Đàn Ông 50 Là Khung Trời Bình Yên Đàn Bà 50 Là Bến Tàu Lặng Lẽ

23 Tháng Mười Hai 20205:34 SA(Xem: 99)

ĐÀN ÔNG 50 LÀ KHUNG TRỜI BÌNH YÊN  ĐÀN BÀ 50 LÀ BẾN TÀU LẶNG LẼ

Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người.
 
Đàn ông tuổi 50…
 
Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người.
 bien - ocean bbc
Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
 
Mức độ coi trọng gia đình của nam giới phụ thuộc vào mức độ sâu đậm của tình cảm mà họ dành cho người phụ nữ bên cạnh mình. Lúc này, người đàn ông đã không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn đơn côi lẻ bóng, cũng không còn có cảm giác trôi nổi bất định nữa.
 
Bởi đã có gia đình, lại có sự nghiệp, nên tâm tư của họ cũng thực tế và ấm áp hơn. Nhờ có động lực của tình yêu thương, người đàn ông dù có khổ hơn cũng không còn cảm thấy khổ nữa, dù có mệt hơn cũng không còn cảm thấy mệt mỏi chút nào. Họ đều cam tâm tình nguyện, chỉ cần người thân được hạnh phúc thì mọi cố gắng cũng đều là xứng đáng.
 
Đàn ông tuổi 50…Họ đều cam tâm tình nguyện, chỉ cần người thân được hạnh phúc thì mọi cố gắng cũng đều là xứng đáng. 
Đàn ông 50 tuổi chín chắn và điềm tĩnh hơn những người 30 tuổi, lại vui tính và thú vị hơn người ở độ tuổi 40. Những người đàn ông trong độ tuổi 50 có một đặc điểm chung, đó là thường hay nhớ lại chuyện xưa và không bao giờ thừa nhận thất bại.
 
Bởi vậy, khi bước sang ngưỡng tuổi ấy họ thường rất tự tin; khi công việc không như ý hay khi đối diện với những lời đả kích trong cuộc sống, họ rất dễ cảm khái, xúc động. Lúc này, họ vừa chín chắn và kiên cường, lại vừa dịu dàng và chân thật. Bởi cũng giống như phụ nữ, không có người đàn ông nào là thập toàn thập mỹ. Vậy nên dẫu đôi lúc có tỏ ra yếu đuối một chút, mềm lòng một chút, thì họ vẫn luôn đáng được trân quý và tôn trọng.
 
Đàn ông 50 tuổi sẽ học được cách yêu thương người phụ nữ của đời mình, trở thành hình mẫu lý tưởng trong lòng mỗi người vợ. Trong con mắt của phụ nữ, họ giống như một khung trời bình yên, là cây cầu đá vững chắc và bình dị, là buổi sáng ban mai trong lành lại dịu nhẹ, là đêm tối thâm trầm mà sâu lắng, là một thế giới mà người phụ nữ có thể yên tâm bày tỏ tấm lòng mình.
 
Trong Hồng Lâu Mộng có câu nói rằng: “Xương thịt của con gái là nước kết thành, xương thịt của con trai là bùn kết thành”. Chắc rằng có nước khác nhau cũng sẽ có bùn khác nhau, nhưng nước và bùn cùng hoà trộn mới có thể xây nên tòa cao ốc vững chãi của đời người!
 
Khi phụ nữ 50…
 
Chỉ khi bước vào tuổi 50, người phụ nữ mới biết cách “nắm chắc mà vẫn buông”, mới giữ được tâm thái luôn hòa ái đúng mực, và mới có thể thấu hiểu nội tâm của người đàn ông bên cạnh mình.
 
Cái tuổi 50 ấy, không quá gần mà cũng chẳng xa xôi, không còn trẻ trung mà vẫn giữ được nét mặn mà, quả thật là độ tuổi viên mãn tròn đầy, là độ tuổi đẹp nhất của một người phụ nữ.
 
