng 2 năm 1954 Jacques Flesh đã dùng súng cướp ngân hàng, bắn trọng thương một nhân viên nhà băng. Sau đó bắn chết một viên cảnh sát và làm một số người qua đường bị thương. Nhưng cuối cùng Jacques bị tóm cổ và tống ngục.

Theo các bài tường thuật của báo chí Paris thời đó, trong phiên xử Jacques đã lạnh lùng và ngạo mạn khiêu khích mọi người. Chuyên viên bệnh tâm thần do toà án chỉ định trắc nghiệm Jacques đã mô tả chàng như là một người trẻ ăn chơi, hoang đàng, lười biếng và là một tên tội phạm ngẫu nhiên đã không hề mảy may tỏ ra hối hận vì tội giết người, trái lại còn vô liêm sỉ một cách trơ trẽn và bình thản chấp nhận bản án tử hình. Sau khi nghe toà tuyên án Jácques dõng dạc tuyên bố: “Cho mày đáng đời! Tôi đã đáng tội lên máy chém và tôi sẽ biết tỏ ra can đảm”.

Thế là chỉ vì để thoả mãn ước muốn có một chiếc thuyền buồm mà Jacques đã trở thành một tên sát nhân. Chàng thanh niên con nhà giầu ấy giống như một hình múa rối bị các ham muốn không đâu của mình giật dây điều khiển đến độ cằm súng giết người.

Tuy nhiên điều đáng nói ở đây không phải là cái đam mê, hư đốn, liều lĩnh của Jácques mà là cuộc hoán cải đổi đời của chàng. Sau ngày bị kết án tử hình, trong ba năm nằm tù để chờ ngày lên máy chém Jacques đã say sưa học Kinh Thánh và đã khám phá ra những chân trời mới mà trong những năm ăn chơi chàng đã không bao giờ biết tới.

Trong mỗi lá thơ Jacques viết cho người vợ trẻ người ta đều nhận thấy chiều sâu tinh thần toả phát ra từ một tâm hồn đã gặp Chúa là đều nói lên kinh nghiệm thiêng liêng cao vời. Hơn ai hết Jacques ý thức được mình là một tội phạm đang phải đền tội nhưng sung sướng vì cuộc đời đổi mới, và chàng cảm thấy ba năm trong ngục tù chờ chết là ba năm duy nhất chưa từng có trong đời.

Trong một lá thư viết cho người vợ trẻ chàng tâm sự: “Em à, trước kia anh chỉ là một cái xác sống, nhưng nay anh thâm tín rằng đây là lần đầu tiên trong đời anh thực sự sống”.

Các thư mà Jacques viết cho vợ được in và xuất bản trong cuốn sách có tựa đề: “Ánh sáng trên đoạn đầu đài”. Một ngày trước khi bước lên máy chém Jacques viết trong thơ vĩnh biệt vợ như sau: “Cuộc hành quyết sẽ xảy ra ngày mai lúc 4 giờ sáng. Xin cho ý Chúa được trọn vẹn. Em yêu, trong 5 tiếng đồng hồ nữa anh sẽ được trông thấy Chúa Giêsu”.

Nhật báo Rạng Đông tại Paris tường thuật lại cuộc hành quyết như sau: “Đội lính canh đứng xung quanh đoạn đầu đài buổi sáng thứ năm hôm đó đã cho biết họ chưa từng thấy một tội nhân nào bước lên máy chém với tất cả lòng can đảm và bền vững như Jacques Flesh”.

Sau khi chịu Mình Thánh Chúa từ tay Linh mục tuyên úy nhà tù Jacques hiên ngang bước đi trong hành lang dẫn tới máy chém. Năm đó anh vừa tròn 27 tuổi. Con đường bí nhiệm nào đã khiến cho Jacques là một kẻ sát nhân biến thành một người sám hối đền tội và một tâm hồn thánh thiện như vậy? Câu chuyện về cuộc hoán cải đổi đời của anh làm chấn động giới luật sư, trí thức và tôn giáo.

