Tiền Nhiều Để Làm Gì

25 Tháng Năm 20216:53 SA(Xem: 189)

Tiền Nhiều Để Làm Gì

STEVEN N.


Họ lấy nhau vì tình, những năm đầu đời êm đẹp lắm, con cái lần lượt ra đời đủ cả nếp tẻ. Ai cũng khen đẹp, hạnh phúc.


Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Họ laị thông minh, nhạy bén nắm bắt xu hướng thị hiếu của thị trường nên việc kinh doanh phát triển nhanh.

DOLLAR - MONEY
Dư phước tiền kiếp trổ hoa kết quả, chừng mươi năm sau đã trở thành đaị gia, tiền rừng bạc biển, của cải nhiều vô số nhưng sự đời đôi khi laị éo le thay!

Tiền ngày càng nhiều thì hạnh phúc laị vơi cạn dần, gia tài phình to ra thì tình nghĩa đạo lý laị teo tóp và tàn lụi đi.

Người vợ ngày càng tỏ ra ham tiền vô độ và tham vọng quá lớn. Người chồng thì cũng có những biểu hiện quái lạ khác người, khác đời.
Chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh liên miên, ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cự lớn. Không khí trong nhà khi thì lạnh như hầm bạc trong nhà băng, khi thì cháy ngùn ngụt như trận chiến; đến đỉnh điểm thì kéo nhau ra toà.

Tại toà cũng cãi nhau kịch liệt, rồi đòi chia con, chia gia tài…Toà cũng nhì nhằng kéo dài mấy năm mà không xong. Dân gian có kẻ lanh trí đặt ra câu tục ngữ mới:
– “Bác sĩ nuôi bệnh nhân, luật sư mần thân chủ, quan án dụ người thưa”
Họ tranh tụng nhiều lắm, bằng chứng, chứng cớ , hồ sơ lên cả trăm ký lô giấy. Một hôm taị toà người chồng cũng là đaị gia mới noí:
– Tiền nhiều để làm gì?
Anh ta cũng không ngờ mình đã “ làm nên lịch sử”, lập tức quan dân sĩ thứ, chân dài, truyền thông…bập vào ngay! người người noí theo, nhà nhà lập laị. Câu noí ấy trở thành một thứ kim chỉ nam, một slogan mà ai cũng tôn thờ.

Có một ông quan cỡ cũng thường thường bậc trung thôi nhưng vì kết hợp gian thương, phỉ quan nên giàu có vô cùng, làm những việc bá đạo haị người haị vật như: chiếm đoạt đất đai, bao che việc xả chất độc làm haị môi trường, phá rừng… nhưng mấy lần đều thoát khỏi lao lý cả.
Y tâm đắc với câu noí của vị đaị gia đang ly dị kia nên cũng cảm hứng phát biểu ăn theo:
– Tiền nhiều để làm gì ư? Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền!

Giới đaị gia càng hứng chí tợn, càng ra sức khoe của và làm những trò lố bịch. Có gã thì đeo sợi xích vàng nặng mười lăm ký lô cho nó sang. Có tay thì cất biệt phủ mấy tỷ bạc cho chó cưng ở…
Còn bọn cave, chân dài thì khỏi phải nói. Có em cười toe toét vén váy vỗ đùi bảo:
– Tiền nhiều để làm gì ư? để tuị em làm anh sướng!

Một ông quan làm chức gì trên bộ to lắm cũng phát biểu nhưng yêu cầu giấu tên:
– Tiền nhiều để làm gì ư? muốn án thế nào ta sẽ y án thế ấy!
Chao ôi! cả một xứ sở lên cơn sốt vì câu nói của vị đaị gia kia, cả xứ sở mê tiền như điếu đổ. Khi ông ấy ở taị toà noí:
“ Tiền nhiều để làm gì?” thì cũng trong lúc ấy ngoài cổng pháp đình có một ông gìa ăn xin. Ông ngồi bên cổng xìa cái ca nhôm cũ kỹ, móp méo gịong van xin:
– Lạy ông đi qua, lạy bà đi laị, làm ơn bố thí cho kẻ mù loà này vài đồng bạc lẻ.

Xe máy, xe hơi và qúi ông quí bà nưòm nợp ra vào, ai cũng phục sức sang trọng nhưng dường như có bệnh ở mắt hay tai vì tuyệt nhiên chẳng có ai thấy hay nghe đến ông gìa ăn xin cả.
Một chiếc xe hơi bóng loáng trờ tới, họ quay laị nhìn và trầm trồ. Có người bảo:
– Nghe dân chơi đồn đaị, chiếc Cadillac này giá chót cũng ba triệu Mỹ kim.
Một người có vẻ nhân viên thì phải, anh ta ca cẩm:
– Lương của một công chức quèn thì để dành ba đời cũng không dám mơ!

