Chùm Khế Ngày Xưa

23 Tháng Bảy 20214:29 SA(Xem: 21)
Chùm Khế Ngày Xưa

Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy.

*o O o*

Hồi đó, tôi vừa lên tám chín tuổi, cái tuổi nghịch ngợm vui đùa vô tư như bao cô cậu tuổi hồn nhiên khác, cả đám chơi chung với nhau như chẳng bao giờ phân biệt đứa nào là trai, đứa nào là gái. Những trò chơi trốn bắt đi tìm, hay nhảy dây, đi ô…hầu như chẳng bao giờ nhàm chán cả!

chum_khe


Ngoài giờ đi học ở trường, có thể nói hàng ngày lũ nhỏ chúng tôi tìm đến nhau để vui chơi. Có khi đứng dưới gốc xoài lượm những trái xoài xanh nho nhỏ, chấm muối ăn đứa nào cũng nhăn mặt, chẳng phải vì xoài chua mà là xoài nhỏ quá còn cả vị chát nữa. Đôi khi may mắn được một trái đu đủ chín muồi dập nát, chỉ vì cây đu đủ quá cao, không đứa nào có thể trèo lên tận ngọn để hái, và có lẽ cũng vì thế nên nó mới còn đó đến độ chín muồi vàng lựng. Cả đám tìm vài cây sào tre nối lại bằng dây bẹ chuối rồi tìm cách đun đẩy cho trái đu đủ rớt xuống. Dù vậy, cả đám vẫn xẻ ra chia nhau ăn ngon lành. 

Cái món được chiếu cố nhất là ổi xanh, loại ổi mà được gọi chung chung là “ổi đá”, vì trái thì nhiều lắm tuy không to, hột rất nhiều và cứng thì khỏi nói. Ổi xanh chấm muối ớt, nhắc đến bây giờ còn nhỏ nước miếng nữa là! Cái món này thì không bao giờ thiếu vì người nhà chẳng ai thèm đoái hoài tới, chỉ có đám con nít là thích thú nhâm nhi ngày này qua ngày khác. 



Trước sân nhà tôi có một cây khế cổ thụ, cành lá sum suê, rất sây quả và cũng rất chua. Nó chua đến độ có lẽ chỉ dùng để nấu canh chua cá lóc mà thôi, ngay cả lũ nhóc chúng tôi cũng chỉ năm thì mười họa, những lúc chẳng tìm ra thứ gì khác, lúc đó mới rủ nhau trèo lên đùa chơi, hái vài trái chín mọng ăn cho vui mà thôi!



Tôi nhớ một buổi chiều, cả đám rủ nhau trèo cây khế vui chơi, tìm vài quả thật chín để nhấm nháp cho đỡ trống trải. Tôi là một trong mấy đứa con trai leo lên cành cao nhất, đám con gái không dám trèo lên những cành cao. Sương, một trong mấy đứa con gái cũng trèo lên cây khế, con bé cứ nhắm nhứ trèo lên cao nữa để tìm những chùm khế to và chín vàng nhất, tôi thấy con bé tìm cách leo lên cao thì cũng “hơi lo”, vì tôi đang ở vị trí cao nhất và tốt nhất trên cây khế, con bé Sương này thì luôn luôn chẳng chịu thua ai, ngay cả cái mục chạy thi thì tôi cũng rất vất vả để thắng con bé, và cũng đã có lần thua nó!



Thấy Sương cứ loay hoay nhìn lên một cành khế trĩu quá. Tôi chỉ vào mấy chùm khế và nói:

-Mày cứ ở đó, tao sẽ đạp nhánh cây xuống cho, mày muốn mấy trái chín đó phải không?

Sương mím môi trả lời:



-Tao sẽ leo lên tận nơi để hái mấy trái đó!

-Mày không với tay ra được đâu, tao đã thử rồi! Thôi mày ở đó tao đạp nhánh cây xuống, mày hái chia tao một nửa nha!

Sương nhìn lên, có lẽ con bé lượng sức cũng không thể nào lên được, có lên được cũng không hái được, vì chính tôi cũng muốn hái mà không cách nào ra tới được. Con bé đành nói:

-Ừ thì thôi, đạp xuống đi!



Tôi đạp cành cây cong oằn xuống, nhìn vẻ mặt tinh quái của con bé, tôi đoán thế nào nó cũng dành trái ngon nhất và chừa lại cho tôi trái nhỏ hơn, tôi chợt thấy “tưng tức” trong lòng. Khi tay con bé gần chạm vào chùm khế, tôi lại co nhẹ chân, con bé hái hụt la lên:



-Đạp xuống chút nữa, sắp hái được rồi!

Tôi bật cười:

-Tao mỏi cẳng quá, mày hái mau mau lên, cứ nhấp nhổm vậy!



Tôi lại đạp cành cây lần nữa, Sương một tay giữ cành cây nhỏ, còn tay kia con bé rán vươn ra xa hơn để hái, tôi căn chùm khế vừa chạm bàn tay con bé là tôi lại co nhẹ chân, Sương với theo chùm khế, chợt…rắc…rắc…Bịch!!!

