Ngày Nắng Ấm Mùa Đông

23 Tháng Giêng 202112:21 CH(Xem: 341)

Ngày Nắng Ấm Mùa Đông

Thật khó hình dung được thời gian qua nhanh, đã  hơn mấy chục năm sống cuộc đời lưu vong   tại Calgary, Alberta, miền Tây Canada. Dẫu muốn hay không cũng phải chấp nhận nơi đây là quê hương thứ hai, nơi đã mang và nuôi dưỡng chúng tôi hơn nửa đời người. Tạ ơn Chúa và Canada.

Sự kiện đặc biệt đang xảy ra tại vùng này là trong suốt mấy chục năm qua chưa từng có một mùa Đông có nhiều ngày nắng và ấm như thế. Vào những ngày này của tháng giêng, mặt trời chiếu tỏa từ sáng tới chiều và nhiệt độ ấm lên từ 5c-6c vào khoảng một giờ chiều và đã kéo dài hơn hai tuần nay. Toàn tỉnh đang bị lockdown vì covid-19 mà có những ngày đẹp trời cũng tạo cho tâm lý bà con vui vẻ hơn; người người bước ra ngoài để hớp những không khí trong lành của thiên nhiên. Trẻ em thì háo hức chơi đủ trò trên tuyết – người lớn thì đi bộ dọc hai bên đường cùng với những chú chó bị nhốt lâu ngày trong nhà nay có dịp ra ngoài. Đứng nhìn hàng xóm vui như ngày hội, lòng mình cũng nao nao; thay vì ở nhà thì ta ra hồ câu cá.

Dựa trên các sự kiện đã xảy ra vào những tháng cuối năm 2020, bão tố, lụt lội, động đất và những nghiên cứu của các khoa học gia thì nhiệt độ trái đất đang càng ngày càng nóng dần và gây ra nhiều thiên tai trên thế giới. Hơn ai hết, chúng tôi đang sống trong vùng thấp của Tây Bắc Canada, chứng kiến những thay đổi thời tiết rõ rệt nhất trong mùa đông năm nay. Cũng vào những ngày này khoảng giữa tháng giêng năm 2019 và 2020 thì nhiệt độ bình quân là -15C (5F) và nhiều tuyết nhưng cả tuần nay thì nắng ấm trên 0C và hôm nay là 6C (42F). Tháng một và tháng hai là hai tháng nghiệt ngãi nhất trong mùa đông ở vùng Bắc Cực, rất lạnh và ít ánh nắng mặt trời, có những đêm bão tuyết là -40C (-40F). Từ xe cộ, nhà ở, việc làm, hoạt động xã hội, tôn giáo và chính tâm sinh lý bản thân đều bị ảnh hưởng rất nhiều vào thời tiết lạnh; lạnh đến chết người! Nói thế thì nhiều người sẽ nghĩ, làm sao mà sống được! Thiên Chúa đã tác tạo nên vũ trụ và các loài thụ tạo thi Ngài cũng đã an bài mọi sự hài hòa trên trái đất; không có gì là tuyệt hảo và cũng không có gì là bất toàn. Nhiệt độ xuống lạnh nhất là vào nửa đêm và cũng ấm dần vào ban ngày. Cứ lạnh vài ba ngày thì nắng ấm cũng xoa dịu phần nào vào ngày cuối tuần. Hầu hết công nhân làm việc trong building có đầy đủ sưởi ấm ngoại trừ những việc bắt buộc phải bên ngoài thôi. Dần dà thì mọi người cũng phải thich hợp với đời sống mới và cứ qua đi mỗi ngày, ngoảnh lại đã hơn ba chục năm và mọi người vẫn bình an.    

