Nấu bánh chưng Tết

21 Tháng Bảy 20215:52 SA(Xem: 178)
Nấu bánh chưng Tết

Cuối năm 1993, gia đình tôi tới Mỹ, chỉ còn vài tháng nữa là đón Xuân mới đầu tiên trên đất khách quê người.

cathy-banana-content

Tấm hình bụi chuối do con gái Cathy Đặng, 15 tuổi, vẽ minh họa.


Được người anh bảo lãnh từ trại tỵ nạn Philippines, tới Mỹ ở ngay trung tâm thành phố Los Angeles. Một thành phố mà đọc từ báo chí sách vở thì quả là đẹp, nhưng tới nơi trong những khu nhà cũ kỹ mới biết... trăm nghe không bằng mắt thấy... cũng khu xóm san sát, cũng rác rến sau nhà, cũng gián chuột tùm lum...

Những ngày chờ Tết không thấy chút gì là không khí mừng Xuân cả. Lang thang đi xe buýt đến China Town cũng chẳng khá hơn.

Ông anh nói chỉ có xuống phố Bolsa thì mới thấy hàng quán hoa hòe, hội chợ Tết, chứ ở đây vẫn bình thường như mọi ngày thôi. Người anh bận bịu đi làm không có thì giờ chở xuống dạo chơi vùng Orange County, nên gần Tết vợ chồng tôi đành ngồi nhà nhìn trời mây đón Xuân!

Hàng xóm bên cạnh chung cư gia đình tôi ở, có một bụi chuối rất xanh tươi, nhìn những tàu lá chuối xanh mướt, tôi nhớ đến những buổi chiều cuối năm ở quê nhà ngồi gói bánh chưng, bên Mẹ già tỉ mỉ xếp từng chiếc lá gọn gàng. Thấy bụi chuối tôi nảy ý xin ít lá gói mấy cái bánh chưng, bánh tét đón Xuân cho đỡ buồn. Tôi hỏi ý anh tôi, anh trả lời:

- Thôi, xuống China Town mua vài cái, chứ nấu bánh cả ngày chẳng bù với tiền gas. Hơn nữa, nhà chật chội nấu lâu như thế hơi nước, hơi gas cũng độc lắm!

Vậy là tôi ra đầu đường Olimpic gần nơi góc Figueroa đón xe buýt xuống China Town tìm mua bánh chưng và vài thứ chuẩn bị cho Tết. Bà xã tôi tròn mắt kinh ngạc khi thấy giá một cái bánh tét tám đôla (thời giá 1993):

- Trời ơi! Gần một trăm ngàn một cái bánh tét!

Tôi bật cười:

- Qua đây rồi thì quên tiền Việt Nam đi! Tính kiểu đó thì còn dám tiêu pha gì được.

Cuối cùng vợ chồng tôi cũng không mua được cái gì cho Tết cả, ngoài thức ăn hàng ngày như rau trái... Trở về nhà, ra sau vườn nhìn sang bụi chuối nhà hàng xóm, tôi quyết định phải gói cho bằng được mấy cái bánh chưng. Sân sau nhà chung cư cũng rất luộm thuộm, đầy những gỗ vụn vặt, chưa kể những cành cây được cưa ngắn nằm lăn lóc từ mấy năm trước, những thứ này mà dùng làm củi nấu bánh thì còn gì bằng.

Buổi sáng Chủ Nhật đi lễ, dẫn mấy đứa con đi học lớp giáo lý, gặp anh chị Trường Phương ở Trung Tâm Việt Ngữ của Cộng đoàn Việt Nam, nói chuyện đón Tết, nấu bánh chưng, chị Phương đề nghị:

- Nấu bánh chưng phải có nồi áp suất thì mới nhanh. Nó kín hơi cũng đỡ công thêm nước.

- Tôi chưa bao giờ thấy cái nồi áp suất cả! Lỡ nấu không chín bánh thì sao? Tôi hỏi.

Chị Phương cười:

- Anh chị đến nhà tôi lấy cái nồi áp suất về nấu. Cái nồi hơi nhỏ, nhưng cũng nấu được chừng mười hai cái bánh tét. Hồi xưa Tết nào nhà Phương cũng gói bánh cả, bây giờ bận rộn nên ra chợ mua cho xong chuyện! Mà anh chị nhớ, nồi áp suất kín hơi, nên khi mở nắp phải đưa xuống chờ vài giờ cho nước hết sôi, đừng mở ngay mà mang họa, nước sôi bung ra phỏng hết thì còn gì mà mừng Xuân mới!