Chiếc Cadillac lướt nhẹ như ru vào giữa cổng, kiếng bỗng nhiên hạ xuống. Một người trông phốp pháp lắm, bộ mặt phì nộm lộ vẻ hách dịch, y chồm tới hét vào mặt ông gìa:
- Cút xéo đi! đồ cặn bã xã hội, làm xấu bộ mặt thành đô, mất vẻ tôn nghiêm của pháp đình!
Ông già lặng lẽ lui về sát gốc cây dầu, bên kia vỉa hè có thằng bé lục lọi thùng rác. Nó nhặt được hộp cơm ăn dở  và reo lên:
– May quá, hôm qua giờ chưa có ăn gì!
Nó phủi phủi sơ rồi đưa cho con bé nhỏ thó, đen nhẻm chừng năm tuổi đứng sau lưng:
– Em ăm cơm đi, cơm tấm đó, ngon lắm!
Con bé tuy đen nhưng giọng trong trẻo lạ lùng:
– Anh Hai ăn với em hén!
Thằng nhỏ gịong chắc nịch:
– Em ăn đi, anh no rồi!
Con bé vẫn nài nỉ:
– Hôm qua giờ có gì ăn đâu mà no anh Hai?
Thằng nhỏ nhất quyết:
– Anh no thiệt mà, em ăn đi, đừng cãi lôi thôi!
Nói xong nó nhanh chân rảo tới mấy thùng rác khác.

Cũng trong buổi sáng hôm ấy, nhà đài đưa tin chuyện đaị gia ly dị, ti vi ở sảnh chờ của bệnh viện mở to cho mọi người xem.
Nhân viên, bệnh nhân ai ai cũng hào hứng theo dõi. Một cô y tá khi nghe đaị gia nói: “ Tiền nhiều để làm gì ?’ thì cô ta cười gằn:
- Tiền nhiều để làm gì ư? rõ vớ vẩn! tiền nhiều thì khám bệnh không phải xếp hàng chờ, sẽ có chăm sóc dịch vụ, mổ dịch vụ… muốn gì được nấy!

Chợt có tiếng thút thít, mọi người quay laị nhìn thì thấy một người đàn bà có vẻ quê mùa lam lũ đang bồng đứa bé mền oặt trên tay, chị ta noí với một người bệnh có lẽ cùng phòng hay cùng quê chi đấy:
– Chị ở laị mạnh giỏi hén! Em ẵm con về đây, không còn tiền nữa, bác sĩ không chữa trị, bệnh viện đuổi ra.
Ti vi trên tường vẫn ra rả đưa tin:
– Tiền nhiều để làm gì?