Cùng hòa nhập với đoàn người náo nức “quẳng gánh lo đi” với cuộc sống ngoài trời, một nhóm anh em rủ nhau đi câu cá, ice fishing. Với dân bản xứ và dân da trắng cội nguồn thì đây là một môn giải trí trong mùa đông. Khác với câu cá mùa hè đứng trên bờ thì đây đứng trên tuyết – thay vì cần câu dài thì cần câu ngắn – thay vì đứng giữa trời nắng ấm thì ngồi trong lều hoặc lúc thì ra ngoài câu cho thoải mái – thay vì một biển hồ nước, ném câu chỗ nào cũng được thì phải dùng máy khoan lỗ - thay vì giữ cá trong hồ nước, trong rọ lưới và ngâm dưới nước thì cứ ném ngay trên mặt tuyết, một  tiếng sau thì cá đông cứng, chẳng hôi tanh gì cả, rất tinh sạch và thịt cá rất ngon. Một khi mặt hồ tuyết dày khoảng 12in (20cm) thì nhiều nhóm trẻ vừa câu và ở lại trên mặt hồ qua đêm với đầy đủ sưởi ấm, thức ăn thức uống và những dụng cụ an toàn cần thiết. 

anhtinh

Xe vừa đậu lại bên bờ hồ, hai ba thằng đã vội vàng bước ra ngắm cảnh trời và hítmột bụng khí trong lành cho đã đời. Bầu trời xanh thẳm, mây trắng lảng vảng từng cụm trôi dạt phía Bắc, gió nhè nhẹ từ hướng Nam dật dờ những đám cỏ khô vừa tan tuyết chưa hết, vài lều câu đã dựng lên dọc bờ hồ và  xa xa vài căn nhà ẩn khuất sau những lùm cây chắn gió; không gian thật tuyệt vời, những bệnh tật và ưu tư của cuộc sống đã cuốn theo chiều gió, chỉ còn lại trời và ta!  

Người lớn chưa kịp chuyển đồ xuống hồ thì mấy thằng nhóc đã giăng dây đỏ làm mốc sân chơi trượt tuyết. Chắc là chúng đã mang dày trượt tuyết từ trên xe nên mới nhanh như thế. Một đám năm thằng trượt vèo vèo, vừa la hét vừa cười to chiếm cả một khoảng không gian, cả tụi dân câu gần đó cũng phải chui ra khỏi lều câu để xem chuyện gì! Cứ nghĩ xem, các em bị cấm đến trường và học online ở nhà suốt cả một tháng nay, thì sự vui thích và hứng khởi tới chừng nào trong lúc này.  Rồi đám người lớn cũng chuyển đồ xong và đang dựng lều. Kẻ thì khoan lỗ câu, kẻ thì chuẩn bị cần câu, kẻ thì mang thức ăn thức uống vào lều, có thằng nhanh tay đang cầm ly rượu nhâm nhi. Người lớn thì câu cá, trẻ con thì trượt tuyết, vui vẻ cả làng. Đêm nay cả nhóm ngủ lại bên bờ hồ. Lại kéo lều lên bờ chuẩn bị một đêm hàn huyên vô tận. Hai ba người ngủ trong lều, vài người ngủ trong motorhome, Tụi nhóc cảm ơn các bố rối rít. 

canada

Sáng sớm chưa kịp đánh răng thì mùi cafe đã thơm phức trong lều, hình như cafe fin, mời các cụ dậy uống cafe kẻo nguội. Vừa uống cafe vừa hoạch định chương trình cho ngày mới. Kẻ thì câu cá, kẻ thì vào chân núi, kẻ thì đi bộ quanh hồ, các em nhỏ thì trượt băng hoặc chơi banh trên tuyết. 

Đứng sát bờ hồ, hai anh em quay mặt về hướng Đông, nhắm nghiền đôi mắt và hít một hơi thật dài không khí trong lành vào tim phổi; thật quá đã, chưa bao giờ được thưởng thức mùi vị thiên nhiên đến thế. Có được một ngày ấm trong tháng giêng đã là khó chứ huống gì buổi sáng sớm có ánh mặt trời chiếu sáng cùng hơi ấm tỏa rạng một chân trời phía đông làm nổi bật những cánh đồng trắng xóa và những ngôi nhà trên những nông trại cùng các đàn bò, đàn ngựa chạy nhảy tung tăng quanh hàng rào như đón chào những vị khách mang mùa xuân tới vậy. Ánh mặt trời phản chiếu trên mặt băng hồ làm chói mắ, hình dung như một cõi thiên thai mơ màng trong tâm trí. Chẳng ai nói với ai; nghiệm được giây phút an bình từ cõi lòng và ai nấy tự suy niệm để cảm tạ những hồng ân Chúa ban cho mỗi người một ngày qua và ngày mới bắt đầu.