Nghe vậy, vợ chồng tôi ghé qua nhà anh chị Trường Phương lấy cái nồi áp suất về để nấu bánh.

Tôi nói chuyện gói bánh với anh tôi, anh cũng cười chiều ý, rồi qua nhà hàng xóm là một người Mễ xin lá chuối về. Anh dặn:

- Ông Mễ này vui tính lắm, mỗi lần nhà ông nấu món “Tamales” gói bằng vỏ bắp, ông cũng đem qua cho mấy cái. Nấu bánh xong, đem qua cho ông ta một cái ăn cho biết bánh Tết Việt Nam.

Có lẽ hứng khởi với chuyện gói bánh, nên anh đã chở bà xã tôi đi chợ China Town để mua nếp, đậu, thịt mỡ... Xách những thứ lỉnh kỉnh đó vào nhà, bà xã tôi nói:

- Nếp và đậu xanh thì tương đối rẻ, nhưng lá chuối thì mắc lắm. Cũng may lá chuối có rồi, chứ không cũng chẳng dám mua lá chuối gói bánh!

Anh tôi dặn:

- Ở đây chuyện nấu nướng bên ngoài có lửa khói dễ bị hàng xóm để ý, vì họ sợ cháy nhà. Có lẽ nên nấu gần sát bên trái nhà cho kín đáo.

Bà xã tôi nghe nói thế cũng lo lắng, sẵn kinh nghiệm nấu bánh chưng, bánh tét nên đã mua nước dứa xóc nếp để rút ngắn thời gian nấu bánh:

- Nếp có nước dứa thì chỉ cần nấu chừng bốn giờ là bánh chín, chứ không cần nấu cả ngày như bên nhà.

Sửa soạn lá chuối, nếp đậu... xong xuôi, tôi mới chợt nhớ đến dùng dây gì để cột bánh đây? Bên nhà thì ra chợ sẽ mua được ngay một bó lạt tre chẻ sẵn hay mớ đọt dừa, đọt kè... chứ ở đây tìm đâu ra mấy thứ đó.

Tìm khắp trong nhà, sau vườn cũng chẳng thấy có vật liệu gì để cột bánh được cả, ngoài một mớ dây điện to nhỏ đủ cỡ. Loay hoay mãi cho đến chiều ông anh đi làm về hỏi:

- Chưa xong hả? Thế bao giờ mới gói bánh?

Tôi cười nhăn nhó:

- Đâu tìm ra dây gì để cột bánh đâu! Trong nhà cũng không có thứ gì dùng để cột bánh được cả!

Ông anh đề nghị:

- Để tôi chở chú ra đầu đường nơi cái tiệm 99 cent của ông lão Ấn Độ coi có bán dây chạc gì không.

Cuối cùng cũng tìm ra một thứ giây để gói bánh, đó là loại giây nhỏ dẹp nhiều màu, thường dùng để trang trí gói quà nhưng rất bền chắc, tôi thử nắm lại kéo xem có đứt không mà không thể nào đứt được.

Buổi tối hôm đó cả nhà quây quần gói bánh, ông anh cười:

- Tôi qua đây mười mấy năm mà đã bao giờ nghĩ đến chuyện gói bánh. Tết nào thèm bánh chưng thì xuống khu chợ Phước Lộc Thọ ở Orange County mua vài cái, có khi để tủ lạnh cả tháng mới ăn hết. Hơn nữa chú cũng khéo tay gói được, chứ tôi từ xưa tới giờ đã bao giờ gói được chiếc bánh.

Tôi trả lời:

- Ngày xưa cha mẹ gói bánh Tết, lúc nào em cũng xớ rớ phụ giúp rồi tập gói, bây giờ gần Tết rồi mà chưa có bánh thấy như thiếu cái gì đó!

- Không có riết rồi cũng quen, mai mốt chú đi làm rồi chẳng có thì giờ mà nghĩ đến chuyện gói bánh đâu! Tết Việt Nam hãng xưởng Mỹ đâu có nghỉ.

Tối hôm đó, chúng tôi đã làm được hơn chục cái bánh tét và hai cặp bánh chưng. Nhìn sợi dây đỏ hồng cột bánh, thấy cũng rất hợp với màu sắc của phong tục cổ truyền Việt Nam trong những ngày mừng Tết.

