Nghĩa Trang Xưa

19 Tháng Mười Một 20208:20 SA(Xem: 81)

NGHĨA TRANG XƯA

thuong tiec VNCH
Chốn cũ hồn xưa vắng tịch trường
Đêm tàn le lói bóng trăng sương
Vi vu tiếng gió luồn bia mộ
Eo ốc canh gà gọi ánh dương
Lạnh lẽo khói hương chìm uất hận
Âm thầm sông núi ngấm bi thương
Nghĩa trang quân đội giờ hoang phế
Chốn cũ hồn xưa vắng tịch trường
Viễn Khách
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Anh gởi qua mình hương hoa mai quế Cuối vườn trà, mùa đến trổ nhiều bông Nửa vầng trăng lưng chừng kinh Vĩnh Tế Cá lội từng đàn, mình có nhớ không? Anh gởi qua mình hương thơm bông bưởi… Đường về Biên Hòa lẩn tránh cơn mưa Chùm dâu Lái Thiêu ngọt môi thiếu nữ Kỷ niệm bên nhau nói mấy cho vừa! Anh gởi qua mình miếng thơm Bến Lức Một chút quà nghèo tình tự quê hương Củ ấu Cần Thơ, gạo thơm Cần Đước Cốm dẹp Vĩnh Bình, kẹo chuối Trung Lương Chiều nao tan trương nhìn nhau bở ngỡ Con đường Nguyễn Du râm mát bóng me Sài Gòn đài trang vùng trời thương nhớ Ngày xanh ơi! Ve phượng thắm nắng hè Anh gởi qua mình quê hương nhuộm đỏ Từ giặc tràn vào khốn khổ, điêu linh… Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa… ta đó Tàu cộng gian manh… lấn chiếm nước mình Anh gởi qua mình nỗi đau ruột thắt Ngu dân đảng trị, tuổi trẻ loạn cuồng… Giết người, cướp của, đảo chao… giăng mắc Thế sự, lòng người điên đảo thiện lương!
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG Giao mùa phố vẳng tiếng chuông xa Tuyết đổ hoa bay trắng lụa là Chiều xuống lao xao làn gió thoảng Đêm về lất phất giọt mưa qua Dầu hao khắc khoải sầu cay xé Bấc lụn chờ mong lệ đắng nhòa Lửa nhớ tương tư hồng tháng Chạp Tàn tro kỷ niệm có phôi pha Tiểu Vũ Vi
Con nhớ lắm bao ngày mẹ tay mò Tìm con cua con cá sống đói no Con nhớ lắm ánh mắt mẹ nỗi lo Con trở bệnh miệng ho khan từng tiếng Con bỏ xứ đi xa gom vốn liếng Bao năm rồi vẫn còn số không Mẹ ơi mẹ! Trời đã vào Đông Ai sưởi ấm trái tim mẹ lạnh giá?
Con sợ hãi với cơn quay cuồng dục vọng- Tâm trí mình run rẩy thật tan hoang- Và linh hồn khép nép cửa thiên đàng- Còn thân xác ngỗ ngược đi vào bóng tối.- Lạy Chúa, xin nâng đỡ linh hồn con tội lỗi- Đã bao lần rụng cánh giữa đam mê- Đã bao lần tìm bước rẽ trở về...post 4/11/2013 (Xem: 2042) / post 02 Tháng Mười Một 2019 (Xem: 2787) /
Chúa ơi! Xin cho con làm hạt muối- Chẳng bao giờ nhạt vị phải quăng đi- Xin cho con làm ngọn đèn chiếu sáng- Trên trụ đèn cao ngất rọi ngàn xa Chúa ơi! Con sẽ trở thành nhân chứng- Đem Tin Mừng cứu độ đến muôn người- Bằng chính lòng con và cuộc sống Như muối mặn, đèn soi giữa giòng đời./ post 07 Tháng Hai 2014 (Xem: 1953)/
Chẳng biết mưa buồn nắng gì đây Nên mưa dai dẵng chảy sông đầy Tối trời mưa tạnh không còn nắng Để lòng áo ướt chợt mênh mang Chắc là mưa lại thấy buồn trăng Đêm rằm mưa lại cứ lăn phăn Hình như trong gió mưa thầm kể Lỡ mùa trăng tỏ với đêm rằm Dạo này mưa lại thấy buồn mây Không mưa không nắng cứ hây hây Chen trong hơi nắng vài giọt nước Em mắc mưa cảm suốt mấy ngày. Mưa lại buồn chi nữa mưa ơi Suối nguồn đã ngập nước mưa rơi Phố phường cống không còn lối thoát Thiên hạ buồn lây với mưa trời Mưa buồn mưa chảy khắp nơi nơi Ai có buồn mưa phải cầu trời Người buồn đành phải chôn chặt dạ Khóc thầm lặng lẽ nước mắt rơi Làm mưa sung sướng quá đi thôi Nhưng mà mưa khóc lạnh than ôi Nước mắt của người thì mặn, nóng
bước qua cái tuổi sáu mươi Tóc xanh thời đã muối tiêu ngã màu Ta gom ký ức qua mau Ươm vào thơ gởi cho nhau tuổi già Chuyện ngày xưa đẹp như hoa Một thời tuổi trẻ " Thứ ba học trò" Ngọt ngào sách vở trong ta Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà tuổi thơ Tâm hồn bay bổng ước mơ Trống trường dục dã đợi chờ chân ai Tung tăng đường nhỏ sớm mai Những bậc tam cấp so vai đến trường Tuổi già gửi lại yêu thương Bao nhiêu bè bạn bốn phương đất trời Một đời xin tạ ơn Người Đã cho con biết thẳm sâu lòng mình Vẫn còn những ký ức xinh Một khung trời đẹp mông mênh tuyệt vời Trường xưa tuổi trẻ quê tôi Bạn bè thủa ấy một thời không quên Tâm hồn mở rộng vươn xa Không hờn không giận không ra lo phiền Vứt bỏ ganh tức tị hiềm Yêu thương nhân ái nỗi niềm bao dung Mong là hoa thắm mặn mà Dù chỉ cánh mỏng vẫn là hoa tươi Cao quang chân lý mọi nơi Tuổi già vẫn cứ yêu đời thơm hương
Tâm từ ái biển xanh... đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh, âu yếm ngẩng nhìn, xem... Hằng mong mỏi... con mình cho trọn vẹn Mắt hân hoan... ngắm bé ngủ ngoan hiền...!! Mẹ dạy nói... à... ơi... lời cổ tích Mắt mẹ cười... dìu bé khẽ tập đi Vào tuổi học sắm đủ điều...vở, sách... Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi ! Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi Mắt mẹ chờ... con trẻ chóng thành đôi Đời bận rộn; ngược, xuôi... đường muôn lối Mắt Mẹ buồn... trông bóng nhạn nổi trôi...!! Con đi xa rầu lo... tràn mắt mẹ ! Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui... Con ốm đau hay có điều hờn tủi... Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi...!! Ôi, cao cả trời cao... Đôi Mắt Mẹ Dõi theo con tấm bé...đến thành nhân Đi chập chững... ngại chim non ngã té Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng...!!
Con vẫn biết thời gian là của Chúa - Từ nguyên thuỷ cho đến tận cùng - Vũ trụ này do Thiên ý tác tạo nên - Nhiều lúc vô tình con đã lãng quên - Cứ nghĩ thời gian là riêng tư tuỳ thích /post 25 Tháng Giêng 2014(Xem: 2342) Sa Mạc Hồng /
Bảo Trợ