Tổng thống Trump có những lựa chọn gì để đảo ngược kết quả bầu cử?

27 Tháng Mười Hai 20204:37 SA(Xem: 187)
Tổng thống Trump có những lựa chọn gì để đảo ngược kết quả bầu cử?  
Ngọc Trân - Đông Phương - NTD VN


Hoa Kỳ đang ở trong một thời kỳ phi thường. Tổng thống (TT) Trump đang nắm trong tay những đặc quyền nào? Điều kiện tiên quyết để Tổng thống trực tiếp bắt quân phản loạn là gì? Hãy cùng xem tác giả Đường Tịnh Viễn phân tích.

Chúng ta thấy rằng cuộc chiến pháp lý của nhóm TT Trump về cơ bản là đã đi đến bước ngoặt cuối cùng và ít nhất 7 vụ kiện đã được gửi đến Tối cao Pháp viện. Nhưng kết quả cuối cùng như thế nào, rất khó để đưa ra kết luận. Rốt cuộc TT Trump sẽ dùng cách nào để cứu nước Mỹ? Tôi tin rằng có rất nhiều độc giả sẽ nghĩ đến các phương pháp như ban hành Thiết quân luật, viện dẫn luật chống phản loạn, bắt giữ, v.v.

Nhưng trên thực tế, các thuật ngữ này mang các ý nghĩa pháp lý khác nhau, cơ sở thực hiện, phạm vi và quyền hạn cũng khác nhau. Vì vậy, hôm nay chúng ta sẽ dành chút thời gian để thảo luận về những khái niệm này, để chúng ta có thể nhìn thấy trên tổng thể thì TT Trump có những đặc quyền nào và ông ấy có thể làm những gì.

Thiết quân luật: khái niệm mơ hồ không có pháp chế rõ ràng

Trước hết hãy nói về “Thiết quân luật”. Nhìn chung, chúng ta đã nghe nhiều người nói rằng họ ủng hộ việc Tổng thống Trump ban hành lệnh Thiết quân luật, hay còn gọi là "Martial Law" trong tiếng Anh. Thực tế, nó gần giống như cách hiểu chung về "quản chế quân sự".

Vậy rốt cuộc Bộ nào của chính phủ kiểm soát quyền Thiết quân luật này? Ai mới là người có quyền tuyên bố Thiết quân luật? Và có thể tuyên bố thực thi Thiết quân luật trong những trường hợp nào?

Khái niệm Thiết quân luật thường được hiểu là một hình thức quản lý và kiểm soát cưỡng chế đặc biệt do quân đội thực hiện để tiếp quản quyền lực của chính phủ đối với quốc gia hoặc một số khu vực, một số ngành, bộ phận riêng lẻ. Nhưng điều khá ngạc nhiên là, có lẽ do nước Mỹ từ khi sinh ra đã mang trong mình tinh thần tự do, chúng tôi phát hiện rằng, việc pháp luật định nghĩa Thiết quân luật như thế nào, hay quyền lực này do bộ phận nào của chính phủ kiểm soát, v.v. thì trong Hiến pháp Hoa Kỳ không nhắc đến một chữ.

Điều này đã khiến người Mỹ không thể nhất quán về vấn đề này. Một số người không công nhận rằng chính phủ liên bang có quyền tuyên bố Thiết quân luật, bởi vì Hiến pháp không đề cập đến điều đó. Tuy nhiên, cũng có ý kiến ​​cho rằng Quốc hội nên có quyền Thiết quân luật, vì Khoản 8 Điều 1 của Hiến pháp quy định rằng Quốc hội có quyền ban hành tất cả các đạo luật cần thiết và phù hợp. Một số người khác cho rằng từ đặc điểm chức năng của Thiết quân luật, là một Tổng tư lệnh tam quân, Tổng thống mới có quyền tuyên bố Thiết quân luật.

Có thể khẳng định là Tổng thống Trump có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật.  (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)
Có thể khẳng định là Tổng thống Trump có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật.  (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

Thực tế là trong lịch sử Hoa Kỳ, Quốc hội, Tổng thống, các Chỉ huy quân sự, và một số Thống đốc bang đều từng tuyên bố thực hiện Thiết quân luật ở một số khu vực nhất định. Có nhiều lý do để Thiết quân luật, bao gồm cả thời chiến, chẳng hạn như ở Hawaii sau trận Trân Châu Cảng, khi có những xáo trộn xã hội do xung đột sắc tộc, và thậm chí cả ở những khu vực thiên tai bão lụt. Trong lịch sử của Hoa Kỳ, chưa bao giờ xảy ra tình trạng cả nước áp đặt tình trạng Thiết quân luật.