Mấy thằng nhóc nghe rì rầm ngoài lều cũng dậy theo. Thằng thì bẻ cổ, thằng thì vươn vai – good morning – wow! A great day is coming.

Không để phí một ngày đẹp trời, anh em tiếp tục lái xe về hướng Tây chừng hơn hai trăm ,/j cây số. Kìa, dãy núi Rocky Mountain trải dài từ Alberta – British Columbia – Washington State, che khuất hết chân trời Tây. Nhiều đám mây trắng phủ sát ngọn núi tạo nên cảnh thơ mộng tuyệt vời; đẹp hơn bất cứ bức tranh vẽ nào. Từ chân dãy núi Rocky Mountain, những dải tuyết trắng xóa phủ lớp theo độ dốc từng rặng, nhấp nhô những mỏm đá trơ trơ không đọng tuyết, cùng nhiều dãy thông lặng chìm vì đám tuyết phủ đầy – kìa, từng nhóm một đang trượt tuyết từ trên núi xuống khi mặt rời vừa chiếu tỏa bên dãy núi phía Tây Nam. Đủ loại màu sắc lướt nhanh xuống qua những triền núi thật đẹp mắt. Những người thích thể thao môn cảm giác mạnh thì đây là nguồn cảm hứng nhưng cũng rất nguy hiểm cho tính mạng. Hàng năm khu vực national park, Kananaskis, Banff, Lake Louis, Jasper thu hút rất nhiều du khách từ Âu Châu và Mỹ về đây trượt tuyết vào mùa đông và hiking, mountain claiming, biking, camping observing vào mùa hè – cảnh núi rừng của Rocky mountain tuyệt đẹp, đặc biệt cảnh chiều vàng mùa thu.

canada snow

 Cùng đoàn người đang chơi ski, các em thiếu nhi trong nhóm cũng tham gia chơi trươt tuyết, trong phạm vi dành cho trẻ em. Trong khi đó thì vài người đi vào những hang động gần đó để bẻ những bông thạch nhủ (ice popsicle). Trông rất đẹp mắt, vừa thú vừa nhai lốp cốp  khỏi khát nước. Mặc dầu tuyết phủ đầy đường mòn dọc theo dãy núi, cũng có nhiều người đi hiking, hầu hết là người Âu Châu. Những con nai núi ngơ ngác nhìn quanh đi xuống từ những hang núi gần đó; chắc chúng không ngờ nhiều người về thăm vùng núi lạnh lẽo hàng năm vào mùa này. 

Lái xe một vòng dọc theo rặng núi, qua cổng vào khu trung tâm ghi danh và motels  cho khách đi chơi trượt tuyết, người đâu mà đông thế, chúng tôi lại xuống xe. Người lớn trẻ em đứng khắp một vùng rộng, nhìn về ba đỉnh núi trắng kết lại và nối cùng bầu trời xanh nhạt cùng màu tuyết phủ hết chân núi sâu thẳm, đang chờ lần lượt lên xe chở lên núi chơi down ski. Hàng năm nhiều người về miền núi để chơi trượt tuyết nhưng đặc biệt trong những ngày này thì thời tiết tốt và cũng chạy trốn covid-19 nên càng nhiều người từ thành phố lên miền núi, vừa chơi vừa tránh nạn. Hỏi qua những motel gần đó thì đã không còn phòng trống. Có những gia đình đã trả trước một tuần để giữ phòng. Ở dưới núi thì phòng để trống, trên núi thì chen chúc tìm phòng. Hóa ra người khôn tìm nơi vắng vẻ. Ta dại lại trở về thành phố vậy!