Khi người phụ nữ 50 tuổi mỉm cười, ở họ toát ra một phong thái thanh cao, vừa nữ tính thánh thiện, lại có nội tâm thật ôn hòa biết bao. Có thể bước tới ngày hôm nay, họ đã phải trải qua bao sóng gió và thử thách trong cuộc đời, đã có thể bình thản trước “mệnh trời”, đã có thể nhẫn nại trước sóng gió, và đã có thể chấp nhận đắng cay mà yêu thương nhiều hơn…
 
Người phụ nữ 50 tuổi không còn cái nhí nhảnh bốc đồng như của thời son trẻ, cũng không sôi nổi nhiệt huyết như khi mới trưởng thành. Họ đã có thể im lặng, đã có thể điềm nhiên đối mặt với tất cả.
 
Lúc này, người đàn ông sẽ muốn được tĩnh tại để cảm nhận họ, muốn được bình thản để nắm tay bước cùng họ đến cuối con đường. Đó cũng là sức hấp dẫn của người phụ nữ khi đạt đến độ tinh tế trong tâm hồn, để giá trị nội tâm của họ trở thành điều đẹp đẽ nhất.
 
Chỉ khi bước vào tuổi 50, người phụ nữ mới biết cách “nắm chắc mà vẫn buông”. 
 
Chỉ khi bước vào tuổi 50, người phụ nữ mới thật sự hiểu thế nào là yêu, điều gì mới là đáng quý nhất trên đời, và đâu mới là giá trị chân chính mà họ cần theo đuổi. Năm tháng và sóng gió đã ban cho họ trí huệ và sự hiểu biết trọn vẹn, trao cho họ chiếc vòng nguyệt quế của cuộc đời, để người phụ nữ ngồi lên ngôi báu thật sự của mình, như khi có được cái uy nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ vậy.
 
Người phụ nữ 50 tuổi giống như ngọn núi xanh, đoan trang và mẫu mực; giống như dòng suối qua khe núi, dịu dàng tuôn chảy không ngừng; và giống như một pho sách quý, phong phú và đầy ắp trí tuệ; cũng giống như bến tàu lặng lẽ, để người đàn ông có thể ngồi lại trong thanh thản.
 
Phụ nữ 50 tuổi không cần phải quá đẹp, mà chỉ cần có người yêu thương chân thành; không cần phải giàu sang, mà chỉ cần có thể sống được hạnh phúc; không cần phải mạnh mẽ, mà chỉ cần có thể toát lên đức hạnh thanh cao…
 
Có người ví von rằng:
 
Phụ nữ 50 tuổi là rượu ủ lâu năm, màu sắc giống như hổ phách, thơm nồng đậm đà nên chỉ có thể từ từ mà cảm nhận;
 
Phụ nữ 50 tuổi là quyển sách dày cộp, nặng trịch chứa đầy buồn vui, nếu có thể tĩnh tâm mà đọc sẽ lĩnh hội được nhiều điều sâu sắc;
 
Phụ nữ 50 tuổi là bức tranh xưa cũ, qua những vết loang lổ mà thể hiện ra đẳng cấp, khiến người xem phải say sưa ngắm nhìn;
 
Phụ nữ 50 tuổi là lâu đài cổ kính, luôn đứng vững qua phong trần của tháng năm để rồi đắm mình trong ánh sáng rực rỡ của nắng chiều…
 
Phụ nữ 50 tuổi, nếu lấy thời gian để đo lường, thì họ đã có đầy đủ độ dài của năm tháng; còn lấy tích lũy cuộc sống để đo lường, thì họ đã có đầy đủ ý vị phong ba bão táp của cuộc đời.
 
Vậy mới nói: Phụ nữ 50 là rượu ủ lâu năm, là cuốn sách dày cộp, là bức tranh xưa cũ, hay là lâu đài cổ kính yên bình. Đã đi hết nửa đời người, bên trong họ vừa có cái nhẫn nại của thời gian, lại có vẻ đẹp được rèn luyện qua năm tháng, vừa có bền bỉ chịu đựng bao khổ nạn, lại có sự rực rỡ nhờ tôi rèn qua gió mưa.
 
Trong cái trăm năm của đời người, 50 tuổi có thể nói là một bước ngoặt của một mốc hành trình. Mong sao người phụ nữ ở vào tuổi 50 này có thể khiến cho cỏ non càng thêm xanh, lá vàng càng thêm óng ả, táo chín càng thêm đỏ thắm, bầu trời càng thêm trong ngần!
suu tam
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Bảo Trợ