Về vấn đề cần cần đáp ứng những điều kiện gì để thực hiện Thiết quân luật, đây cũng là một điểm mơ hồ, luật pháp Hoa Kỳ không có các tiêu chuẩn chính thức và thống nhất. Nói chung, khi có khủng hoảng nghiêm trọng về an ninh công cộng, và các quy tắc thông thường không còn phù hợp để áp dụng hoặc không thể áp dụng, khi không còn cách nào khác để bảo vệ an ninh công cộng thì có thể thực thi Thiết quân luật.

Do đó, chúng ta thấy rằng đối với TT Trump, có thể khẳng định là ông ấy có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật. Ở đây, an ninh công cộng là một yếu tố cốt lõi, mà chúng ta sẽ thảo luận sau.

Đạo luật Chống phản loạn: Tổng thống có thể đơn phương thực hiện?

Câu hỏi quan trọng thứ hai là liệu TT Trump có quyền viện dẫn “Đạo luật Chống phản loạn” (Insurrection Act) và sau đó sử dụng quân đội và Vệ binh Quốc gia để loại bỏ quân phản loạn hay không?

Điều này phụ thuộc vào nội dung của "Đạo luật Chống phản loạn" của Hoa Kỳ. Đạo luật được ban hành vào năm 1807 và các điều khoản quy định rằng Tổng thống có thể triển khai quân đội và Vệ binh Quốc gia để dập tắt cuộc nổi loạn khi xảy ra ba tình huống sau. Ở đây cần phải nói rằng quyền chỉ huy Vệ binh Quốc gia thường được trao cho chính quyền tiểu bang, và chính phủ liên bang có thể triệu tập họ khi cần thiết, nhưng nếu muốn vậy thì trước đó chính phủ liên bang cần phải thu quyền chỉ huy Vệ binh Quốc gia về. Ba tình huống đó là: 

  1. Khi xảy ra nổi loạn ở một bang nào đó, Tổng thống có thể triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia theo yêu cầu của quốc hội bang, hoặc theo yêu cầu của Thống đốc khi quốc hội bang không thể tổ chức họp.
  2. Khi Tổng thống cho rằng bang nào đó đã cản trở, câu kết hoặc nổi loạn bất hợp pháp chống lại thẩm quyền của Hoa Kỳ, khiến việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các thủ tục tư pháp thông thường trở nên không còn thực tế ở bất kỳ bang nào, ông ấy có thể triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để dập tắt cuộc nổi loạn.
  3. Khi trong nước xảy ra bất kỳ cuộc nổi loạn, bạo lực, câu kết phi pháp hoặc âm mưu nào, và phản đối hoặc cản trở việc thực hiện luật pháp Hoa Kỳ, hoặc cản trở quá trình xét xử theo các luật này, Tổng thống có quyền sử dụng Quân đội Liên bang, Vệ binh Quốc gia hoặc bằng bất kỳ biện pháp nào khác mà ông cho là cần thiết để dập tắt cuộc nổi loạn.

Điểm chính cần nắm ở đây là: Bằng cách viện dẫn “Đạo luật Chống phản loạn”, Tổng thống có thể xuất binh theo yêu cầu của chính quyền bang hoặc quốc hội bang, hoặc cũng có thể không cần yêu cầu nào hết, trực tiếp gửi quân đến chống lại cuộc phản loạn. Một điều nữa là, hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng dự luật này.

Hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng Đạo luật Chống phản loạn. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)
Hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng Đạo luật Chống phản loạn. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

Điều đáng chú ý là "Đạo luật Chống phản loạn" đã được sửa đổi hai lần kể từ khi được công bố. Lần đầu là thêm một chương mới vào năm 1861, cho phép chính phủ liên bang sử dụng Vệ binh Quốc gia và Quân đội Liên bang trong trường hợp xảy ra "cuộc nổi dậy chống lại thẩm quyền của chính phủ Hoa Kỳ", ngay cả khi đó không phải là mong muốn của chính quyền tiểu bang. Nói cách khác, trong trường hợp cần thiết, ngay cả khi chính quyền địa phương phản đối, Tổng thống vẫn có thể cử quân đội đến để dẹp yên phiến loạn, ở đây có tính cưỡng chế.

