Phượng Hồng

22 Tháng Bảy 20212:00 CH(Xem: 9020)


hoa_phuong_0Ve sầu gọi mãi từng cơn nhỏ

Gọi hạ về phượng nở trên sân

Em nhớ thương đã biết bao lần

Ngày xưa, những ngày xưa thân ái!



Tuổi học trò nhớ mãi không quên

Quên làm sao tháng hạ ngày xuân

Những lần phượng nở rơi đầy áo

Nhớ bạn bè xưa, nhớ thầy cô

Giờ xa cách, tìm đâu bây giờ?



Em nhớ mãi những thầy học cũ

Gọi trả bài, em đứng ngẩn ra

Vì hôm qua, lúc học ở nhà

Em lơ đãng nhìn ra cửa sổ

Con bướm vàng vơ vẩn đùa chơi

Em nhìn theo nhìn mãi chán thôi

Rồi ngơ ngẩn ngồi hoài mơ mộng

Bài học dài em chẳng xem chi

Đến hôm nay không thuộc chút gì

Thầy khẽ nói: "Làm sao lười thế"

Và cho ngay hai quả trứng to

Em bước xuống lệ ứa mắt nhoà!

Nhỏ bạn còn cười: "răng mi khóc"



Em nhớ mãi những giờ ra chơi

Nghe chuông reo, rộn rã bên ngoài

Em cùng bạn ngồi bên gốc phượng

Kể lể hoài không hết chuyện hay

Rồi tung tăng tà áo bay bay

Em kéo bạn đến hàng quà vặt

Uống nước dừa mua gói ô mai

Gói ô mai ăn mãi không vơi



Rồi chuông hiệu đến giờ vào lớp

Giờ Việt văn thầy giảng thao thao

Em ghé qua nhỏ bạn thì thào:

"Ăn nữa nhé, còn nhiều nhiều lắm"

Nhỏ bạn cười hai đứa trao tay

Gói ô mai dấu dưới áo dài

Em "ngấu nghiến" còn thầy cứ giảng

Ô mai ngon, ăn mãi ăn thêm

Chợt thầy im, rồi chỉ ngay em

Em lúng túng, miệng còn mắc kẹt

Thầy hỏi bài, em nói không nên

Rồi thầy kêu: "em hãy đứng lên"

Em ngơ ngẩn, miệng còn mấy hạt

Nhả không đành, nuốt cũng không trôi

Em thầm than sao được hả trời

Bạn bè quanh em cười khúc khích

Thầy vô tình, vẫn giảng "mô-ran"*

Gói ô mai rơi xuống gầm bàn

Nằm im lặng không hồn trơ trẽn

Thầy khẽ mắng: "phải gắng mà nghe...

Đến mùa thi không biết viết gì

Không đủ điểm sao mà lên lớp"

Em đỏ mặt, cúi đầu lặng lẽ

Thầy quay lên giảng tiếp bài văn



Em nhớ lắm, những lần xuân đến

Khắp nẻo đường nhộn nhịp đón xuân

Em cùng mấy đứa bạn bè thân

Ngồi trong lớp chuyện toàn mua sắm

Cả lớp cùng thảo luận xôn xao

Nhóm bảy nhóm ba thật ồn ào

Thầy lắc đầu cười đành mặc kệ

Tết đến rồi cho giỡn xả ga

Thôi thế cũng xong đón tết mà!



Em nhớ mãi thầy cô thương mến

Cô giáo hiền giọng nói êm đềm

Thầy hay cười vẫn có nét nghiêm

Em nhớ mãi bao tình thương mến

Công thầy cô dạy dỗ nên người

Dù mai đây mỗi ngã trên đời

Em vẫn nhớ cô thầy thương mến



Em nhớ mãi bạn bè thân ái

Đã cùng chơi cùng học chung trường

Biết bao là kỷ niệm thân thương

Cùng chia sẻ vui buồn học tập

Giờ còn đâu mỗi đứa mỗi nơi

Ngôi trường xưa cũng đã xa rồi!