Khi ký vào đơn xin phong chân phước cho kẻ sát nhân đã được gặp Chúa đó, Đức Hồng Y Lustiger cầu mong anh trở thành niềm hy vọng cho tất cả những ai tự khinh rẻ mình và thất vọng, coi mình là đã tự hư mất. Không, trước mặt Chúa không ai là kẻ hư mất ngay khi người đó có bị xã hội kết án đi nữa."

Sưu tầm


 Đợi gì nơi cuộc sống

Vào Tuần Thánh 1980, Đài phát thanh Vienne nước Áo truyền đi một bài phỏng vấn vô cùng cảm động. Người được phỏng vấn là một nữ sinh viên đang nằm chờ cái chết đến từng ngày tại một bệnh viện ở thủ đô Áo quốc.
cancer - ungthu
Cô phát biểu : “Sau khi bác sĩ chẩn đoán và cho biết tôi mắc chứng sưng bạch huyết, tôi có cảm tưởng như trời sập xuống trên tôi. Tuy nhiên tôi cũng cảm thấy như Chúa muốn gởi đến cho tôi một cơ may mới. Từ hai ba năm nay tôi đã bắt đầu có một cái nhìn mới. Tôi nhận ra trong đau khổ của riêng tôi cũng như của những người chung quanh phản ảnh chính nỗi đau khổ của Chúa Giêsu chịu đóng đinh và bị bỏ rơi trên thập giá. Tôi đã tìm cách yêu thích nỗi đau khổ ấy”. Chính vì muốn chấp nhận đau khổ mà cô gái đã ghi danh vào trường Y khoa. Nằm trên giường bệnh, biết mình không còn sống bao lâu nữa, vậy mà cô vẫn cầm trên tay một cuốn sách và cây viết. Cô giải thích : “Không ai có thể nói cho tôi biết

chắc 100 phần trăm là tôi sẽ không học xong hoặc tôi sẽ không bao giờ trở thành bác sĩ. Tuy nhiên vẫn luôn luôn có những phép lạ. Và riêng tôi, tôi xác tín rằng tôi phải thực thi ý Chúa nếu tôi muốn tiến tới. Đó là cách thế tôi chuẩn bị đón nhận cái chết, chuẩn bị đi vào thiên đàng. Tôi để Chúa làm việc hầu cho tất cả mọi việc trở thành tình yêu. Tất cả mọi sự, từ việc học hành của tôi cho đến những việc nhỏ mọn tôi làm cho người khác. Bởi vì tôi không làm được những việc quan trọng nữa.”

Không khỏi ngạc nhiên trước những lời phát biểu trên đây, người phóng viên liền hỏi : “ Tôi đọc thấy trên gương mặt của cô niềm vui và hy vọng. Thế nhưng cô còn chờ đợi gì nơi cuộc sống này ?” Cô gái mỉm cười nói : “Tôi chờ đợi mọi sự từ cuộc sống. Nhưng trên hết mọi sự là tình yêu của Chúa. Chính Ngài đã cho tôi nếm thử thiên đàng. Chỉ có như thế tôi mới đương đầu được với những đau khổ đang đè nặng trên tôi”.

(Trích “Mónquà giáng sinh”)



Cụt hai chân vẫn đoạt giải khiêu vũ

“Bất cứ ai vào hoàn cảnh tôi thì cũng phải sống buồn thảm hay tự tìm cái chết, nhưng tôi lại muốn chứng minh ngược lại. Tai họa mà biết đâu mà lường, nên đừng cho mức nào là quan trọng. Vấn đề là phải phấn đấu để quay lại với những gì mình đã có”.
ballet-Opera - Vienna, Áo

Terri, cô sinh viên 21 tuổi mạnh dạn tuyên bố như vậy khi đang ngồi trên chiếc xe lăn trong khuôn viên một trường đại học, một bằng chứng thể hiện ý chí vượt qua số phận bất hạnh của mình...