Lần thứ hai là bổ sung một điều khoản vào năm 1871, cho phép chính phủ liên bang sử dụng dự luật này để duy trì điều khoản bảo vệ bình đẳng của Tu chính án thứ 14 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, điều này là để bảo vệ người Mỹ gốc Phi khỏi tổ chức Ku Klux Klan. Điều khoản bảo vệ bình đẳng này là một trong những quyền hiến định quan trọng được Hiến pháp trao cho người dân.

Nói cách khác, khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. Không phải TT Trump đã nói rồi sao? Ông muốn người dân Mỹ khôi phục niềm tin vào quyền bầu cử của họ và khôi phục niềm tin vào Hiến pháp. Vậy ông ấy dựa vào đâu để khôi phục? "Đạo luật Chống phản loạn" là vũ khí pháp luật chính đáng vào đúng thời điểm này.

Trong lịch sử của Hoa Kỳ, "Đạo luật Chống phản loạn" đã được viện dẫn hàng chục lần. Kể từ phong trào dân quyền vào những năm 1960, việc sử dụng "Đạo luật Chống phản loạn" ở Hoa Kỳ đã trở thành điều hiếm thấy. Lần gần đây nhất Đạo luật này được viện dẫn là vào năm 1992 tại Los Angeles. Sự việc lúc đó là 4 cảnh sát đã chế ngự một người Mỹ gốc Phi tên là Rodney Glen King lái xe khi đang say rượu, người này đã phản kháng và đánh cả cảnh sát. Sau đó các kênh truyền thông chính thống đã phát đi những đoạn phim được cắt ghép cẩn thận để chĩa mũi rìu của dư luận về phía cảnh sát. Kết quả là một lượng lớn người gốc Phi và gốc Tây Ban Nha đổ đi biểu tình, sau đó biến thành bạo loạn.

Trong cuộc bạo loạn của Black Lives Matter (BLM) năm nay, TT Trump cũng định viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn" để dập tắt nhóm người này, nhưng bị Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là ông Mark Esper phản đối nên đã không thực hiện được. Điều này cũng phản ánh một thực tế khách quan là, Bộ trưởng Quốc phòng gần như là người duy nhất có thể ngăn cản Tổng thống về vấn đề có nên khởi động “Đạo luật Chống phản loạn” hay không.

Khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. (Getty)
Khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. (Getty)

Habeas corpus: chìa khóa cho cuộc bình định phản loạn của Tổng thống

Tiếp theo, hãy nói về vấn đề thứ ba mà mọi người đều rất quan tâm, đó là Tổng thống có quyền trực tiếp ra lệnh bắt giữ hay không.

Chúng ta đều biết rằng trong những trường hợp thông thường, trách nhiệm của cơ quan tư pháp là bắt giữ những kẻ tình nghi phạm tội. Quyền lực tư pháp là độc lập và không phải tuân theo lệnh của Tổng thống, vì vậy Tổng thống không thể trực tiếp ra lệnh bắt bất cứ ai. Tuy nhiên, trong thời kỳ phi thường quan trọng, ví dụ như tuyên bố áp đặt Thiết quân luật hoặc tuyên bố gửi quân đến dẹp yên phiến loạn, Tổng thống thực sự có thể ủy quyền cho quân nhân bắt giữ những người bị nghi ngờ tham gia gây nguy hiểm cho an ninh công cộng hoặc tham gia vào cuộc nổi loạn. Như vậy, sẽ đề cập đến một khái niệm quan trọng: Habeas corpus - Luật không được phép bắt giam người trái phép.

"Habeas corpus" là một lệnh triệu tập do đích thân thẩm phán thụ lý đơn xin và ký ban hành, có thể ra lệnh đưa người bị bắt đến tòa án để thẩm tra nhằm xác định xem có đầy đủ lý do để giam giữ người đó hay không. Nếu không đủ lý do, thẩm phán có quyền ra lệnh trả tự do cho nghi phạm.

"Habeas corpus" là một phương tiện quan trọng trong các thủ tục pháp lý để bảo vệ các quyền cơ bản của con người và tự do cá nhân. Đặc biệt là trong những thời điểm phi thường, chẳng hạn như dưới tình trạng ban bố Thiết quân luật hoặc viện dẫn Đạo luật Chống phản loạn, bất cứ ai nếu như bị các bên không phải là cơ quan tư pháp giam giữ có thể tự mình hoặc nhờ người khác nộp đơn lên tòa án để thách thức tính hợp pháp của hành vi giam giữ này, họ sẽ nhanh chóng nhận được quyết định của tòa án.

