Dừng lại để có thêm thời giờ

03 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4854)



Vào một buổi sáng lạnh mùa đông năm 2007, tại một ga metro ở Washington DC, một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet… trong vòng 45 phút.


Trong khoảng thời gian ấy có khoảng chừng 2 ngàn người đi ngang qua, đa số đang trên đường đến sở làm của họ. Dường như không một ai có vẽ chú ý đến sự có mặt của anh.


Sau khoảng 3 phút, một người đàn ông đứng tuổi đi qua và nhận thấy có một nhạc sĩ đang đứng đó chơi vĩ cầm. Ông đi chầm chậm, dừng lại chừng vài giây, và rồi lại vội vã đi tiếp cho kịp giờ của mình.

 

4 phút sau:

 

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy nhận được đồng đô la đầu tiên: một người đàn bà ném tiền vào thùng đàn của anh và không hề dừng lại, tiếp tục bước đi.

 

6 phút:

 

Một người thanh niên trẻ đứng dựa vào tường lắng nghe anh, nhìn đồng hồ đeo tay của mình và rồi lại tiếp tục bước đi.

 

10 phút:

 

Một đứa bé dừng lại nghe, nhưng mẹ của em vội vàng lôi em đi tiếp. Đứa bé tiếp tục dừng lại nhìn anh nhạc sĩ vĩ cầm, nhưng mẹ của em đẩy mạnh, và em lại phải tiếp tục bước đi, nhưng em vẫn cứ ngoái đầu quay nhìn lại. Và điều này đã cũng xảy ra với nhiều những đứa bé khác. Và cha mẹ nào cũng đều lôi kéo các em, bắt các em phải đi nhanh lên.

 

45 phút:

 

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy vẫn tiếp tục chơi nhạc không ngừng. Chỉ có 6 người dừng lại và lắng nghe trong vài ba phút rồi bỏ đi. Khoảng chừng 20 người cho anh tiền, trong khi vẫn tiếp tục bước đi bình thường, và không hề dừng lại. Chàng nhạc sĩ ấy thâu được tổng cộng là 32 đô la.

 

1 giờ sau:

 

Anh ta ngừng chơi, không gian im lặng trở lại. Không ai chú ý đến anh. Không một tiếng vỗ tay, và cũng không một lời tán thưởng.

 

Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới. Trong hơn 45 phút qua anh đã chơi những bài phức tạp nhất trong các bài nhạc trình tấu, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3.5 triệu đô la. Hai ngày trước đó, Joshua Bell đã trình diễn tại một nhà hát ở thành phố Boston, vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô la. Và ban tổ chức sẵn sàng trả 1000 đô la mỗi phút cho tài năng của anh!

 

Đây là kết quả của một cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Trong cuộc thử nghiệm này, Joshua Bell phải ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm, 7:45am. Họ chọn nơi biểu diễn là trạm ga L’Enfant Plaza, vì nơi đây những người khách metro đi ngang qua đa số là thuộc tầng lớp trung lưu, chuyên nghiệp, trí thức, phần lớn làm việc với chính phủ liên bang.

 

Trước khi tổ chức, các nhà thử nghiệm nghĩ rằng tại Washington DC, một trong những đô thị phát triển nhất nước Mỹ về classical music, nhạc giao hưởng, Joshua Bell có thể sẽ thu hút một số lượng lớn khán thính giả dừng lại nghe, và họ có lẽ sẽ phải nhờ cảnh sát đến để giữ trật tự.

 

Nhưng chỉ có một người duy nhất nhận ra Joshua Bell, vì trước đó ba tuần cô ta có đi xem anh trình diễn ở Library of Congress, nên nhận ra anh ngay. Cô ta đã bỏ vào hộp đàn của Joshua Bell 20 đô la và tự giới thiệu mình khi anh ngưng chơi đàn.

 

Tờ Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng: chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, và trong những hoàn cảnh bình thường hằng ngày không?

 

Và nếu như trong cuộc sống chúng ta không thể dừng lại trong giây lát để lắng nghe một nhạc sĩ lừng danh nhất trên thế giới, chơi những giai điệu hay nhất từng được sáng tác, với một nhạc cụ tốt đẹp nhất, và nếu như cuộc sống quá bận rộn đến nỗi chúng ta không còn có thời gian để dừng lại, khiến ta trở nên lãng quên trước những điều hay và đẹp, thì trên con đường ta đi mình còn vô tình bỏ qua và đánh mất bao nhiêu những điều đáng quý nào khác nữa chăng?

