Mùa Xuân Vĩnh Cửu

25 Tháng Giêng 20203:00 CH(Xem: 4263)

Từ khi vũ trụ được tạo thành, Thượng Đế đã xếp đặt để "tứ thời bát tiết" xoay vần đều đặn. Cả vũ trụ bao la hàng tỉ tinh tú luân chuyển một cách nhịp nhàng khéo léo như một bộ máy thực tinh vi mà cũng rất là "đơn giản". Mặc dù sự đơn giản đó không dễ hiểu đối với con người, nhưng một điều dễ hiểu là sự kiến tạo nên vũ trụ phát xuất từ yêu thương, và Thượng Đế mong muốn cho con người được cùng chung hưởng sự viên mãn của Người.
mua xuan 1

Con người cũng đã cố gắng tiếp tay với Thượng Đế để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, đem lại nhiều niềm vui, hạnh phúc hơn. Tuy vậy, mùa Xuân không phải là sáng kiến của con người, nhưng chính là sáng tạo, là quà tặng của Thượng Đế. Con người phải mất bao nhiêu thời gian mới khám phá ra sự sáng tạo đó, và con người đã tận hưởng niềm vui khi biết rằng mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Với màu sắc rực rỡ của muôn vàn loài hoa đua nở, cây xanh đâm chồi nẩy lộc. Với những tiếng chim ríu rít đòi mẹ mớm mồi, khởi đầu cho những mầm sống mới. Với nắng ấm nhẹ nhàng mát mẻ thay cho những giá rét của mùa Đông, hay nóng bức oi ả của mùa Hè. Không có mùa Xuân có lẽ cuộc sống con người sẽ tẻ nhạt lắm, vì chẳng có một sự đợi chờ nào đầy hy vọng, nhiều cảm hứng mơ ước và dào dạt niềm vui như chờ đợi mùa Xuân.

Thế nhưng, mùa Xuân ngắn ngủi cứ qua đi rồi trở lại với những tươi sắc không thay đổi:

"Xuân đi, Xuân đến vẫn còn Xuân..."

Thì con người lại già cỗi, năm tháng chồng chất, thể xác hao mòn. Tất cả đều hao hụt mất mát và không bao giờ tìm được sự viên mãn. Con người đã và đang đi tìm sự viên mãn đó. Tuổi trẻ với sức sống dâng trào, đã hăng hái đi tìm mùa Xuân của chính lòng mình và không ít đã lạc hướng để rồi:

"Cũng liều nhắm mắt đưa chân,

"Để xem con tạo xoay vần đến đâu...!"

Mỗi mùa Xuân qua đi, lại thêm một mối day dứt, thêm một suy tư, và cứ tiếp diễn! Quả là "đa thọ đa ưu" ! Tuổi trẻ "tài cao" nên bước đi chẳng mấy ai quay lại xem vết chân của mình có lún sâu không, cho đến lúc phải dừng lại, thì lắm lúc đã sa lầy! Mặc dù không thiếu những người vững bước trên đường hoàn thiện, nhưng xem ra tỉ số chênh lệch quá đến nỗi :

"Người được gọi thì nhiều, mà kẻ được chọn thì ít"!

Tình yêu và tuổi trẻ sẽ qua đi, mùa Xuân của vũ trụ rồi cũng sẽ đến ngày tận cùng. Cuộc đời đem lại nhiều niềm vui, hy vọng và cũng đem lại nhiều đau khổ ân hận.Tất nhiên giữa hai thái cực khác biệt đó sẽ có một sự lựa chọn và :

"Phúc cho ai làm điều công chính, vì nước Trời là của họ!"

Ngày mà những người làm điều công chính sẽ được vinh dự lãnh nhận phần thưởng, đó chính là ngày kết thúc của mùa Xuân trần thế, mùa Xuân tạm bợ, quán trọ qua đường của cuộc lữ hành đi tìm sự viên mãn. Mùa Xuân đó, là những cơ hội cho những người biết hướng thượng, nâng tâm hồn lên để đáp trả và phục vụ…

Tuy vậy, sự kết thúc của mùa Xuân trần thế lại khởi đầu cho một mùa Xuân Vĩnh cửu, đây là thời điểm mừng vui, hoan hỉ cho những tâm hồn phục vụ tha nhân với tình yêu thương phát xuất tự con tim chân thành hy sinh quảng đại, và cũng lại chính là ngày đau buồn cho những kẻ dửng dưng ích kỷ quay lưng để hưỏng thụ cá tính.

Hãy chuẩn bị để bước vào mùa Xuân Vĩnh cửu của chính mình! Không có một sự lựa chọn nào khác, con đường tất yếu phải đi qua. Mùa Xuân Vĩnh cửu là mùa Xuân của Tình yêu, của sự bình an, của sự hoà nhập vào nguồn suối Ân sủng Thượng Đế, nơi đó Hạnh phúc thật vô biên.