Em buồn lắm mỗi lần phượng nở

Giữa sân trường cánh phượng tả tơi

Gió ban mai nhè nhẹ phượng rơi

Là em biết đã gần vào hạ

Mùa hạ buồn mấy tháng chia tay

Ôi! Buồn ơi xa vắng cô thầy

Bao lưu luyến bạn bè chung lớp



Ve sầu kêu mãi càng rên rỉ

Gọi hạ về phượng nở đỏ tươi

Em càng nhớ tuổi học trò ơi

Còn đâu ngày tháng xa xưa nữa

Rời mái trường sách vở đã mấy xuân

Sân trường kia phượng nở bao lần

Em càng nhớ càng se lòng lại...

*moral

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang tấm thân gầy, Cha che chở đời con. Những ai còn Mẹ, xin đừng làm Mẹ khóc Đừng để cha buồn, khi sức khỏe không còn Còn có Mẹ Cha, con làm tròn chữ hiếu,/18 Tháng Năm 2012(Xem: 9731) Phan Huy Điều st /
Quà tặng là giọt sương- Long lanh dưới ánh dương- Say hồn người thi sĩ- Mãi lặng ngắm bên đường.- Sương đậu trên nhụy hương- Hòa vào hoa ngan ngát- Nương đồng thơm gió mát/01 Tháng Tám 2012(Xem: 6984) Hồng Phúc/
Khắp vùng thôn dã mến “phường Mơ” Gánh hát chèo lê bước thẫn thờ Oi ả cuối xuân chiều rã rượi/28 Tháng Năm 2012(Xem: 7765) Thái Huy Long /
Chiều mơ gió về qua ngõ Lẻ loi đếm bước lề đường Vu vơ giọt buồn ngọn cỏ Tâm tư e ấp niềm thương Xuân về nay đà mấy độ ‘Người ta’ vừa chớm trăng tròn/03 Tháng Hai 2015(Xem: 3437) Phạm Toàn/
Bởi cách xa... dường như đã quen dần Con tim cũng như chừng thôi xao xuyến Ánh mắt buồn... bao vạt sóng trào dâng... Ta chẳng dám ghé môi hôn nồng ấm Thôi khát khao trong sâu thẳm ngọt ngào Nghe như tiếng thu sầu muôn giọt mặn Con sóng buồn cuồn cuộn với bão giông. Tim như chết khi ân tình nhoà nhạt Nửa hồn ta như rã nát hoang tàn Chiều đưa gió lang thang... về chốn cũ Lối xưa giờ bụi phủ với tàn hoang.
CẢM TÁC MÙA XUÂN TÂN SỬU Có phải xuân về rồi đó thôi Mà sao rét buốt mãi riêng hồi Mai đào ướm nụ không buồn nở Phố chợ thưa người chạnh khúc nôi. Covid hoành hoành ở xứ tôi Mùa xuân Tân Sửu mất vui rồi Nơi kia,chốn nọ nghe dương tính Thổn thức cung lòng mong gió trôi. Canh Tý một năm bão tơi bời Lan tràn dịch bệnh dạ chơi vơi Mùa xuân Tân Sửu mong tươi sáng Cầu Chúa yêu thương đón nhận lời. Thánh Lễ mồng ba nguyện Chúa Trời
Như là bông huệ trắng Tỏa hương ngát thơm nồng Giữa cuộc đời mưa gió /post 14 Tháng Giêng 2015 (Xem: 3412)/ Vẫn ngàn lần trinh trong Như là ngọn nến nhỏ Cháy mãi trong lòng người
Con ước muốn làm một bài thơ Bằng đời con thuở bé đến giờ Bao Hồng ân Nhiệm mầu tình Chúa / 2 Tháng Mười 2014(Xem: 2037)/
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
Tác giả: Phạm Lưu Vũ Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng Thương thay một dải non bồng Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường Vốn đường đường con nhà khuôn phép Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan Lê la xó chợ đường quan Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt Chốn công đường lạnh ngắt lương tri Đoàn người từ buổi ra đi Màn trời, chiếu đất biết khi nào về Người yêu nước không hề có tội Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi Chỉ vì thương xót giống nòi Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt Rước quỷ về hủy diệt sơn khê Ngoài khơi giặc cướp bốn bề Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha Dặm đường xa phí chồng lên phí Có đâu ngờ chướng khí còn dai Áo vàng lấp ló bụi gai Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống Mới lọt lòng đã cõng nợ công Thác sinh vào chốn gai chông Hành không thành đạo,
Bảo Trợ