Người trên bản tin của ti vi, người của cả xứ sở này vẫn đang hào hứng xôn xao vì câu nói trên.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Lão Già Kỳ Quặc Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có. Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Và một người gù lưng đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Người đàn bà rất bực bội. Bà thầm nghĩ: “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”
Chuyện kể rằng có một anh tài xế chở bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần. Trong một lần đưa đón, anh ta để lạc mất ba bệnh nhân do sai sót. Vì để bảo toàn công việc của mình, anh ta đã lái đến trạm xe bus gần đó rồi mời chào chở miễn phí cho những ai về cùng đường. Nhờ thế, anh lừa được ba người hoàn toàn bình thường lên xe rồi chở thẳng vào bệnh viện. Và sau cùng, trải qua rất nhiều nỗ lực, ba người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần. Khi họ được rời đi, các phóng viên biết chuyện mới đến mời phỏng vấn để tìm hiểu thực hư ra sao. Phóng viên đã hỏi cả 3 người: Khi anh bị đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình? Anh chàng định luật học trả lời: Tôi nghĩ, tôi phải ra khỏi đó bằng mọi giá, tôi cần chứng minh bản thân mình không có bệnh. Phóng viên: Anh chứng minh bằng cách nào?
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Nhân sinh tại thế, thông minh chỉ là thiên bẩm nhưng thiện lương lại là lựa chọn. Thiện lương vốn dĩ là một phẩm đức quý giá của con người, cũng là sức mạnh tiềm ẩn vô biên mà bẩm sinh mỗi người khi sinh ra đều có. Trong bất kể hoàn cảnh khó khăn nào, bạn hãy kiên trì thực hiện thiện lương, nhân ái. Bởi chỉ khi biết yêu thương người khác, ta mới có thể được sống trong vòng tay ấm áp của tình người. Và mỗi mầm lành thiện lương gieo xuống ắt sẽ đem lại cho ta quả phúc báo ngọt ngào. Truyện kể rằng: xưa kia có một lão nhân ở vùng nọ vừa qua đời, lão nhân có một người con trai hiền hậu trung thực tuổi ngoài 40. Gia tộc lão nhân vốn dĩ là danh gia vọng tộc, mộ phần tổ tiên theo lệ xưa nay đều được xây dựng rất lớn, vậy nên người con trai cũng muốn tìm một mảnh đất tốt để cất cho cha mình một ngôi mộ lớn.
“Mỗi lần giờ ra chơi nó lại ngồi dưới dốc cây gần cổng lớn của trường để nhìn tụi bạn nhà giàu mua những cây kem lạnh. Chỉ nhìn thôi, vì nhà nó nghèo lắm. Ba nó không biết đang ở đâu, mẹ nó đi làm mướn cho người ta để nuôi nó học đã khó khăn, chứ nói gì đến tiền ăn quà vặt của nó. “Ực”, nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền, cái đầu nó cúi xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Không ai biết cảm giác của nó, chỉ có ông lão ngồi gần đó đã quan sát nó nhiều lần. "Cháu ơi", ông thò đôi bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại. “Chuyện gì vậy, mình có quen ông đâu, chắc bảo mua vé số đây mà, mình có tiền đâu mà mua”, trong đầu nó nghĩ thầm. Nhưng vì tò mò nó vẫn quay đầu lại.
Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẩn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu. Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức. Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái. - Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt
NHỮNG CHIẾC VỎ SÒ Trong khu chợ ở ngôi làng ven biển, một cậu bé 6 tuổi đi chơi cùng em gái 4 tuổi. Cô bé dừng lại trước một tiệm bán đồ chơi. Cậu bé hỏi em gái: - Em muốn mua gì à? Cô bé chỉ tay vào một con búp bê treo bên ngoài cửa tiệm và ngước đôi mắt trong veo nhìn anh trai. Cậu bé bèn lấy con búp bê và nắm tay em gái đi vào trong cửa hàng. Cô bé hớn hở bước theo anh. Người chủ tiệm mỉm cười chào hai đứa trẻ. Cậu anh trai hỏi: - Thưa ông, con búp bê này bao nhiêu ạ? Người chủ tiệm hỏi lại: - Thế con có thể trả cho ta bao nhiêu nào? Cậu bé cho tay vào túi quần và lấy ra một nắm vỏ sò đưa cho người chủ tiệm. Ông chủ nhận nắm vỏ sò và bắt đầu đếm một cách cẩn thận như thể đang đếm những đồng tiền. Trong lúc đó, cậu bé rất lo lắng, rụt rè hỏi: - Từng ấy có đủ không ạ? Ông chủ tiệm trả lời một cách nghiêm túc: - Đủ con ạ, vẫn còn thừa lại đây này.
Vào đầu tháng Sáu vừa qua, một linh mục ở Ý phát hiện ra đã có ai đó vẽ lên tường nhà thờ của ngài những khẩu hiệu xúc phạm Đức Mẹ và ủng hộ phá thai. Khẩu hiệu viết: “Tự do nạo phá thai (dành cho cả bà Maria nữa)”. Có thể khẩu hiệu ám chỉ đến Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, người mang thai Chúa Giêsu bởi quyền năng Thiên Chúa. Để đáp lại, linh mục Andrea đã viết một bức thư ngỏ cho người phá hoại ấy trên Facebook, và bức thư đã được lan truyền rộng rãi. Bức thư viết Thân gửi người vẽ tường vô danh, Tôi lấy làm tiếc khi bạn không lấy ví dụ từ chính mẹ bạn. Bà ấy đã can đảm khi thụ thai, cưu mạng bạn trong lòng và sinh ra bạn. Bà ấy có thể đã phá thai chính là bạn. Nhưng không. Bà ấy nuôi nấng bạn, mớm cho bạn ăn, tắm rửa và mặc quần áo đẹp cho bạn. Và giờ đây bạn được sống và tự do. Nhưng bạn lại dùng sự tự do ấy, để nói với chúng tôi là, tốt hơn là những con người như bạn không nên hiện diện trên thế giới này.
Câu chuyện giữa tượng gỗ và tượng đồng hé lộ bao điều bí ẩn của đời sống tín ngưỡng và bài học cho con người thời hiện đại... Một sớm mùa hạ, trong một ngôi chùa cổ ở ngoại vi thành phố, không gian thật tĩnh lặng, những giờ phút tĩnh lặng hiếm hoi ở một nơi hương khói ngập tràn. Mới đầu hạ mà nắng sớm đã chói chang, làm nổi bật cái vẻ cổ kính của tường vách rêu phong, mái ngói nâu sồng của ngôi chùa cổ
Bảo Trợ