Thu trong tôi

26 Tháng Mười 20204:23 SA(Xem: 120)

Thu trong tôi

LTS: Nhật báo Người Việt mở mục “Độc giả viết” nhằm mời gọi quý độc giả “cùng làm báo” với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Và, biết đâu, đây là cơ hội cho chúng ta, những độc giả, trở thành tác giả. Để tham gia, quý độc giả vui lòng gởi cho Người Việt qua email: docgiaviet@nguoi-viet.com.

Lê Thị Ngọc Nhi

blank
Tôi bảo anh rằng tôi thích hoa hồng vàng. (Hình: Nguyễn Bá Trạc)

Ngày… tháng… năm…

Cứ mỗi cuối Thu là sinh nhật tôi. Lòng chạnh nhớ một mùa Thu dĩ vãng. Sáng nay, sương mù lơ lững giăng giăng một sớm mai lành lạnh với làn gió khẽ lướt qua kéo theo chiếc lá vàng nhẹ rơi, hơi sương hôn lên mặt tôi lạnh giá. Ngày sinh nhật lại đến.

Đã bao mùa Thu hạnh phúc.
Đã bao mùa Thu lặng lẽ ngang trời.
Đã bao mùa Thu đã chết.
Bao lần tôi ngắm Thu qua.

Từng ngày từng tháng từng năm trôi đi. Tôi đã sống bình yên trong sự an bày của số phận mặc cho lòng nhiều tiếc nuối.

Hôm nay, tim tôi lại rộn ràng khi bất chợt thoáng thấy hình ảnh tôi của một thời xa lắc chợt khơi dậy như vừa mới hôm qua… Thu ấy, không phải Thu sương mù mà Thu xanh trong veo, trong như mắt thiếu nữ đôi mươi, ngày ấy lần đầu chúng mình gặp nhau, hai ta tình cờ đi trên con đường xanh ngắt lá hoa hồng còn non phớt thi thoảng điểm vài sắc vàng đong đưa còn tươi roi rói màu hoa. Tôi bảo anh rằng tôi thích hoa hồng vàng.

Anh bảo rằng hoa sẽ mãi mãi điểm vàng thêm cho sắc Thu thêm rực rỡ. Cho Thu trong tôi rạng ngời sự kiêu hãnh. Cho những trái tim yêu thêm nhiều thi vị.

Vì cô gái đôi mươi thật đầy nhiệt huyết, chất chứa bao nhiêu là hoài bão như tôi nào biết gì những ngã rẽ trên đường đời.

Ngày… tháng… năm…

Gió lồng lộng thổi miên man giữa một sáng cuối Thu – lại vào ngày sinh nhật tôi anh nhỉ? Chúng mình đã vô tình gặp gỡ, vô tình mến thương nhau tự lúc nào? Chúng mình cùng ý nghĩ, cùng sở thích, cùng lang thang giữa những nắng mai, giữa những chiều mưa, giữa những đêm giông bão… nơi nào cũng hai ta. Chúng mình cùng ước hẹn dài lâu, cùng dệt mộng vu vơ… Rồi từng Thu qua đi trong hạnh phúc ngọt ngào. Bất kỳ nơi nào, bất kỳ ngày hay đêm khi tôi cần anh luôn bên tôi.

Cứ mỗi cuối Thu là lòng tôi như trẻ nhỏ. Cứ ngỡ Trời thương cho đôi ta một trời Thu riêng. Trời ban cho mình một đôi cánh liền để bay xa bay cao…

Nhưng cuộc đời có những lý lẽ riêng. Rất bình thường, rất thật và có khi phũ phàng nữa; là khi hai bước chân không về chung lối, khi hai trái tim không bồi hồi chờ đợi, khi hai nửa kia lạc mất nhau rồi. Lạc trong tâm tưởng lạc trong niềm riêng. Lạc khi anh không muốn tìm hay em không muốn níu.

Ngày xa nhau cũng bất ngờ như ngày gặp gỡ. Thay cho những lời yêu thương anh đã tặng tôi hoa hồng vàng với những lời bâng quơ. Không biết anh vô tình hay tôi nhiều suy nghĩ… và tôi giận hờn anh. Anh đã quay mặt. Mặc cho những lời nồng nàn vẫn còn đó. Mặc cho mưa Thu lặng lẽ rơi.

Và từ đấy, tôi yêu hoa hồng vàng. Và từ đấy, tôi vui bên đời sống cùng hoa hồng vàng. Dù không một lần anh hỏi thăm. Dù không biết rằng có khi nào anh chợt nhớ ngày xưa. Ngày xưa, dù chỉ một lần? Hỡi anh: Hoa hồng vàng nào có lỗi? Tình yêu nào có lỗi?

Vì hoa vô tư hay tim người vô ý. Vì nghịch cảnh hay tình yêu kia không đủ lớn. Vì lòng ích kỷ hay cái tôi quá cao?

Hôm nay, giữa ngày Thu lạnh giá mây mù như che khuất ký ức xưa. Giữa không gian trầm mặc có một thiếu phụ tóc đã pha sương ánh mắt xa xăm in những dấu thời gian.