Ôi! Trời ơi, con bé Sương rớt xuống đất. Tôi xanh mặt, cả đám vội vàng tụt xuống khỏi cây khế, con Sương còn nằm xoài trên đất. Một đứa la lên:



-Đầu con Sương chảy máu!

Lúc đó, mấy người trong nhà cũng chạy ra xem sự việc. Đầu con Sương bị xước vào một cành khế gãy nên chảy máu. Mẹ Sương cũng vừa chạy tới đưa Sương về. Đám nhóc kể lại câu chuyện cho mọi người. Tôi bị một trận đòn chẳng phải vì tội làm con bé ngã xuống cây khế (vì chẳng ai biết, tôi cũng không dại khai ra!), mà vì tội rủ đám nhóc trèo lên cây khế chơi, chứ chua lè như thế mà ăn uống được gì!



Từ dạo đó, con bé Sương hình như thù tôi lắm! Tôi cũng hơi áy náy trong lòng vì đã đùa dai làm con bé ngã xuống. Có lẽ nó cũng chẳng biết là tôi cố tình làm như thế, nó có vẻ thù tôi là vì cái danh vị số một trong đám con gái của nó bị cú té làm mất giá đi. Vết thương trên đầu nó cũng khá lâu mới khỏi, mặc dù chỉ bị rách da, nhưng anh Y tá trong xóm phải cắt một mảng tóc và khâu mấy mũi. Mái tóc của nó có vẻ mất tự nhiên khi bị hổng một mảng, nhìn hơi buồn cười, có lẽ điều này làm cho con bé hận tôi lâu nhất! 



Tuổi ấu thơ qua đi, thấm thoát gần mười năm trôi qua. Tôi và Sương cùng chung trường Trung học. Cái “tai nạn” thuở còn ngây thơ hình như cả hai đứa cũng quên mất lâu rồi. Trong trái tim tôi, hình ảnh con bé “không chịu thua ai” càng lúc càng dễ thương! Cái tình hàng xóm hầu như che mất cái rung cảm trong trái tim tôi, tôi linh cảm hình như Sương cũng thế, chúng tôi không dè dặt khi cùng vui chơi, sinh hoạt chung trong trường, trong làng xóm, nhưng cất dấu rất kỹ cái tình cảm rung động đầu đời của tuổi mới lớn.



Thế rồi khi chúng tôi chưa xong Trung học , gia đình Sương dọn đi thành phố. Tôi cảm thấy buồn suốt cả năm, hình như mất mát một điều gì!



Mấy năm sau đó, đất nước chinh chiến điêu linh khắp nơi, gia đình Sương lâu lâu mới trở về thăm quê một lần. Tôi gặp lại Sương, hai đứa nhìn nhau thoáng chút e thẹn ngại ngùng. Tôi chưa kịp nói gì, chưa thổ lộ được chút tâm tư nào cả thì Sương lại theo mẹ trở về thành phố.



Cho đến một ngày, khói lửa trên quê hương càng rực cháy, những ngày loạn ly vô cùng hỗn độn, cha mẹ bảo tôi ra vùng biển tá túc nơi nhà người chú tránh những điều bất ngờ nơi vùng quê hẻo lánh này.

Tôi cũng lo lắng nghe lời cha mẹ, lên xe đò ra đi, và đó cũng là lần cuối tôi nhìn thấy cảnh làng quê yêu dấu với những con đường đất đỏ bụi mờ!



*o O o*

Hơn hai mươi năm sau, tôi trở về quê hương thăm cha mẹ, bà con hàng xóm. Cây khế trước nhà cũng đã xác xơ hơn rất nhiều. Tôi nhìn cây khế, cái kỷ niệm thuở bé trèo hái vui chơi vẫn còn trong tâm trí. 


Lần về quê thứ ba, tình cờ tôi gặp lại Sương cũng từ thành phố về thăm quê. Nàng trông rất trẻ trung, cái vẻ tinh nghịch ngày xưa vẫn hiện trên đôi mắt sáng vui tươi. Đã gần tuổi bốn mươi, nhưng cái cảm giác xao động khi gặp lại một người bạn thân quen thuở xưa rất khó diễn tả. Sương vén mái tóc dài cười bảo tôi:



-Chùm khế của anh đây! Còn nhớ không hay quên mất rồi?

Tôi cười mà nghe lòng thổn thức:

-Nhớ chứ sao không!



Kỷ niệm chùm khế ngày xưa vẫn còn đó! Tình cảm ngày xưa cũng còn đây! Thời gian chỉ xoá nhoà đi những gì người ta đã gặt hái được, những gì còn mơ ước, chưa với tới sẽ tồn tại trong lòng. Nếu có gì khó hiểu nhất trong tâm trí con người thì có lẽ chính là những nỗi niềm vẫn nằm im trong tiềm thức, khi nó thức dậy làm mình ngẩn ngơ!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dâng Chúa một ngày. Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá Một ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên Trổ hoa sốt mến, chuỗi niềm tin Con dâng lên Chúa Lời kinh hoà với ánh mặt trời Chiếu toả khắp nơi nơi
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
Bảo Trợ