Chiều Thu.

23 Tháng Bảy 20214:03 SA(Xem: 14)

Chiều Thu.

Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo.

lathuvang-content

Trời đã vào Thu, mùa Thu lành lạnh làm cụ thấy như mình lại già yếu thêm chút nữa. Mùa Thu ở đây, cụ cảm thấy nó khác lắm! Thuở ấy, lúc còn thời xuân xanh, cụ đã sống những mùa Thu ở Hà Nội thật êm đềm và thơ mộng. Bốn mùa ở Hà Nội như in sâu vào tâm khảm cụ, và mùa Thu với lá vàng khô rơi xào xạc, với gió heo may nhè nhẹ chẳng bao giờ đi vào quên lãng. 



Rồi giòng đời xoay chuyển, đang thời tuổi trẻ cụ đã vào Sài Gòn. Cái ồn ào náo nhiệt của Sài Gòn suốt trong thời thanh xuân đã làm cụ hầu như ít khi tận hưởng được cái thú thả hồn theo mây gió trong những ngày trời Thu, mặc dù với tâm hồn nhiều cảm hứng như cụ, ở bất cứ đâu cũng có những lúc nghe nặng lòng thương nhớ về những kỷ niệm, những ký ức xa xưa. Nhưng trời Thu ở Sài Gòn cũng khác với Hà Nội, hai mùa mưa nắng của Sài Gòn không để lại cho cụ những dấu ấn miên man của mùa Thu.

Thế rồi chưa được một lần trở lại những chiều Thu Hà Nội, để ngồi bên bờ hồ nhìn lá vàng theo gió Thu bay, để chợt thấy cái lành lạnh len lỏi vào tâm can, cụ đã phải bôn ba thêm lần nữa, lần này với tuổi đời đã nhuốm phong sương, với tâm hồn mang nhiều vết thương đau của những chuyện tình lãng mạn, những ngày điêu linh khói lửa, cụ đã rời quê hương để đến tận một vùng đất xa xôi, California. Đối với cụ, con người đã trải dài với non nước quê nhà, cụ chỉ thấy có một điều an ủi, là vùng đất này có nắng ấm quanh năm, dễ chịu hơn những nơi khác với nóng bức hay giá lạnh bất thường.



Mùa Thu quận Cam, cũng không làm cho cụ sống lại những ngày tháng xa xưa được. Lác đác đâu đây cũng có cảnh lá vàng rơi rụng, nhưng trời Thu thời tuổi trẻ, của cái thổ ngơi quê cũ trong tâm khảm không bao giờ chịu trở lại trong tâm hồn cụ. Những buổi sáng, cụ rảo bước dọc theo các đường phố Little SaiGon, ngửi mùi cà phê thoang thoảng bay ra từ quán nhỏ, cụ không thấy lòng rộn rã như ngày xưa, thời mà đi tới quán cà phê thấy bè bạn ngồi túm tụm, ly cà phê đen nhỏ giọt chầm chậm, thời gian như khựng lại dưới những cái phin lọc cà phê, và khói thuốc như cuộn tròn hết những nỗi ưu tư rồi loãng dần ra tan biến trong không khí. 



Đi qua một tiệm phở trên đường phố Bolsa, cụ chỉ thấy bóng người loáng thoáng qua tấm gương chắn mờ, chứ không nghe tiếng gọi phở của người khách, hay tiếng mời chào đượm nét bình dân của quê hương, hay cảnh bàn ghế luộm thuộm quen thuộc trong tâm trí…Tiếng nhạc thời xa xưa cũng quá khác xa với bây giờ, tiếng nhạc của Hà Nội thời tiền chiến đã làm tuổi trẻ của cụ tê tái, làm trái tim cụ như mềm tan ra hoà lẫn vào nốt nhạc, lời tình tự của quê hương cũng như lời thì thầm của trai gái yêu đương có vẻ như sánh bước dìu nhau đi. Tiếng nhạc của Sài Gòn sau này mặc dù đã rộn ràng hơn, nhưng vẫn còn làm cụ thả hồn về quá khứ, bay bổng trong trời mơ mộng của thời thanh xuân.



Cụ không thể hiểu được làm sao những tâm hồn tuổi trẻ ở Mỹ này, với trái tim mềm mỏng sẵn sàng rung động trong tình yêu lại có thể xúc cảm được qua những âm thanh mạnh mẽ có vẻ như chát chúa! Đối với cụ, tình cảm dù nhẹ nhàng hay sôi động cũng có một cái hồn chung như nhạc điệu tình tứ êm đềm, dịu dàng và ngọt ngào!



Những buổi chiều Thu ở phố Bolsa, có lẽ chỉ làm cho cụ tiếc nuối khoảng thời gian xa xưa, nó không làm sống dậy được cái rung cảm nhẹ nhàng của thuở nào. Có khi cụ nghĩ tâm trí mình đã quá già để không còn thấy cái hay, cái đẹp của chiếc lá vàng lay lắt trong gió nhẹ mùa Thu nữa, trái tim già lão của cụ không còn rung cảm trong màu nắng nhạt của tiết Thu se lạnh nữa, hoặc chăng là mùa Thu ở California không phải là mùa Thu trên non nước Việt Nam trong lòng cụ. Tình quê hương và nỗi nhớ lẫn lộn với xúc cảm dạt dào của con tim, có lẽ chính vì điều này mà cụ quanh quẩn trong nỗi niềm bâng khuâng đó. 



Cụ vẫn bước chậm rãi trên đường phố, vẫn đi qua cảnh Bolsa tấp nập người, vẫn nhìn thấy những nhóm người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ uống cà phê trò chuyện, có khi cụ còn nhìn thấy vạt áo bà ba quen thuộc hay tà áo dài bay tha thướt, nhưng tuyệt nhiên, mùa Thu của thời xa xưa chẳng bao giờ trở lại, và cụ vẫn lang thang từng bước đi tìm mùa Thu của lòng mình trên đường phố Little Saigon.

Đặng Xuân Hường.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