 

Trong thời đại ngày nay, dường như đa số chúng ta có khá đầy đủ, nhưng duy có một điều mà chắc chắn trong chúng ta ai cũng đều rất thiếu thốn là thời giờ của mình, phải thế không bạn?

Trên con đường chúng ta đi, có lẽ ta cũng sẽ có dịp nghe được tiếng đàn vĩ cầm của Joshua Bell, và bao nhiêu những điều hay đẹp khác chung quanh ta, nâng cao tâm hồn mình, giữa những bận rộn và ngay trong hoàn cảnh bình thường nhất, nếu chúng ta biết tập bước chậm lại một chút…

 

nguyễn duy nhiên

 

Be Ta st

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dù đến cách đột ngột hay chậm rãi theo thời gian, không một ai thoát khỏi ý thức rõ ràng rằng cha mẹ của mình thực sự đang già đi. Chúng ta có thể trốn tránh, nhưng rồi ngày đó đến, khi mà sức khỏe của họ yếu dần đến mức trở nên không thể phủ nhận được nữa và chúng ta buộc phải đối diện với điều đó. Khi các vai trò bị đảo ngược Các dấu hiệu lão hóa lẻn vào trong cuộc sống hàng ngày: tivi bật hết cỡ, giấc ngủ ngắn trở nên không thể thiếu, những cuộc hẹn liên tục với bác sĩ, những khoảnh khắc lãng trí lặp đi lặp lại, những sở thích giảm dần. Bị ngắt kết nối với một cuộc sống chuyên nghiệp, một yếu tố của hội nhập xã hội, cha mẹ hưu trí nhận thấy nhịp sống của họ chậm lại và hình thành một sự rạn nứt giữa họ với thế giới “hoạt động”.
Trong "Lover" (người thương) vẫn có "over" (kết thúc) Chỉ có từ DAD viết ngược vẫn là DAD Và chữ MOM viết ngược vẫn là MOM. Nghĩa là bố mẹ là duy nhất
Chớ tự cho mình là ghê gớm xuất sắc, con mắt không dung chứa nổi hạt cát. Con người hễ kiêu ngạo nảy sinh là lơi lỏng cảnh giác trên các phương diện, họa loạn và thất bại sẽ nối đuôi nhau tìm đến. Người khiêm tốn thường suy nghĩ về lỗi lầm bản thân. Người kiêu ngạo thường đàm luận sai trái của người khác.
Một người bạn phone cho tôi và nói, nếu cha gửi câu này cho con cách đây một năm thì con không ra nông nổi như thế này. Con đọc câu này muộn màng quá. Hi vọng các bạn khắc cốt ghi tâm những câu bổ ích dưới đây: 1. Đừng trả lời khi đang buồn. 2. Đừng hứa khi đang vui. 3. Đừng quyết định khi đang giận. 4. Đừng quá cô đơn mà cầm nhầm bàn tay khác. 5. Đừng vì quá nhớ mà tựa nhầm bờ vai khác. 6. Đừng dành thời gian quan tâm những việc/ người vô bổ. Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là sáng có việc để đi làm, chiều có nơi để về, và nơi ấy có người yêu thương mình ngóng đợi. Hạnh phúc là tối có bữa cơm nóng để ăn, có tiếng cười rộn rã vang lên trong căn nhà nhỏ. Người ta kiếm tiền để đảm bảo cho gia đình mình đầm ấm, Làm việc đến mức mà nhà vắng vẻ lạnh tanh, vợ chồng lục đục, con cái lêu lổng...thì lúc đó, ta biết mình nên dừng lại để giữ cái nào quan trọng. Hạnh phúc không chỉ ở đích đến, mà còn nằm ở đường đi.
CÓ TRIẾT LÝ THẾ NÀY: Đi cùng ruồi thì tìm được nhà vệ sinh Đi cùng ong thì tìm được hoa thơm Đi cùng người giàu học cách kiếm nhiều tiền Đi cùng ăn mày học được cách xin cơm. Sống cùng với một người nào đó quá lâu, bạn cũng dần trở thành giống họ. Ở cùng với người chăm chỉ, bạn sẽ không lười biếng. Ở với người tích cực bạn sẽ không tiêu cực. Cùng với người thông minh, bạn cũng nhận được những ảnh hưởng tốt… Các nhà nghiên cứu khoa học cho rằng: "Con người là động vật duy nhất tiếp nhận các gợi ý". Gợi ý tích cực, ảnh hưởng rất tốt tới tinh thần và trạng thái sinh lý của con người, kích thích mọi tiềm năng nội tại, phát huy khả năng tiềm ẩn của mỗi người, khiến họ trở nên tiến bộ, hưng phấn và vui vẻ. Hãy tránh xa những người tiêu cực, nếu không trong vô thức họ sẽ lấy đi ước mơ của bạn, khiến bạn dần dần mất đi bản thân, trở thành một con người tầm thường.
