Chiếc bẫy thời kháng Pháp

23 Tháng Bảy 20214:34 SA(Xem: 199)

Chiếc bẫy thời kháng Pháp

Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. (ảnh minh họa internet)

lang que

Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ. Ông đã định bụng đến ngày lễ Chầu lượt, gia đình nó xuống chơi, ông sẽ nói bà Chiếng làm thịt một con gà lớn nấu cháo để cho tụi nó ăn. Còn thằng cháu ông sẽ dành cho nó một bất ngờ là ông bắt con gà trống choai cho nó, con gà này đang trổ mã tiếng gáy đã ra vẻ đem đi chọi được, ông nghĩ thằng cu Tũn sẽ mừng như thế nào.

-Bà ơi! Ra coi chuồng gà này, không còn mống nào nữa cả! Ông buồn bã gọi bà.

Bà Chiếng chạy ra đứng bên ông há mồm ra nhìn, chẳng nói được lời nào. Cái chuồng gà ông Chiếng làm bằng tre tương đối chắc chắn, bây giờ chẳng còn con gà nào cả. Mỗi chiều ông hay bà đều vãi bắp cho gà ăn, nhìn bầy gà thân thương cục cục giành nhau ăn, ông bà thấy rất vui trong lòng. Bầy gà là lợi tức của ông bà, vừa có tiền tiêu vừa có thịt ăn trong những bữa cơm gia đình.

-Con cái nhà ai ba trợn ba trạo vậy không biết! Gà người ta nuôi cũng mồ hôi nước mắt, đến ăn trộm không trừ lại một con nhỏ nữa. Bà Chiếng than thở.

-Thời buổi bây giờ con người ta ăn trộm ăn cắp như rươi! Chẳng bù mấy mươi năm về trước, đi đâu chẳng bao giờ phải khóa cửa mà vẫn an tâm.

Xóm quê này là xóm đạo, dân chúng di cư từ ngòai Bắc vào đã gần Năm mươi năm, làng xóm thân tình sống bên nhau, đùm bọc nhau như bà con ruột thịt. Ruộng vườn là công việc chính yếu từ bao năm qua, năm nào trời thương mùa màng cũng tương đối, gạo lúa ngô khoai đủ ăn, có khi còn dư đem bán kiếm chút tiền sửa sang nhà cửa. 

Cuộc sống ổn định được vài chục năm thì lại thêm một lần di cư nữa, lần này thì người di cư không phải là bà con trong xóm đạo này, mà là người tứ xứ đến đây, từ Bắc vào cũng có, từ Trung vào cũng có, từ thành phố về cũng có. Do cuộc sống khó khăn, Dân chúng tìm đủ đường kiếm miếng ăn cho cuộc sống. Và miền quê với ruộng vườn mặc dù cuộc sống lam lũ, thiếu phương tiện nhưng lại có thể trồng trọt ngô khoai sống qua ngày. Thế nên xóm đạo của mấy mươi năm về trước cũng thay đổi, cái thay đổi do thời cuộc nhiễu nhương, tranh tối tranh sáng…

Ông Chiếng nằm buồn gác tay lên trán suốt cả ngày, là người có đạo, ông tin Chúa sẽ phù trợ giúp đỡ khi mình làm điều lành, kinh hạt ông vẫn siêng năng, chẳng bao giờ ông có chuyện với hàng xóm cả, thế nhưng cái điều lành ông trông mong cuối cùng cũng chẳng đến với ông, tuy vậy ông cũng chẳng thất vọng, vì cái lý do mà ông nghĩ là rất chính đáng, chẳng qua cũng vì thời cuộc mà con người sinh tệ hại, đói thì đầu gối phải bò!

Ngày Lễ Chầu lượt của xứ đạo ông, mấy đứa cháu xuống nhà chơi, ông bảo bà mua con vịt đánh tiết canh và nấu cháo, còn thằng cháu, ông đưa nó ra chuồng gà bảo nó:

-Ông nội để dành cho cháu một con gà trống choai, chứ không phải con nhỏ mà cháu xin trước đây đâu. Nhưng tuần rồi ăn trộm nó bắt hết cháu ạ.

Thằng cu Tũn thất vọng đến tội nghiệp, nhưng chợt mắt nó sáng lên:

-Thế ông Nội có nuôi nữa không? Lần trước ông nói ông sẽ nuôi gà nòi nữa mà!

-Ừ, ông sẽ mua cặp gà nòi cho nó đẻ trứng ấp con, lứa đầu tiên ông sẽ cho con một cặp

chịu không?

Thằng Tũn vỗ tay cười vui vẻ nghĩ đến cặp gà nòi, bằng tuổi nó chẳng ai cho nó rớ đến chứ đừng nói là có trong tay nguyên một cặp. Nó biết là mơ ước của nó sẽ thành sự thật vì ông Nội của nó nuôi gà đã nhiều năm, ông chịu khó chăm sóc nên gà mau lớn khỏe mạnh. Nó nghe ông kể là trước đây ông cũng đã nuôi gà nòi đi chọi, đá gà, nhưng thời trẻ trung đó đã qua, bây giờ lớn tuổi ông chỉ nuôi gà thịt mà thôi.