Do đó, nếu TT Trump muốn sử dụng các biện pháp phi thường để bắt giữ những nhân vật đầu não hoặc phần tử cốt cán liên quan đến cuộc đảo chính lần này, việc đầu tiên ông phải làm là đình chỉ lệnh "Habeas corpus". Đặc biệt là khi cơ quan tư pháp đã bị thâm nhập rất thâm sâu và trở thành một phần của tập đoàn đảo chính. Đứng trước một loạt các hành vi phạm tội nhưng cơ quan này đã không hành động, họ thậm chí còn gây trở ngại hoặc ngăn chặn các cuộc điều tra pháp lý hợp pháp của nhóm TT Trump. Trong trường hợp này, khả năng lớn là Tổng thống cần phải dựa vào quân đội để tiến hành bắt giữ, vậy thì ông cần phải đình chỉ lệnh "Habeas corpus" trước thì mới có thể cấp quyền bắt giữ cho quân đội.

Vì sao Tổng thống Mỹ không thể trực tiếp điều động quân đội đến dẹp loạn ở tiểu bang
Nếu TT Trump muốn sử dụng các biện pháp phi thường để bắt giữ những nhân vật đầu não hoặc phần tử cốt cán liên quan đến cuộc đảo chính lần này, việc đầu tiên ông phải làm là đình chỉ lệnh "Habeas corpus" trước thì mới có thể cấp quyền bắt giữ cho quân đội. (Getty)

Vậy Tổng thống có quyền lực này không? Có, Khoản 9 Điều 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ quy định rõ ràng rằng, trong trường hợp xảy ra nổi loạn (rebellion) hoặc bị xâm lược, có thể tạm thời đình chỉ lệnh "Habeas corpus" vì lý do an toàn công cộng.

Phần lớn dư luận cho rằng TT Trump nên noi gương TT Lincoln, vì TT Lincoln từng làm như vậy vào thời Nội chiến. TT Lincoln đã ban hành sắc lệnh hành pháp của Tổng thống và 8 lần ra lệnh tạm thời đình chỉ lệnh "Habeas corpus" ở bang Maryland và một số nơi thuộc miền Trung Tây của Hoa Kỳ. Cũng chính bằng cách này, ông đã nhanh chóng bắt giữ nhiều người ủng hộ cuộc nổi dậy ở miền Nam nước Mỹ. Tuy nhiên, lệnh hành pháp của ông đã bị Tòa án Liên bang khi đó phán định là vi hiến.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến. (Getty)
Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến. (Getty)

Hai ví dụ này cho chúng ta thấy hai điểm mấu chốt: một là việc đình chỉ lệnh "Habeas corpus" có điều kiện tiên quyết chặt chẽ hơn, hoặc là phải xảy ra phản loạn, hoặc là bị ngoại xâm. Một điều nữa là cơ quan tư pháp rõ ràng đã có thái độ rất thận trọng trong việc bảo vệ quyền lợi của công dân. Như chúng ta có thể thấy, vào thời TT Lincoln, nước Mỹ đang trong cuộc nội chiến, còn thời TT Bush “con” thì nước Mỹ cũng đang ở trong tình trạng bị tấn công nghiêm trọng. Mặc dù vậy, Tòa án Liên bang vẫn thà phán định là vi hiến chứ nhất quyết không chịu nới lỏng tiêu chuẩn.

Điều này đặt ra một câu hỏi, đó là có phải Tổng thống sẽ không có quyền bắt giữ nếu Tòa án Liên bang ra phán quyết vi hiến? Không phải vậy. Mặc dù việc TT Lincoln đình chỉ lệnh "Habeas corpus" bị Chánh án Tòa án Tối cao Roger B. Taney phản đối và bị phán quyết là vi hiến, nhưng nhìn chung, để chiến thắng trong cuộc chiến, quyền hành pháp chiếm vị trí quan trọng hơn. Hoàn cảnh của TT Bush “con” cũng tương tự, họ đã không từ bỏ trách nhiệm bảo vệ đất nước khi bị tòa phán quyết là vi hiến.

Bản chất của tam quyền phân lập nằm ở sự kiểm soát và cân bằng lẫn nhau. Dĩ nhiên quyền tư pháp có thể hạn chế Tổng thống, nhưng trong những thời điểm phi thường, quyền hành pháp của Tổng thống cũng có thể hạn chế cơ quan tư pháp hoặc cơ quan lập pháp khi họ không màng đến đại cục.

Là một Tổng thống, ông Trump không hề thiếu quyền lực, như chúng ta đã phân tích thì ông ấy thậm chí còn có rất nhiều đặc quyền. Vậy điều ông thiếu là gì?