3. TRONG THỜI ĐẠI SỐ HÓA NGÀY NAY, CUỘC SỐNG CỦA BẠN ĐÃ BỊ KIỂM SOÁT TỐI ĐA 4. Pâques dans le monde 5. Đối Thoại Với “ Quỷ Vương Phiền Não” 6. MÙA XUÂN TRÊN CAO 7. Không bao giờ quên Anh 8. Câu chuyện người ăn mày cụt tay 9. Hủ Tiếu Mỹ Tho THANH XUÂN 10. THÁNG TƯ, CẢ MỘT ĐỜI NGƯỜI TRƯỚC 11. Như một lớp áo mỏng che những vết thương vĩnh viễn không lành… 12. Hồi Ký Miền Nam | Rải Tro Theo Gió 13. Chuyến tàu dẫn đến nơi tận cùng Trái đất 14. Mối tử thù 15. Trịnh Công Sơn, một loại ký sinh trùng! 16. Nước mắt, nước biển và Thuyền Nhân Việt. Trong Cuộc Sống, Hãy Biết Rằng... ☘ Có những chia ly...chưa kịp chuẩn bị đã không còn gặp lại. ☘ Có những cuộc tình...chưa chạm hạnh phúc đã cảm nhận niềm đau.
Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ra nhà hàng Ngon, ăn uống trò chuyện. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa. /25 Tháng Bảy 2012(Xem: 6353) Nguon - Hoathuytinh/
Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta trả ơn cuộc đời? Làm sao ta đền đáp bao người, nâng ta lên qua bước đời chênh vênh. Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta chuộc hết lỗi lầm? Làm sao ta thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông. Nếu chỉ còn một ngày để sống, muộn màng không lời hối lỗi chân thành? Buồn vì ai,ta làm ai buồn? Xin bao dung tha thứ vì nhau. Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp.
Con người đến một độ tuổi nhất định, tự nhiên sẽ không còn thích những nơi ồn ào náo nhiệt, họ tìm đến nơi yên bình để tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc. Nửa đời còn lại, chúng ta cần phải biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút, nghĩ thoáng một chút và quan trọng là hãy chăm sóc, nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp, một trái tim trầm tĩnh và bao dung. Đây sẽ là cách sống tốt nhất cho nửa quãng đời còn lại của cuộc đời. Nửa đời về sau, hãy học cách cúi mình Bạn nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, không đồng ý với ý kiến với với con cái những điều này cũng không có vấn đề gì cả. Hãy tập suy nghĩ thoáng lên, chấp nhận buông bỏ, cho dù là cúi người xuống nói lời xin lỗi thì có sao?
Trước lúc mất ở tuổi 88, vua hề Charlie Chaplin phát biểu 4 điều như sau : 1. Không có gì vĩnh cửu trong thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta. 2. Tôi thích đi dạo dưới trời mưa, vì không ai có thể nhìn thấy nước mắt của tôi. 3. Ngày mất mát lớn nhất trong cuộc đời là ngày chúng ta không cười. 4. 6 bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là mặt trời, sự nghỉ ngơi, luyện tập, ăn kiêng, lòng tự trọng, bạn bè. Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả các giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh... Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế... Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế... Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế. Hãy tin điều đó. Tất cả chúng ta là du khách. Thượng đế là hãng du lịch của chúng ta, người quyết định lộ trình, đặt chỗ, định hướng...Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống.
Bảo Trợ