Phương Cha Trọng

21 Tháng Bảy 20215:42 SA(Xem: 28)

Phương Cha Trọng

Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ. Ở tuổi 55 thì chắc chắn ai cũng không thể nào quên được hình ảnh của ngài, mặc dù hơi nghiêm nghị, nhưng ở ngài có cái nhạy cảm của một người cha, một người thầy giáo, và cả một người nghệ sĩ nữa...


chapherotdtrong-hoangphuong

Ngôi nhà thờ với tháp gỗ khi ngài về làng Ba năm 1967, đã được xây lại bằng tháp bê tông cốt sắt rất hiện đại thời đó, kết hợp giữa những đường nét cổ điển đến thẳng tắp hiện đại. Toàn bộ công việc xây cất đều do ngài thiết kế hướng dẫn bà con đứng ra xây dựng. Khi tượng Thánh Tâm Chúa Giêsu được trục gỗ kéo lên đứng trên quả địa cầu gần đỉnh tháp, quả thực đó là những giờ phút rất hồi hộp. Với các trục quay bằng gỗ, dây cáp, dây dù...và bằng chính những cánh tay mạnh khoẻ của các thanh niên, các ông, họ đã đưa bức tượng to lớn lên nằm ngay chỗ dự định một cách an toàn.



Có thể đó là ấn tượng ghi nhớ nhất cho bà con lúc ấy và cho đến mãi bây giờ, một kỷ niệm của thời làng quê nghèo khó, bà con mới từ Bắc vào Nam chưa được bao lâu, chiến tranh làm cuộc sống bất ổn. Tháp nhà thờ lúc đó chẳng cao lắm, nhưng có thể đánh dấu của một thời đức tin sống đạo và lòng sốt mến cao vút như cây thánh giá trên đỉnh tháp.



Sau đó, ngôi nhà xứ cũng được xây dựng lại vào khoảng năm 1970. Có lẽ chẳng ai quên ngôi nhà xứ đầu tiên được làm bằng gỗ với tường trát "xi-măng cốt tre", mái lợp tôn ngã màu vàng ố! Nhà "công giáo tiến hành" cũng hoàn toàn bằng gỗ, (ngôi nhà họp, sau này thành trường học). 



Khoảng thời gian đó, có một chú bé ở đâu xa về ngụ tại nhà người bà con trong làng được cha Trọng nhận vào ở nhà xứ giúp lễ. Chắc cũng khoảng hơn 10 tuổi, và rồi như một "thông lệ" của làng Ba thường hay gọi tên người cha sau tên người con... chú bé đó đã trở thành "Phương Trọng" cũng như "Hường Tám", "Phong Xu", "Nga Mỹ", "Phúc Giáo", "Diệu Phương", "Mậm Thu" ...

Cách gọi tên đó không có ý coi thường hay bất kính gì cả, đó chỉ là gọi một cách tự nhiên, có thể để phân biệt hai người cùng tên như "Hường Tám" và "Hường Huy" hay "Hường Long"...cũng có thể tên kép như thế dễ gọi hơn, và nó trở thành thông lệ khi các chú nhóc nói chuyện với nhau về bè bạn. Thỉnh thoảng cũng có một vài phụ huynh nhắc nhở đừng gọi như thế, tuy vậy "phép vua thua...con nít làng", ai nói gì thì nói, chuyện đó đã trở thành thông lệ rồi!

Cũng như các chú nhóc trong làng, tên Phương đã gắn liền với tên cha Trọng bằng cách gọi mộc mạc, cộc lốc nhưng cũng rất dễ thương: "Phương Trọng"! Điều đặc biệt và duy nhất có lẽ không nơi nào có, là tên của một Linh mục được gọi sau tên người khác như cha con ruột, chú bé tên Phương tự nhiên đã có cái vinh dự đó, mặc dù chú bé cũng có tên cha mẹ (ông bà Miêng), nhưng chẳng ai gọi là "Phương Miêng"! Và rồi cũng đã trở thành sự thật khi chú bé được cha Trọng nhận làm một nghĩa tử trong số các nghĩa tử của cha ở Vinh Trung.



Ở nhà xứ, chú bé đã lớn lên và đóng góp rất nhiều cho sinh hoạt của giáo xứ, từ chuyện giúp lễ, chuẩn bị nhà xứ đón tiếp khách, đúc bánh lễ...cho đến khi lớn hơn tập hát cho ca đoàn xứ...Hồi đó, giúp lễ trong nhà thờ có một nhóm các chú bé trong xứ, các chú còn có thêm một nhiệm vụ xem ra so với bây giờ thì quả là "nặng nhọc": đúc bánh lễ.