Hoa Kỳ đang ở trong một thời kỳ phi thường. Tổng thống (TT) Trump đang nắm trong tay những đặc quyền nào? Điều kiện tiên quyết để Tổng thống trực tiếp bắt quân phản loạn là gì? Hãy cùng xem tác giả Đường Tịnh Viễn phân tích.

Bây giờ chúng ta cùng làm một bản tổng kết ngắn gọn như sau:

  1. Áp đặt Thiết quân luật, kích hoạt Đạo luật Chống phản loạn và đình chỉ lệnh Habeas corpus là ba quyền lực khác nhau;
  2. Thiết quân luật và Đạo luật Chống phản loạn không phải là một, và có thể tiến hành đồng thời hoặc riêng rẽ. Nói một cách tương đối, điều kiện tiên quyết để tuyên bố Thiết quân luật có phạm vi rộng hơn, trong khi Đạo luật Chống phản loạn lại có những hạn chế chặt chẽ hơn;
  3. Việc đình chỉ lệnh Habeas corpus có liên quan chặt chẽ đến việc bình định phản loạn, nhưng lại không mang tính nguyên nhân kết quả một cách chặt chẽ;
  4. Tổng thống cần phải có một tiền đề lớn khi sử dụng ba quyền lực đặc biệt này, đó là: Khi có một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về an ninh công cộng hoặc đất nước phải đối mặt với nguy cơ bị tấn công hoặc lật đổ.

Điều này liên quan đến một vấn đề rất then chốt: Hiện tại, liệu Hoa Kỳ có đang gặp phải cuộc tấn công từ những kẻ phản quốc và các thế lực nước ngoài, và phải đối mặt với nguy cơ bị lật đổ hay không? Câu trả lời khẳng định là có, nhưng hình thức biểu hiện của loại tấn công và lật đổ này rất đặc thù.

Phương tiện truyền thông lớn hoàn toàn có khả năng kiểm soát dư luận và luồng thông tin, bao gồm thông tin từ tổng thống của chúng ta. Sự thật rằng phương tiện truyền thông lớn đang được sử dụng như một công cụ để thao túng dư luận và điều khiển kết quả của cuộc bầu cử. (Tổng hợp)
Khó khăn lớn nhất mà TT Trump phải đối mặt hiện nay là cuộc đảo chính lần này được phát động dựa trên chiến tranh mạng, chiến tranh thông tin và chiến tranh dư luận, hơn nữa, nó còn “đội lốt" dưới danh nghĩa một cuộc bầu cử ôn hòa. (Tổng hợp)

Những vị tiền bối chế định ra các dự luật của nước Mỹ sẽ không cách nào hình dung được sự xuất hiện của Internet ngày nay, lại càng không thể lường trước được sẽ xuất hiện thủ đoạn lật đổ ẩn mình thông qua việc thâm nhập toàn diện để làm tan rã chế độ của nước Mỹ như ngày hôm nay. Trước đây, họ đều đối mặt với tình trạng địch-ta rất phân minh, giữa chiến tranh và không chiến tranh, giữa phản loạn và không phản loạn đều có ranh giới rất rõ ràng, chỉ cần nhìn qua là biết ngay.

Nhưng khó khăn lớn nhất mà TT Trump phải đối mặt hiện nay là cuộc đảo chính lần này được phát động dựa trên chiến tranh mạng, chiến tranh thông tin và chiến tranh dư luận, hơn nữa, nó còn “đội lốt" dưới danh nghĩa một cuộc bầu cử ôn hòa. Trên thực tế kiểu tấn công này được che đậy kỹ hơn và tác hại của nó cũng nghiêm trọng hơn. Không quá lời khi nói rằng trên cơ bản, cuộc đảo chính này chỉ còn cách mục tiêu cuối cùng của những kẻ phản quốc một bước nữa.

Hình thức đảo chính đặc thù này đã tạo ra một "thành công" lớn nhất, đó chính là khiến ranh giới giữa chiến tranh và không chiến tranh, giữa phản loạn và không phản loạn trở nên rất mơ hồ, thậm chí nhiều lúc rất khó phân rõ đâu là địch, đâu là ta. Thêm nữa là hầu hết các kênh truyền thông dòng chính đều đã bị thâm nhập hoặc bị mua chuộc. Điều này buộc những người trong hệ thống tam quyền phân lập cấu thành trụ cột của nước Mỹ, bao gồm vô số người dân Mỹ, phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ.

