Gỗ Đá Cũng Buồn Đau!

12 Tháng Chín 20212:26 SA(Xem: 3)

 

Gỗ đá cũng buồn đau!

 

Nắng hanh nhẹ bên gió buồn ũ rũ

Đường phố Giêrusalem hổn hển thở từng cơn

Sáng hôm nay sỏi đá cũng chợt buồn

Ngài lê chân đất trên con ngõ lần cuối

Ta là đất đá cũng đau thương!

Ngài dẫm chân lên, ta thấy rất lạ thường

Bàn chân nhẹ và con dốc oằn xuống

Ta muốn cùng Ngài nâng giá gỗ bước lên!

 

Cây khổ giá lao đao nức nở 

Ta không đáng nằm trên vai người vô tội

Gỗ khô cằn bỗng được mát thịt da

Mồ hôi Ngài với máu đổ chan hòa

Ta chỉ muốn đỡ Ngài cho khỏi ngã

Và ước ao có được một đôi chân

Dìu Ngài đi đoạn cuối khúc đường trần

Ôi thân ta cũng chỉ là cây gỗ! 

 

Chiếc roi dài run rẩy nhịp đưa

Sao lại thế! Ta đánh một Đức Vua

Hằn trên lưng những vết đòn hung bạo

Ngàn lần không, ta không muốn

Nhúng thân ta vào máu Đấng Công Minh

Ngài rên rỉ và lòng ta tan nát

Bao giờ trần thế mới an bình?

Để ta tìm lại rừng sâu trú ẩn.

 

Chiếc mão gai khóc lóc lệ nhòa

Ta nằm im bên cánh đồng cỏ cháy

Chẳng ai thèm tìm đến bận lòng ta

Rồi hôm nay ta về đến phố phồn hoa

Chỉ làm khổ nhục Đấng Nhân Hiền Rất Thánh

Ta chùn vai co lại những chiếc gai

Nhưng cũng chỉ làm đau đớn cho Ngài

Ta nguyền rủa ai làm ta như vương miện

Trên đầu Ngài vàng ngọc chẳng đáng chi

Gai gốc như ta có nghĩa lý gì!

 

Đau đớn nhất chiếc đinh dài sắc nhọn

Nén tiếng kêu vang đâm thấu ruột gan Ngài

Ta không muốn, không hề muốn! 

Xuyên bàn tay từng ban phúc xuống cõi đời

Xuyên bàn chân chẳng kể trần gian bùn lầy tội lỗi

Lê bước đường trải rộng tiếng tình thương

Ta không muốn, không hề muốn! 

Ngài ơi từ khắp muôn phương

Sẽ biết danh Ngài là Đấng Cứu Thế!

 

Chiếc búa nặng ghìm cơn giận dữ

Ta đến đây làm công việc này sao?

Còn chưa đủ? Thân loang vết máu đào!

Ta khựng lại mỗi lần vung cao nện xuống

Ôi đất trời nào có ai hay!

Ta là chiếc búa vô tri vô giác

Chẳng nỡ nào phải thấy Ngài

Chết trần truồng trong đau đớn!

 

Miếng bọt giấm đắng cay ngao ngán

Trên cõi đời bao thứ ngọt ngào

Từ Trái tim của Ngài đã ban trao

Nhưng chính Ngài trong giây phút cuối

Chỉ nếm được ta một thứ chua cay

Sao ta không là mật ngọt

Không là sữa ấm cho Ngài

Ôi cõi đời!

 

Còn gì nữa đâu mà dùng đến ta nhỉ?

Trên chiến trường vung giáo với hận thù

Ở nơi đây chỉ có lòng thứ tha không biên giới

Và sự hy sinh thật vô bờ

Sao còn dùng đến ta nhỉ?

Ôi con người!

Ta hét lớn các người nghe chứ

Ngài đã chết rồi!

Ngọn giáo bùi ngùi!

 

Chẳng ai nghe những lời than thở 

Của đất trời và những vật vô tri 

Thành phố Giêrusalem và con người vẫn u mê

Trong khoảng không gian vô tận não nề

Vẫn vẳng đâu đây lời kêu gào la ó

Tiếng người xưa cho đến người bây giờ

“Đem đi! Đem đi đóng đinh nó vào Thập giá”!

 

Sa Mạc Hồng  

 

 

 

 

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