Thời đó, hàng năm giáo dân đóng góp cho sinh hoạt của xứ bằng một thùng lúa cộng thêm một gánh củi. Bánh lễ dùng trong thánh lễ do các chú giúp lễ phụ trách làm trong các buổi đêm, sau giờ đọc kinh tối hàng ngày. Dụng cụ đúc bánh gồm mấy cái khuôn sắt cỡ bằng cuốn tập có tay cầm dài, khuấy bột lên, đổ vào khuôn, kẹp lại, đưa vào đống than cháy hừng hực, trở qua trở lại vài lần, chỉ một vài phút là xong một cái bánh. Sau đó cái bánh mỏng dính đó được cắt rìa và dùng một cái chắn tròn, chắn ra từng miếng tròn nhỏ...



Quanh đống lửa, các chú thay phiên nhau đổ bột, nướng bánh, cắt bánh, chắn bánh...và phần rìa còn lại chia nhau ăn cho vui! Mùa lạnh chừng tháng mười một qua tháng hai thì cũng thấy ấm áp dễ chịu, nhưng mùa hè thì các chú ở trần, mồ hôi vã ra, tuy vậy ai cũng vui vẻ hăng hái trong công việc. Đám nhóc trong làng nhiều hôm cũng xúm nhau vào xem đúc bánh lễ. Thỉnh thoảng, ngoài phần rìa cắt ra, "Phương Trọng" còn đúc một cái bánh dày hơn bình thường cho đám nhóc chia nhau ăn nữa. Ngoài "Phương Trọng" đứng bếp đúc bánh, còn có lớp đàn anh giúp lễ như các anh "Linh Tân", "Hoa Tám", "Nga Mỹ", "Phúc Giáo", "Diệu Phương" và cả "Phúc Quản" nữa! (là Cha Nguyễn Thái Phúc bây giờ).



Ở nhà xứ, nhưng "Phương Trọng" cũng tham gia các sinh hoạt như các bạn cùng tuổi trong làng, cũng đi học, đi chơi, vào vườn cafê ông Ba Xương trộm mít, hay đi câu cá ngoài ruộng với bè bạn. Thỉnh thoảng bà con gần nhà xứ nghe cha Trọng lên máy phóng thanh, dùng hai cái loa gắn trên đỉnh tháp nhà thờ gọi:



- Phương..Phương...



Là biết ngay chú bé mảng chơi đâu đó, không lo về ăn cơm làm cha Trọng phải dùng đến cái loa trên tháp nhà thờ để gọi về. Cái loa đó dùng để phát thanh tiếng chuông từ máy đĩa trong nhà xứ, vì lúc đó làng Ba chưa có tháp chuông. Không biết những lần mảng chơi quên về "Phương Trọng" có được ăn roi nào không, chứ "nạt" thì chắc không qua khỏi.


nhatho vinhtrung 1975

Thời gian trôi qua, "Phương Trọng" lớn lên vừa giỏi đàn hát, vừa đẹp trai với ngón đàn piano, organ... thật tuyệt vời trong các thánh lễ, trong các buổi diễn văn nghệ trong làng! Một số bài hát đã được cha con "Phương Trọng" cùng sáng tác, quả là hai cha con đều có tài về âm nhạc.



Cha Phêrô Trần Đình Trọng đã qua đời gần tròn 30 năm, quãng thời gian thật dài, nhưng cũng là thời điểm mà các chú bé hồi đó bây giờ đã đến tuổi trung niên, tâm trí còn ghi lại rất nhiều kỷ niệm vui buồn thời đất đỏ tung bay mờ mịt khắp thôn làng, có lẽ hàng năm vào ngày giỗ của cha, ai cũng chạnh lòng nhớ về một linh mục tài năng, có những sáng kiến hay cho sinh hoạt của giáo xứ trong cách tổ chức sinh hoạt các Giới Phụ huynh, Giới Trẻ, Ca đoàn tổng hợp... đến mở mang văn hoá cho giáo dân bằng việc cùng với thầy Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi mở trường Trung học Hồng Lĩnh Bình Giã vào năm 1971 ngay tại khuôn viên thánh đường giáo xứ!



Các cựu học sinh Trung học Hồng Lĩnh Bình Giã luôn ghi nhớ tri ân Cha Hiệu trưởng Trần Đình Trọng và Thầy Giám học Nguyễn Nghĩa Khôi đã tạo cơ hội cho lớp trẻ được học hành ngay tại quê nhà với các Giáo sư từ SàiGòn về giảng dạy. Và một điều cũng trùng hợp không ngờ cha Trọng qua đời vào sáng ngày 5 tháng 9, thì chiều tối ngày 6 tháng 9 năm 1985 thầy Khôi cũng ra đi! Để lại bao niềm thương tiếc cho giáo dân, học sinh Hồng Lĩnh lúc bấy giờ!


nhatho vinhtrung 1975

Đặng Xuân Hường

Mến tặng anh Hoàng Ngọc Phương, để nhớ Cha Cố Phêrô Trần Đình Trọng và Thầy Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi nhân ngày giỗ thứ 29

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