Người dân Mỹ phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ. Hình ảnh những người ủng hộ Tổng thống Trump biểu tình ở Washington, vào ngày 12/12/2020. (Larry Dai / The Epoch Times)
Người dân Mỹ phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ. Hình ảnh những người ủng hộ Tổng thống Trump biểu tình ở Washington, vào ngày 12/12/2020. (Larry Dai / The Epoch Times)

Thức tỉnh người dân: Vạch trần cuộc đảo chính dưới chiêu bài cuộc bầu cử

Trong quá trình này, chúng ta có thể thấy cuộc chiến pháp lý của TT Trump thực sự rất gian nan, nhưng đó lại chính là con đường hướng đến ánh sáng của ông ấy. Ông Trump phải, hoặc chỉ có thể dựa vào cách này để chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng: những người tham gia vào việc lật đổ Hoa Kỳ nhiều đến mức độ nào, họ đã lên những kế hoạch chu đáo đến nhường nào và họ đã thâm nhập được vào các cơ quan chủ chốt của nước Mỹ nhiều đến mức độ nào. Nói tóm lại, chính là để tất cả mọi người đều nhìn thấy được các loại tệ nạn trong xã hội và được phơi bày một cách triệt để chỉ trong một lần. 

Trong sự giao tranh giữa Chính và tà, các hãng truyền thông lớn đã mất đi sự tín nhiệm, cũng như mất đi “tác dụng” che đậy sự thật của nó, và khiến ngày càng có nhiều người dân Mỹ thực sự thức tỉnh. Chúng ta đã thấy rằng, hiện nay dù người dân biểu tình ở đâu, thì những người phát ngôn đều không ngừng lặp lại một thông điệp then chốt rằng: Đây là năm 1776 của chúng ta (năm nước Mỹ tuyên bố độc lập).

Điều này nói rõ rằng, người dân Mỹ đã nhận thức được bản chất thực sự của cuộc đảo chính dưới chiêu bài một cuộc bầu cử ôn hòa, đây là một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất về an ninh công cộng kể từ khi Hoa Kỳ thành lập tới nay, cũng là một cuộc phản loạn cực lớn, tuy không có khói thuốc súng nhưng lại là đợt nguy hiểm nhất trong lịch sử mà nước Mỹ phải đối mặt.

Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc mà ông ấy đã đạt được, mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão. (Nguồn ảnh: Getty Images)
Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc mà ông ấy đã đạt được, mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão. (Nguồn ảnh: Getty Images)

Trước đây, tôi đã từng viết trên Twitter rằng: Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc (mà ông ấy đã đạt được), mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão.

Những lời này kỳ thực chính là có ý nghĩa này. Khi chúng ta thấy ông Trump chiến đấu trong cô đơn, khi lực lượng đảo chính công khai chế giễu ông không biết tự lượng sức mình, và thậm chí khi nhiều người từng ủng hộ ông ấy chuyển sang giữ im lặng để bảo vệ bản thân mình, thì lại có vô số người dân Mỹ đã bắt đầu thức tỉnh, vượt qua áp lực để đứng lên nói ra sự thật. Đây chính là điều mà TT Trump cần nhất.

Là một Tổng thống, ông Trump không hề thiếu quyền lực, như chúng ta đã phân tích thì ông ấy thậm chí còn có cả những quyền đặc biệt. Điều ông Trump thiếu chính là, làm sao để người dân Mỹ hiểu rằng, mục đích ông sử dụng những quyền lực này chính là để bảo vệ nước Mỹ, chứ không phải như các kênh truyền thông cánh tả vu khống rằng ông Trump không chịu thua rồi dở trò gây rối.

Hôm nay, tôi không thảo luận với các bạn những tin tức cụ thể như cuộc điều trần ở Thượng viện, hay những bê bối gian lận của chiếc máy bỏ phiếu Dominion đã sôi sục trong nhiều ngày qua, v.v. Trên thực tế, những điều này đều hướng đến một mục đích giống nhau, đó chính là liên tục cung cấp bằng chứng để chứng minh tuyên bố mà TT Trump đăng trên Twitter rằng: Đây là một cuộc đảo chính.

Nhìn một cách tổng quát tình hình hiện nay thì người dân Mỹ đã cho TT Trump những gì ông cần. Điều TT Trump cần làm hiện nay là thực hiện kế hoạch mà ông đã chuẩn bị từ lâu, đồng thời xoay chuyển tình thế bất lợi hiện tại sang con đường tươi sáng. Ở giai đoạn hiện tại, có thể nói mọi thứ đã sẵn sàng và ông ấy chỉ còn thiếu “gió đông”.