Đang khi chúng tôi ra xe chuẩn bị về  thì nhiều nhóm khác đang xuống xe bên cạnh văn phòng ghi danh, chắc họ sẽ cũng đi trượt tuyết như bao người về đây.

Ban ngày mùa đông rất ngắn, quanh quẩn thì trời đã xế chiều, năm giờ thì trời bắt đầu tối. Những tia nắng yếu ớt không còn hơi ấm từ từ khuất lặng sau rặng núi. Người người cũng tìm về chỗ ấm để dung thân qua một đêm trên dãy núi Rocky Mountain. Thời gian qua mau, không gian như còn níu kéo, cả nhóm đứng quanh chụp hình chung, lấy nơi này để cùng gặp nhau lần tới.  Thêm một ngày tăng nhiều năng lực  và bớt đi vội vàng lo âu của những ngày qua. Những ngày nắng ấm mùa đông thật đáng yêu!

Xin chúc mọi người được bình an và cùng cầu nguyện cho nhau.

Calgary 2021

Tinh Dang

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
“Thế là cậu đã nhẹ nhàng ra đi, rời xa cái thế giới mà cậu đã để lại rất nhiều sau hơn 80 năm góp mặt và đã sống tràn đầy từng phút từng giây. Trước hết, là một nhạc sĩ, cậu đã để lại hơn 200 nhạc phẩm, đã làm phong phú đời sống tinh thần và tình cảm của hàng triệu người nghe, và sẽ còn làm rung động tâm hồn hàng triệu người yêu nhạc nữa trong những thế hệ mai sau. Là một nghệ sĩ tài danh, cậu không kiêu căng lập dị. Trái lại, cậu đã luôn luôn cư xử khiêm tốn, nhún nhường, tôn trọng người khác như tác phong của con người có văn hóa, một đức tính đã khiến cậu được nhiều người mến mộ và noi gương. Là một nghệ sĩ chân chính, cậu đã không để đồng tiền làm vẩn đục tâm hồn. Cậu không đòi hỏi những ca sĩ trình diễn nhạc phẩm của mình phải trả tiền tác quyền mà chỉ nhận tiền của những ban nhạc lớn nhưng hầu hết số tiền thu được cậu đã đem tặng cho các hội từ thiện.
Thầy Cô thân mến, (Nếu được sự đồng ý của các bạn đồng lớp) Ngày mùng ba tết Năm Tân Sửu, con và các bạn học cùng lớp mừng tuổi Thầy Cô. Chúng con không có rượu, không có bánh tét, không có cặp trứng để mừng tuổi Thầy Cô, chỉ có mấy hàng chữ mà Thầy đã dạy chúng con học viết trong những năm tại trường Tấn Đức và lòng tôn trong với một người Thầy Giáo khả kính, hiền lành.
1. Nếu chịu khó đọc đủ nhiều và nghiên cứu sách tỉ mỉ, bạn sẽ không cần và không thích nghe bất cứ diễn giả nào chia sẻ. Nói cách khác, tất cả những gì một diễn giả, một nhà đào tạo nói với bạn đều có sẵn trong sách. 2. Diễn giả, nhà đào tạo ở ta là những kẻ nói lại sách của người khác để trục lợi. Có thể họ nói hùng hồn và dễ hiểu hơn nhưng phần lớn không sâu sắc và không đủ ý. Kiến thức mà thiếu ý là thứ kiến thức nguy hại. Giống như thầy lang đọc sách đau bụng uống nhân sâm. 3. Diễn giả đẳng cấp là kẻ phải ham đọc và ham viết. Họ thường là tác giả có tầm cỡ. Đương nhiên, diễn giả rởm cũng tỏ ra vẻ như mình đọc nhiều sách và khoe mình hay đọc sách. Chết là ở đó. Nhưng tinh ý, bạn sẽ biết họ đọc nhiều thật hay đang nói dối. Ngồi cạnh người đọc sách nhiều và đúng cách, bạn sẽ học được ít nhiều chỉ sau 5 phút. Kẻ đọc sách nhiều không đay nghiến và kì thị ai quá đáng. Họ ghét ai cũng là cái ghét từ bi. Yêu ai cũng không vồ vập.
