Phượng Hồng

22 Tháng Bảy 20212:00 CH(Xem: 9437)


hoa_phuong_0Ve sầu gọi mãi từng cơn nhỏ

Gọi hạ về phượng nở trên sân

Em nhớ thương đã biết bao lần

Ngày xưa, những ngày xưa thân ái!



Tuổi học trò nhớ mãi không quên

Quên làm sao tháng hạ ngày xuân

Những lần phượng nở rơi đầy áo

Nhớ bạn bè xưa, nhớ thầy cô

Giờ xa cách, tìm đâu bây giờ?



Em nhớ mãi những thầy học cũ

Gọi trả bài, em đứng ngẩn ra

Vì hôm qua, lúc học ở nhà

Em lơ đãng nhìn ra cửa sổ

Con bướm vàng vơ vẩn đùa chơi

Em nhìn theo nhìn mãi chán thôi

Rồi ngơ ngẩn ngồi hoài mơ mộng

Bài học dài em chẳng xem chi

Đến hôm nay không thuộc chút gì

Thầy khẽ nói: "Làm sao lười thế"

Và cho ngay hai quả trứng to

Em bước xuống lệ ứa mắt nhoà!

Nhỏ bạn còn cười: "răng mi khóc"



Em nhớ mãi những giờ ra chơi

Nghe chuông reo, rộn rã bên ngoài

Em cùng bạn ngồi bên gốc phượng

Kể lể hoài không hết chuyện hay

Rồi tung tăng tà áo bay bay

Em kéo bạn đến hàng quà vặt

Uống nước dừa mua gói ô mai

Gói ô mai ăn mãi không vơi



Rồi chuông hiệu đến giờ vào lớp

Giờ Việt văn thầy giảng thao thao

Em ghé qua nhỏ bạn thì thào:

"Ăn nữa nhé, còn nhiều nhiều lắm"

Nhỏ bạn cười hai đứa trao tay

Gói ô mai dấu dưới áo dài

Em "ngấu nghiến" còn thầy cứ giảng

Ô mai ngon, ăn mãi ăn thêm

Chợt thầy im, rồi chỉ ngay em

Em lúng túng, miệng còn mắc kẹt

Thầy hỏi bài, em nói không nên

Rồi thầy kêu: "em hãy đứng lên"

Em ngơ ngẩn, miệng còn mấy hạt

Nhả không đành, nuốt cũng không trôi

Em thầm than sao được hả trời

Bạn bè quanh em cười khúc khích

Thầy vô tình, vẫn giảng "mô-ran"*

Gói ô mai rơi xuống gầm bàn

Nằm im lặng không hồn trơ trẽn

Thầy khẽ mắng: "phải gắng mà nghe...

Đến mùa thi không biết viết gì

Không đủ điểm sao mà lên lớp"

Em đỏ mặt, cúi đầu lặng lẽ

Thầy quay lên giảng tiếp bài văn



Em nhớ lắm, những lần xuân đến

Khắp nẻo đường nhộn nhịp đón xuân

Em cùng mấy đứa bạn bè thân

Ngồi trong lớp chuyện toàn mua sắm

Cả lớp cùng thảo luận xôn xao

Nhóm bảy nhóm ba thật ồn ào

Thầy lắc đầu cười đành mặc kệ

Tết đến rồi cho giỡn xả ga

Thôi thế cũng xong đón tết mà!



Em nhớ mãi thầy cô thương mến

Cô giáo hiền giọng nói êm đềm

Thầy hay cười vẫn có nét nghiêm

Em nhớ mãi bao tình thương mến

Công thầy cô dạy dỗ nên người

Dù mai đây mỗi ngã trên đời

Em vẫn nhớ cô thầy thương mến



Em nhớ mãi bạn bè thân ái

Đã cùng chơi cùng học chung trường

Biết bao là kỷ niệm thân thương

Cùng chia sẻ vui buồn học tập

Giờ còn đâu mỗi đứa mỗi nơi

Ngôi trường xưa cũng đã xa rồi!



Em buồn lắm mỗi lần phượng nở

Giữa sân trường cánh phượng tả tơi

Gió ban mai nhè nhẹ phượng rơi

Là em biết đã gần vào hạ

Mùa hạ buồn mấy tháng chia tay

Ôi! Buồn ơi xa vắng cô thầy

Bao lưu luyến bạn bè chung lớp



Ve sầu kêu mãi càng rên rỉ

Gọi hạ về phượng nở đỏ tươi

Em càng nhớ tuổi học trò ơi

Còn đâu ngày tháng xa xưa nữa

Rời mái trường sách vở đã mấy xuân

Sân trường kia phượng nở bao lần

Em càng nhớ càng se lòng lại...