Ông Chiếng lại bắt đầu gầy dựng bầy gà từ số không. Chuồng thì sẵn, chỉ phải mua cặp gà khỏe mạnh để nuôi mau đẻ trứng ấp con.

Lần này thì chuồng gà ông Chiếng làm thêm cửa đóng then cài, đề phòng ăn trộm lần nữa. Ông dự định nuôi thêm một con chó xích nó phía nhà sau, để có động tĩnh gì nó sủa lên báo động. 

Ông bà Chiếng cứ chiều chiều lại ra sân sau, vãi bắp lúa lép cho bầy gà ăn, hai con gà nòi mới đó mà đã cao lêu khêu nổi bật giữa đám gà đẻ. Ông nghĩ đến thằng Tũn, cháu cưng của ông, nhất định phải cho nó một cặp để nó mừng.

Buổi chiều trời mát, ông đang sửa lại cửa chuồng cho chắc chắn thêm, ông gắn ổ khóa vào cái cửa nẹp sắt, các then chắn đứng bằng tre rất chắc, nhưng nếu lấy búa nạy cũng sẽ bật ra, ông bọc phía ngòai một lớp lưới sắt. Chú Tiếng bên nhà qua chơi thấy vậy nói:

-Bác Chiếng ơi! Thời buổi bây giờ, bác có làm chắc mấy ăn trộm nó cũng bắt được thôi! Rãy tiêu của anh Chiếu gần bên rãy cháu, hồi tối ăn trộm vào cắt nguyên bụi tiêu kéo xuống để hái. Thật hết nói, vườn tiêu bị cắt chắc cũng vài chục bụi sây trái nhất. Ăn trộm bây giờ chẳng những lấy trộm còn phá họai nữa. Bụi tiêu trồng cả mấy năm bị cắt ngang, chẳng biết là người hay quỉ nữa!

Ông Chiếng thở dài:

-Anh cũng biết đó, ông bà già tui làm ăn được chi, chỉ có bầy gà nuôi mà tụi nó cũng cạy chuồng bắt sạch. Sát bên nhà mà tụi nó còn làm vậy thì ngòai rãy chắc còn trồng trọt được gì nữa.

-Hồi xưa đây có vậy hả bác? Cháu còn cột cả hai con bò ở lại trong rãy, vì về đường sình lầy quá. Bây giờ chẳng ai dám làm vậy.

-Cũng tại cái thời thế cháu ạ! 

-Thời thế gì bác! Tụi nó cờ bạc rượu chè rồi sinh ra ăn trộm chứ thời thế gì!

-Đành là thế, nhưng ngày xưa khi bác còn thanh niên, cũng thiếu gì đám ăn chơi, nhưng đâu đến nỗi này. Cái xã hội nó sinh ra vậy mà!

Ông Chiếng nghĩ đến thằng Tũn, đến tiếng thở dài của vợ ông mà buồn trong lòng, chẳng lẽ bó tay trong cái chuyện này sao. Ăn trộm không có lương tâm, mà mình cứ nhịn hòai chắc cuối cùng nhịn đói. Ông nhớ lại hồi thanh niên tham gia kháng Pháp, tổ của ông đã làm những cái bẫy rất tinh vi, bọn Pháp cứ bị dính bẫy hòai, sau này không dám làm thêm, chỉ vì tụi Pháp khi bị thương vì bẫy, nhà nào gần đó nó tới kéo cổ chủ nhà ra tra hỏi. Dân quê biết gì đâu, mà tội nghiệp biết họ cũng không nói cuối cùng nó đem đi giam có khi biệt xứ luôn.

Bây giờ đã già, nhưng ông vẫn nhớ những cái bẫy đó,ông muốn làm vài cái bẫy thông thường quanh chuồng gà, thằng ăn trộm nào mò tới dính bẫy cho biết. Ông Chiếng nói với bà:

-Tui dự định bẫy ăn trộm bà ạ. Tui làm bẫy tối tối giăng ra bên chuồng gà, phải làm một lần cho tụi nó tởn, chứ không thì nuôi công không cho tụi nó ăn.

-Không được đâu ông ơi! Con nhà Công giáo mình ai lại làm thế, rủi nó bị thương lại còn phải tốn tiền thuốc thang cho nó. Rồi thì bà con lại lời ra tiếng vô chuyện ác đức đó nữa.

-Thế còn chuyện trộm cắp phá họai của bọn ăn trộm thì sao? 

-Đành chịu vậy! Ông rán làm chuồng cho kỹ, coi ngó đêm hôm chứ biết làm sao bây giờ. Ông cũng thường nói là tại cái thời thế nó sinh ra mà!

Ông Chiếng ngẫm nghĩ lời bà nói có lý, chẳng lẽ mình con nhà có đạo lại gây ra chuyện như thế mang tiếng. Cái bẫy thời kháng Pháp ông đã có cách làm, nhưng lại không thể đem ra áp dụng được. Ông chắt lưỡi:

-Thôi, đành phải trông trước ngó sau vậy! Chỉ mong là tụi ăn trộm biết đường ngay nẻo chính mà theo, chứ cái thời thế nó sinh ra thì đành chịu!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