Ngọc Trân - Đông Phương

Theo Epoch Times tiếng Trung

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngay từ khi thành lập ngày 26/10/1955, Việt Nam Cộng Hòa chọn con đường phát triển xã hội lấy con người (người dân) làm trọng tâm và tự chủ quốc gia làm mục tiêu chiến lược, nên đến nay vẫn còn nhiều ảnh hưởng để chúng ta tìm hiểu và học hỏi. Tự cung tự chủ Trong thời thuộc địa người Pháp tập trung xây dựng kỹ nghệ ở miền Bắc Việt Nam, nên ngay khi thành lập Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã hướng đến phát triển kỹ nghệ nhẹ và kỹ nghệ tiêu dùng phục vụ nhu cầu quốc nội. Để có thể tự chủ về kinh tế, chính phủ khuyến khích các nhà tư sản ngoại quốc, đa số là người Hoa có quốc tịch Trung Hoa Dân Quốc, trở thành công dân Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ trương kinh tế tự do, Chính phủ chỉ giữ một số hoạt động công ích, như điện, nước, hỏa xa, hàng không, còn hầu hết mọi hoạt động kinh tế đều để tư nhân vận hành.
Tổng thống Joe Biden muốn thực hiện chính sách 'nước Mỹ trở lại' tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ trên toàn thế giới nên tình trạng đối đầu Mỹ-Trung ngày càng khốc liệt. Như thế liệu Chính phủ Biden có thực hiện được ý muốn hay lại lâm vào “bế tắc” như các chính phủ tiền nhiệm trước đây? Chính phủ Obama Chiến lược xoay trục Thái Bình Dương mở đầu những thay đổi về chính sách đối ngoại, chuyển trọng tâm về khu vực Á Châu, bao vây kinh tế và kềm hãm tình trạng trỗi dậy của Bắc Kinh. Về quân sự Chính phủ Obama vẫn lún sâu vào chiến tranh Trung Đông, mà ngân sách quốc phòng thì không được Quốc Hội đồng ý tăng thêm. Nên giữa tháng 4/2012 Trung cộng xâm chiếm Bãi cạn Scarborough thuộc Phi Luật Tân, họ còn liên tục xây dựng các đảo với phi trường quân sự trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà hề gặp phản ứng quân sự nào từ phía Mỹ.
Tuần lễ qua trên thế giới diễn ra hai sự kiện quan trọng: Thứ nhất là vào ngày 12/3/2021 lần đầu tiên Tổng thống Joe Biden họp trực tuyến với thủ tướng ba nước Úc, Ấn và Nhật trong Bộ Tứ An Ninh (the Squad); Và sự kiện thứ hai là nước Anh công bố chuyển hướng Chiến lược ngoại giao, an ninh và quốc phòng từ đặt trọng tâm vào Châu Âu chuyển sang Châu Á Thái Bình Dương. Cả hai sự kiện cho thấy Mỹ, Anh và một số quốc gia khác đang hình thành chiến lược phát triển khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Ý tưởng chiến lược Vào tháng 8/2007 tại Bombay, cựu Thủ tướng Nhật Abe Shinzo đưa ra ý tưởng xây dựng một châu Á trải dài từ Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương như một vùng biển của tự do và mở rộng cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Mỹ sẽ chỉ chiến thắng khi chính quyền Trung Quốc sụp đổ =Thiện Nhân • Căng thẳng Mỹ-Trung có thể dẫn đến sự “chung sống cạnh tranh” hay không, hay phải lên đến đỉnh điểm - dẫn đến sự thất bại của chế độ Trung Quốc? Các quan chức Mỹ có thể đang hy vọng vào kết quả đầu tiên, nhưng họ có lẽ nên chuẩn bị cho kết quả thứ hai.
Cộng hòa nhân dân Trung Hoa siêu cường toàn cầu mới nổi cạnh tranh giành quyền lực tối cao giữa Mỹ và Trung Quốc, đặc biệt trong các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp, tội phạm mạng, gián điệp công nghiệp, v.v ... (Ảnh của Ulrich Baumgarten/ Getty Images) Toàn cảnh cuộc đấu kinh tế, an ninh quốc gia giữa Mỹ và Trung Quốc Bình luận Lê Minh - Tâm An •