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lê Anh Tuấn - Hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng những thành ngữ quen thuộc do ông cha để lại trong khi nói chuyện hay viết lách. Tuy nhiên, có nhiều thành ngữ mặc dù thường xuyên sử dụng, nhưng câu gốc hay ý nghĩa của nó lại khác xa so với những gì ta nghĩ. Sau đây là một số những thành ngữ như vậy. Nghèo rớt mùng tơi Nhiều người vẫn nhầm tưởng mùng tơi ở đây là cây mùng tơi mà chúng ta vẫn thường nấu canh hay dậu mùng tơi trong thơ Nguyễn Bính.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Giờ đây, chúng đang ở nơi nào ? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn… Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng, còn mọi vật đều tối đen !/post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2306) Chu tất Tiến/
Văn hào Nga Dostoievski đã từng nói: “Nếu không có Chúa người ta dám làm mọi sự”. Và một câu châm ngôn đã nổi tiếng trên toàn thế giới nói rằng: “Khởi sự của đạo đức là biết sợ”. Trong lịch sử dài đằng đẵng của nhân loại, học thuyết vô Thần chỉ mới xuất hiện từ khoảng thế kỷ 14. So với những tín ngưỡng cổ xưa và các học thuyết về Thần học đã có mặt từ thời kỳ hồng hoang của văn minh nhân loại, thuyết vô Thần chỉ như đứa trẻ, nhưng lại có ảnh hưởng rất nhanh và lan rộng trên toàn thế giới. Nhưng ít có ai biết rằng, học thuyết vô Thần lại có nguồn gốc hữu Thần.
Sử sách Việt Nam, dù mới dù cũ, đều dành phần trang trọng nói về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư nhà Hậu Lê, Việt Nam Sử Lược -Trần Trọng Kim /post 14 Tháng Mười 2012 (Xem: 3659)/
Biết bao giờ con mới được gọi lại tiếng "Mẹ" ngọt-ngào đầy yêu-thương này! Ngày Mẹ còn sống, gọi tiếng Mẹ đã thấy ấm lòng, thấy chứa-chan tình-cảm. Bây giờ Mẹ không còn nữa, tiếng Mẹ làm con xót-xa tận cõi-lòng,/post 10 Tháng Năm 2015 (Xem: 2071)/
Đây là chuyện có thật vào năm 1975. Tác giả Trần Đức Thạch là phân đội trưởng trinh sát tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341 Bắc Việt tấn công Xuân Lộc. Khi viết tác giả không dùng từ "nguỵ" mà dùng nguyên cụm từ VNCH cho những người lính miền Nam. Tác giả bị kết án 3 năm tù giam...<post 23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2606) Trần Đức Thạch >
Ngày nay khi tôi rong ruổi đến bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt này, mọi người đều cần có nước khoáng, nước đóng chai, nước đun sôi để uống, liệu còn dòng sông nào được tinh khiết như dòng sông tuổi thơ quê hương? Những mái nhà tranh đơn sơ, cánh đồng nhuộm màu vàng óng, những chú trâu chầm chậm về chuồng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, dòng sông phẳng lặng như tờ khoác lên mình chiếc áo trắng thanh tao của chị Hằng… Dòng sông quê tôi ngày xưa ấy, nó đã từng mang lại những niềm vui, khát vọng, bí ẩn chen lẫn những nỗi buồn, nó vẫn không ngừng chảy, một mạch đằng đẵng đến tận chân trời.
Không biết tự bao giờ mà người dân ở thành phố có cái kiểu buôn bán, làm việc với “tiếng rao”. Tiếng rao được coi là loại “đặc sản” của thành phố. Trước đây ở Sài Gòn chỉ nghe tiếng rao về đêm, nhưng dạo này tiếng rao lanh lảnh đã bắt đầu từ tờ mờ sáng – không chỉ để bán những thức ăn nhanh, tiện lợi, mà còn để bán cá, thịt, rau củ quả… và cả những dụng cụ: chổi lau bụi, lau nhà, chiếu, chăn… Trước đây, giữa đêm khuya tiếng rao của những người phụ nữ nghe buồn đến não lòng. Bao nhiêu con đường, ngõ hẻm đều in những dấu chân nhọc nhằn của họ. Tiếng rao, lúc trầm bổng khi lắng dịu của những người mẹ, người chị tần tảo kiếm miếng cơm manh áo. “Bánh mì nóng giòn đê”,
Maria cảm thấy vui trong lòng với cuộc đời mới, chẳng phải niềm vui như bao cô gái xuân thì khác, khi đến tuổi lấy chồng tạo dựng được một gia đình riêng cho mình. Nàng vui vì từ đây ý định thực sự dâng mình cho Thiên Chúa đã trọn vẹn. Nàng cũng cảm thấy vui vì người chồng của nàng, Giuse cũng đã có cùng ước nguyện. . Post 21 Tháng Mười Hai 2012 CH(Xem: 4528)
Bảo Trợ