Tên nàng là Nhung Nữ. Dân làng đặt tên nàng là Nhung Nữ vì nàng có mái tóc dài, gợn sóng, nhung huyền, gần chấm đất những khi nàng cong tấm lưng thon, biểu diễn điệu múa quyến rũ, mỗi lần làng họp chợ. Nàng là một kỳ công tuyệt diệu của tạo hóa, với sóng mắt xếch như mang theo sự huyền bí của miền Đông Á. Da nàng là màu nắng mặt trời. Tóc nàng, nhung đen như đêm Ba Tư thần thoại, một suối nhung huyền trên tấm lưng thanh nhã, lượn sóng trên bờ eo nhỏ mỗi khi nàng dạo bước trên bãi biển. Môi nàng lúc nào cũng như tiềm ẩn một nụ cười, chờ đợi một chuỗi cười hồn nhiên, và viền môi cong như đón mời một nụ hôn nồng nàn làm tiêu tan nghị lực. Khuôn mặt nàng ẩn giấu nét rộn rã của đứa trẻ nhỏ, nhưng đồng thời chung quanh khóe mắt đẹp và hơi buồn đã thấp thoáng những nét nhăn như chứng tích của sự trưởng thành. Nàng là đàn bà trẻ thơ.
Sài Gòn vẫn rất dễ thương Cái tên dù lạ con đường vẫn quen Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?” Thật ra trong cảm nhận của tôi, Sài Gòn vẫn thế. Bởi dù trải qua nhiêu bao biến cố thăng trầm, thì Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông, thủ đô trong những trái tim miền Nam ngày nào vẫn không bao giờ thay đổi. Sài Gòn của một thời tôi mới lớn, những “con đường tình ta đi” Duy Tân, Trần Quý Cáp, Tú Xương, Công Lý. Những chiều bát phố Lê Lợi, Tự Do. Những rạp cine. Món bánh tôm hẻm Casino (Sài Gòn). Những xe bò viên Nguyễn Thiện Thuật. Bánh mì thịt trước chợ Trương Minh Giảng, gỏi đu đủ – khô bò – nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi – Pasteur)…
...chỉ với Mùa Xuân chín, Hàn Mặc Tử đã luôn là một nỗi nhớ khôn nguôi của người yêu thơ, yêu cái đẹp khi xuân về. Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang. Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi; Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi… Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây… Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng: “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?” Có một chàng thi sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh sống vào khoảng nửa đầu thế kỷ 20 ở Nam Trung Bộ. 16 tuổi, chàng đã làm bài thơ đầu tiên. Chàng đã sống, đã đi, đã yêu tha thiết và đã đau đớn cùng cực.
Truyện Kiều là một tuyệt tác trong văn học sử Việt Nam, điều này ai cũng công nhận. Theo Phạm Quỳnh, “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn”, nhưng ông và nhiều học giả khác không phân tích rõ Truyện Kiều hay như thế nào và tại sao tác phẩm này đặc biệt. Dù sao thì Truyện Kiều cũng có ảnh hưởng rất rộng với đại chúng, đa số người Việt biết thưởng thức thơ hay và ít quan tâm đến những phân tích phê bình của những nhà nghiên cứu. Lãng Nhân có nhận xét về một điểm vô lý trong Truyện Kiều: Khi mấy chị em đi chơi lễ Thanh Minh và thấy một nấm mồ hoang, em trai Thúy Kiều là Vương Quan chỉ là một cậu bé học trò 14-15 tuổi, vậy mà kể rành rẽ tiểu sử người kỹ nữ quá cố giống như một tay ăn chơi lão luyện: Vương Quan mới dẫn gần xa, Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi Nổi danh tài sắc một thì, Xôn xao ngoài cửa thiếu gì yến anh. Phận hồng nhan có mong manh, Nửa chừng xuân, thoắt gẫy cành thiên hương!
Bảo Trợ