Mặc dù ông Trump thất cử tổng thống 2020, nhưng ngay sau ngày 6/1/2021 đã rộ lên tin đồn ông Trump sẽ bỏ đảng Cộng Hòa thành lập đảng chính trị mới quy tụ những người ủng hộ ông. Tin đồn được truyền thông chính mạch Mỹ triệt để khai thác, họ cho tổ chức nhiều cuộc thăm dò dẫn đến cùng một kết quả là cử tri đảng Cộng Hòa vẫn nồng nhiệt ủng hộ ông Trump và sẵn sàng gia nhập đảng thứ ba nếu ông thành lập. Giới truyền thông chính mạch bấy lâu nay tập trung vào phần nổi là cá tính “độc đáo” của ông Trump mà quên đi phần chìm là những thách thức mà hệ thống chính trị Mỹ đang phải đối đầu. Vì thế họ đã không giải thích lý do cử tri đảng Cộng Hòa vẫn tiếp tục ủng hộ dù ông Trump không còn là tổng thống. Cử tri đảng Cộng Hòa nghĩ gì ? Kết quả từ một cuộc thăm dò được Viện thăm dò dư luận Gallup thực hiện từ ngày 21/1/2021 đến ngày 2/2/2021 và công bố ngày 15/2/2021 cho thấy:
Trong khi người Mỹ kiêu ngạo nghĩ rằng họ đang “chơi khăm” Trung Quốc để kiếm lợi lớn hơn, thì thực tế lại là điều hoàn toàn ngược lại. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) luôn chơi một trò chơi dài hơi với họ, đương nhiên không phải vì lợi ích cho đôi bên. Vào năm 2021, bất kỳ ai vẫn nói rằng ĐCSTQ “chỉ muốn trở thành đối tác kinh doanh”, thì đó đều là ảo tưởng hoặc đang nói dối.
Tôi dùng từ “trắng án” để nói về kết quả phiên tòa luận tội ông Trump lần thứ hai, nhưng nếu bạn dùng từ “chiến thắng”, hay “tha bổng”, hay “tha tội” theo tôi đều có lý cả. Mục tiêu của đảng Dân Chủ là kết tội ông Trump nhưng họ đã không đạt được kết quả, nên phía ủng hộ ông Trump có quyền xem đó là chiến thắng của ông ấy và của họ. Thượng nghị sĩ Mitch McConnell Lãnh đạo phe Thiểu số đảng Cộng hòa cho biết ông không kết tội ông Trump vì ông ấy đã mãn nhiệm, kết tội ông là vi phạm Hiến Pháp. Nhưng ông McConnell cũng cho biết ông Trump vẫn phải chịu trách nhiệm về lời nói, việc làm và vẫn có thể bị tòa án truy tố trong tư cách một thường dân khi có bằng chứng phạm tội, nên cũng có thể coi như ông Trump đã được ông McConnell tha tội. Dưới một phiên tòa pháp lý chỉ khi nào tòa án kết tội và người bị cáo buộc không tiếp tục kháng án thì mới bị xem là có tội.
Đồng ý trả lời phỏng vấn với RFA về vấn đề này, nhà báo Nguyễn An Dân, người có nhiều sự quan tâm và nghiên cứu về đặc khu kinh tế, xác nhận về mốc thời gian của ý tưởng đặc khu đã có từ thời ông Võ Văn Kiệt và thêm rằng chủ trương đặc khu Vân Đồn là do “nhìn về sự thành công của Thẩm Quyến vào thập niên 90.” “Cơ sở hình thành nên đặc khu là đã có từ lâu. Còn ông Phạm Minh Chính là người được lựa chọn vì trong quá trình luân chuyển cán bộ thì ông ấy từ Thứ trưởng Công an về làm Bí thư tỉnh Quảng Ninh
The Epoch Times hôm 26/1 có bài viết đề xuất cách hàn gắn nước Mỹ sau cuộc bầu cử 2020 khiến người dân Hoa Kỳ chia rẽ khi hàng chục triệu người cảm thấy tổn thương vì tin rằng lá phiếu của mình bị phe thiên tả, mà đứng đằng sau là ĐCSTQ, đánh cắp. Dưới đây chúng tôi xin gửi tới quý độc giả phần chuyển ngữ bài viết này. Sau một cuộc bầu cử đầy tranh cãi, quốc gia của chúng ta cần tìm thấy sự thống nhất khi căng thẳng vẫn diễn ra và sự chia rẽ ngày càng sâu sắc. Người Mỹ có thể tìm thấy sự thống nhất bằng cách đoàn kết để chống lại kẻ thù hàng thập kỷ qua luôn tìm cách hủy diệt chúng ta, và khôi phục truyền thống đã hình thành và dẫn lối quốc gia của chúng ta. Hạnh phúc của nước Mỹ đang bị đe doạ ngày càng nhiều.
Bảo Trợ