Sáng hôm sau, tôi kê mấy hòn gạch đúc xi măng để chuẩn bị nấu bánh, cái nồi thì nhỏ mà mấy hòn gạch lại lớn rất khó để đun mấy khúc củi vào. Tôi lục lọi tìm trong đống sắt vụn được mấy cây sắt dài, vậy là tôi gác mấy cây sắt ngang trên hai hòn gạch thành cái bếp nấu thoải mái.

naubanhtet-content
Vùng Los Angeles rất ít mưa, nên mấy cành cây mặc dù hơi lớn, nhưng khô chắc, bén lửa rất nhanh. Nhìn bếp lửa chẳng mấy chút hừng hực cháy, bà xã tôi cũng lo âu:

- Có lẽ che thêm cho chắc, chứ mình nấu bánh ngoài vườn thế này, không chừng có người ngồi trên mấy tòa nhà cao đó họ thấy, họ lại gọi cảnh sát nữa thì phiền lắm!

Tôi lấy thêm ván cũ che chung quanh lại, còn tấp thêm một miếng lớn phía trên cho kỹ càng kín đáo hơn. Tuy vậy, vợ chồng tôi vẫn ngồi trông chừng bên bếp lửa. Trời Tháng Giêng ở đây cũng khá lạnh, nên ngồi trông bánh thấy ấm áp hơn.

Cái nồi áp suất nấu bánh thật tốt, nghe tiếng nước sôi biết là đúng như chị Phương nói, không cần phải thêm nước nữa.

Thỉnh thoảng nghe tiếng còi xe cảnh sát hú ngoài đường cũng hơi sờ sợ, mặc dù lửa cháy không thấy khói gì nhiều, nhưng vẫn cứ thấp thỏm, biết đâu bà xã tôi nói đúng, từ nơi mấy building cao tầng của thành phố, có ai đó nhìn thấy lửa cháy họ tưởng trẻ con đốt chơi gọi cảnh sát thì còn gì là vui Tết!

Gần chiều, sau hơn bốn tiếng ngồi đun lửa nồi bánh, bà xã tôi bảo:

- Có lẽ được rồi, lúc trước ở Việt Nam đâu có nồi áp suất, thêm nước dứa là cũng chỉ nấu khoảng này là bánh chín!

- Để thêm nửa giờ nữa! Lỡ để lâu bánh không bị sượng cứng lại, lửa củi còn nhiều mà! Tôi nói vậy, rồi vào nhà pha trà.

Trong khi tôi đang lúi húi nấu nước nóng pha ly trà trong bếp, chợt bà xã chạy vào hoảng hốt:

- Chết rồi anh ơi! Ai gọi cảnh sát mà máy bay quần trên phía nhà mình rồi!

Tôi lật đật chạy ra xem, một chiếc trực thăng bay vòng vòng quanh khu vực nhà chung cư. Tôi cũng lo mất hồn vội vàng khiêng nồi bánh xuống đất rồi lấy nước tạt tắt bếp lửa. Nhìn lên chiếc trực thăng, tôi đoán chẳng phải nó nhìn thấy nồi bánh nhà tôi với bếp lửa mà quần ở đây, vì tuy mới tới Los Angeles chưa tới hai tháng, nhưng đã nhiều lần thấy trực thăng bay vần vũ như vậy, lần này cũng thế chắc là cảnh sát rượt đuổi một tên bặm trợn nào đó lái xe ẩu, gây tai nạn hoặc là ăn cắp ăn trộm gì đó, chứ nếu vì nồi bánh nhà tôi thì họ chẳng bõ công bay cả trực thăng đến để nhìn xem.

Mười mấy năm qua, dọn nhà đổi chỗ mấy lần, tôi đã thêm nhiều lần nấu bánh chưng cuối năm, cũng với cái nồi áp suất của anh chị Trường Phương, nhưng không còn nấu bằng bếp củi ngoài trời như hồi mới qua Mỹ nữa, mà nấu trên bếp gas trong nhà xe vừa kín đáo vừa an toàn!

Tuy vậy, tôi chẳng bao giờ quên nồi bánh đầu tiên nấu ở phố Los Angeles gần bên mấy building cao tầng, với lá chuối nhà ông Mễ, nếp đậu từ China Town, dây cột bánh ở tiệm tạp hóa ông già Ấn Độ và một chiếc trực thăng bay trên mái nhà khi bánh vừa chín chưa kịp vớt ra.

Đặng Xuân Hường
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