Tháng 5.1989, Terri phải vào bệnh biện vì chứng suy tủy sống, dẫn tới viêm màng não gây chứng liệt. Cô phải cưa mất cả hai chân và một cánh tay trái. Lúc mới trở lại trường phổ thông, Terri chỉ học chiếu lệ, không hứng thú, không có mục đích. Nhưng dần dần cô được ráp chân giả và kiên trì rèn luyện. Cô giáo Ellis đã dạy Terri múa. Mùa thu năm 1990, trong một vũ hội đồng quê ở miền Waynesboro, Terri đoạt giải nhất với vũ khúc “Mũ nỉ và cây gậy”, hóa trang như vua hề Charlot.

Thành công này đã khẳng định hoà nhập Terri vào cuộc sống bình thường, và đã tìm lại được mọi thứ, kể cả...tình yêu. Bằng cớ là, Terri cho biết, mỗi tối gần đây có một chàng trai cứ gọi điện thoại cho cô và thổ lộ “anh rất yêu những con đường đến trường mà cô đã đi qua...”"

(Sưu tầm - Tinmung.net)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bò làm mệt, than với chó: " Tao mệt quá ". Chó gặp mèo tâm sự: " Bò nó kêu mệt, chắc làm quá sức, chắc nó đòi nghỉ một chút". Mèo gặp dê tán chuyện: " Bò nó muốn nghỉ một ngày vì công việc làm nó mệt quá, có lẽ ông chủ bắt nó làm quá sức". Dê gặp gà: " Bò nó đòi nghỉ làm, ông chủ bắt nó làm đến kiệt sức thì phải". Gà gặp heo nói: " Biết chuyện gì chưa, bò nó định đổi chủ và bỏ việc đấy". Heo mách bà chủ: " Bò nó định đổi chủ hay sao, nghe nói nó muốn bỏ việc vì công việc quá nặng." Bà chủ nói ông chủ: " Bò nó định tạo phản, nó muốn đổi chủ". Ông chủ tức giận quát: " A con bò này đã lười lại định tạo phản, thịt nó thôi". Kết quả : Bò bị giết thịt
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả (trái) ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học. Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris/post 09 Tháng Chín 2012(Xem: 7424)/
Câu chuyện này diễn ra vào thời Thế chiến thứ II, ngay trước lúc Đức quốc xã tiến hành cuộc thảm sát hàng loạt người Do Thái tại các trại tập trung của phát xít… Khi đó, một sĩ quan Đức quốc xã bước ra, cầm cuốn Kinh Thánh ném xuống đất. Hắn đảo mắt nhìn nỗi hoảng sợ đang hiện rõ trên khuôn mặt của những nạn nhân người Do Thái và nói: “Ai trong số các người muốn sống sót thì hãy nhổ nước bọt lên cuốn Kinh Thánh này rồi đứng vào hàng người được phép sống sót ở phía bên phải. Nếu muốn đứng vào chỗ người sẽ bị xử chết ở hàng bên trái thì không cần khạc nhổ lên cuốn sách này!”.
Một người chuyên đóng vai những nhân vật lịch sử quá cố như một nghề để sinh sống. Một ngày, trong vai một nhà chính trị nổi tiếng (đã mất) , ông đến lớp 5 của một trừơng để trả lời những câu hỏi của học sinh. Một học sinh giơ tay và hỏi : - Cháu ngỡ rằng ông đã chết rồi cơ mà ! Câu hỏi này thật không bình thường và ông đã trả lời : - Đúng là tôi đã chết vào năm 1970, lúc 84 tuổi - nhưng tôi chẳng thích việc này chút nào và tôi sẽ không lặp lại nó nữa.
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.
Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên. “Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng. - Minh Trần st
Một ngày nọ, đang trên đường đi làm về nhà, chuông điện thoại reo lên, anh vừa nhấc máy thì nghe giọng của một cô bé non nớt từ đầu dây bên kia vang lên: - Ba ơi! Ba nhanh về nhà nhé, con rất nhớ ba! Anh biết là ai đó đã gọi nhầm số, vì anh không có con gái mà chỉ có một cậu con trai mới vừa 6 tuổi. Chuyện này cũng không có gì làm lạ, anh lắc đầu nói: Gọi nhầm số rồi nhé cháu! Nói rồi, anh tắt máy.
Bảo Trợ