*moral

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em chào anh buổi tối, em chào anh buổi sáng- Em chào anh buổi chiều, say hello buổi trưa- Em gặp anh ban đêm, em từ giã ban ngày- Ban đêm ngắm những nụ quỳnh đang nở- Không gian đêm thật êm đềm dễ thở- Bóng tối mời chào gió mơn trớn lả lơi!.
Lời Cho Con Ngày xưa con mới chào đời Mẹ cha bồng ẵm ru lời ca dao Tình sâu nghĩa nặng dạt dào Đêm thâu thức trắng con đau, xót lòng Trời thu, nắng hạ, chiều đông Cơm no, áo ấm vui lòng mẹ cha Dầu cho thời cuộc bôn ba Nuôi con khôn lớn đi ra với đời Những mong con sẽ thành người Thành công, thành đạt như lời mẹ cha Giờ đây ba tuổi đã già Dựa vào bóng mẹ, nương nhờ tay con Ngày xưa con khóc từng cơn Mẹ dành ba dỗ cạn nguồn kinh thi Ngày xưa từng bước tập đi Mẹ đưa ba đẩy con thì cười vui Ngày nay ba đã già rồi Chân đi không vững, đứng ngồi không yên Gió đưa, sóng đẩy con thuyền Con, người có hiếu báo đền công cha Mai này đến mẹ cũng già Các con dìu bước mẹ cha đến cùng Đất trời khắc cốt ghi công Người con có hiếu động lòng Thiên cung. (30/8/2021 Viết cho các con) Đặng Xuân Hường
Nàng đi mãi mà không trở lại - Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa - Và mặt nước bi bô lời than thở - Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ. - Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng - Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
Bên nớ chiều nay nắng có vơi - Bên ni cháy bỏng một khung trời - Màu hoa rực lửa lòng nao nức - Cứ ngỡ ngày xưa thuở thiếu thời .- Gió lặng hàng cây ve réo rắt - Lâm ly nhạc khúc lệ sầu khơi
Ngập ngừng ôi tuổi học trò,- Nhớ tà áo trắng vẩn vơ bên đường.- Cùng chung dưới một mái trường,- Giá không đi học dễ thường quen nhau.- Mộng mơ những chuyện không đâu,- Xa xa từng giọt mưa ngâu cuối trời.
HẠNH PHÚC QUANH TA Một ngày vui trong từng giây phút Không chỉ là ánh mắt thân quen Không chỉ là mái ấm ngọn đèn Trong căn nhà bình thường hạnh phúc Một ngày vui trong mỗi nụ cười Có nụ cười rất đỗi xa xôi Có nụ cười tươi trong tổ ấm Tất cả là niềm vui tình người Bạn ơi! Thế giới này quanh ta Tất cả chung một mái nhà Dù trái tim mình nhỏ bé Nhưng tình người biển rộng bao la Một ngày vui từng giây hạnh phúc Cám ơn đời cuộc sống đẹp hơn Cám ơn người nâng đỡ tâm hồn Hạnh phúc không chỉ là "hạnh phúc" Mà còn ý nghĩa là: ..."luôn luôn Đem niềm vui cho người khác..." Thơ : Đặng Xuân Hường LỜI TRI KỶ Thơ:Hoa Hồng Tím Hoa Nếu một ngày con nước phải chia hai Không thể cùng ai viết những lời tri kỷ Mây không trôi và gió ngừng hoan hỉ Sắc cầu vồng cũng chỉ bảy màu thôi. Suối cạn nguồn sỏi đá cũng im hơi Trăng quạnh cô rơi vào không gian vắng Sương không long lanh trong bình minh ngời sáng Mưa rơi rớt buồn trên thềm vắng cô đơn…
Tôi ! bước chân lạc loài xứ lạ - Đang quay cuồng cơm áo ngựa xe - Thương mẹ già sống nơi Bình Giả - Ngóng hoàng hôn đợi bóng con về. - Tôi có người yêu ở Bình Giả - Nơi ấy còn hờn còn giân không ?
Phá thai trọng tội người ơi - Sao đành giọt máu để rơi xuống mồ - Những người nam nữ cặp bồ - Gánh phần trách nhiệm bạo thô của mình - Đâu rồi ông bố vô tình - Để cho mầm sống con mình đau thương
ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu, Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu. Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối, Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
Có ai mà hiểu cho mình nhỉ Đưa tiễn về nơi chẳng phải quê- - Hai nửa chẳng nên một hả em ? Biết em chưa chịu sống êm đềm- Nên anh không dám bàn duyên phận- Hai đứa đành lòng lở dở thêm !.../11 Tháng Tư 2014(Xem: 2053) Thái Huy Long/
Bảo Trợ