Anh lại đến như áng sương mù lặng lẽ. Anh đứng đấy, bên cạnh: “Chúc mừng sinh nhật em,” câu nói gần gũi quen thuộc mà sao nghe xa vời nhẹ như gió thoảng. Không tin hay không muốn tin, tìm gì khi đã mất.

Trái tim nghe lỗi nhịp hòa vào hơi sương hòa vào nắng mai.
Cảm ơn anh
Cảm ơn có một mùa Thu như thế
Cảm ơn dù muộn màng.
Trên tay anh vẫn còn đấy đóa hoa hồng vàng

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày còn bé, mỗi lần về quê ghé thăm ông cậu thì cảnh tượng quen thuộc đầu tiên đập vào mắt tôi là hai cái lồng chim cu treo lủng lẳng ở mái hiên nhà. Lồng bằng tre vót nhỏ rứt, bo tròn vành như quả bí, bọc vải bên ngoài kín đáo. Cứ một con gù gù, con lồng bên lại cất tiếng gáy như để hòa điệu, âm thanh trầm buồn. Buổi trưa vắng lặng, chợt nghe tiếng cu gáy êm êm dìu dặt, ai mà không cảm nhận lòng mình xuyến xao gợi nhớ mơ hồ đâu đâu, càng thêm yêu thương sự phóng khoáng, yên bình của đồng nội, hương quê… Người nuôi chim rành rẻ kinh nghiệm cho biết con nào có bộ lông xám thường gáy giọng thổ trầm, con lông nâu thì gáy giọng kim cao. Theo tập tính, chim cu trống cất giọng gáy hay để quyến rũ bạn tình hoặc khoe mẻ, thách thức với con trống khác.
Lúc ấu thơ, khi còn chưa biết rét là gì, tôi thường đi chơi trên những cánh đồng mùa đông. Lúa tháng mười vừa gặt xong, thửa ruộng cạn chỉ còn những gốc rạ trơ trụi. Từ gốc rạ ấy, những mầm lúa lại mọc lên xanh non, nếu để lâu chúng cũng kết bông trổ hạt, người ta gọi đó là lúa trau, có thể lùa trâu bò xuống ăn. Ngoài đồng, phân trâu bò được đắp thành những đụn tròn cao dần lên trên chừng nửa thước. Phân ủ trong đó rất ấm tỏa ra làn khói mờ. Đi cắt rạ lâu trên đồng, những ngón chân lạnh cóng đến mức không còn cảm giác gì, người ta phải hong chân trên nóc đống phân đó. Vài nhà nông tranh thủ cầy ải. Họ xới đất lật lên thành luống, để cho gió bấc hong khô đất, đợi sang xuân có nước về lùa những luống đất đó tan ra như bùn. Đôi khi người ta dùng vồ đập cho đất vỡ tan trước.
Tưởng nhớ người cha thân yêu Chính Thầy là sự sống và là sự sống, ai tin vào Thầy thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào thấy thì sẽ không phải chết. (Gn 11, 25-26) Ngày 1-11 là ngày giỗ 4 năm của thầy (cha) chúng con là Linh hồn Phêrô Nguyễn Quang Đồng từ giã mọi người về với Chúa ngày 1-11-2016 . Kính xin Mẹ, anh chị em, cháu chắt bạn bè xa gần hiệp ý cầu nguyện cho Linh hồn Phê rô mau dược hưởng hạnh phúc trên nước trới. Amen. Thầy đã ra đi 4 năm rồi mà con không về được, con ao ước và mong muốn được về bên thầy thắp nén hương trầm. Con nhớ thầy nhiều lắm. Nguyễn Thị Đức
Trước khi dùng xú-chiêng như người phụ nữ Tây Phương, người phụ nữ Việt Nam đã biết dùng cái yếm để che kín bộ nhũ hoa. Nói như thế không có nghĩa là cái yếm chỉ có công dụng như cái xú-chiêng của người Tây Phương mà thực sự công dụng của nó còn rộng rãi hơn nhiều. Trong lúc cái xú-chiêng chỉ dùng để che kín và nâng đỡ bộ nhũ hoa thì cái yếm của người phụ nữ Việt Nam đôi khi còn có thể dùng thay thế cho cái áo cụt “ra đường đi đâu gần gần mà chỉ bận yếm thì cũng chẳng ai rầy” hoặc, hơn thế nữa, “mùa nóng nực những người làm việc khó nhọc chỉ mặc yếm che ngực, đủ kín đáo, không mặc áo”. Theo Lê Văn Đức và Lê Ngọc Trụ trong Tự Điển Việt Nam (q.I, trang 669) chiếc yếm được định nghĩa như sau: “Yếm: Miếng vải hình tam giác dùng che ngực" Cô kia mặc yếm hoa tằm, Chồng cô đi lính cô nằm với ai.
Mẹ giờ đã già rồi nên hay lẫn lộn, mỗi lần tôi gọi điện đến, luôn sốt sốt sắng sắng hỏi một câu: Khi nào con về? Không chỉ cách xa hàng ngàn cây số, phải bắt tận 3 tuyến xe, mà công việc của tôi bận rộn đến nỗi có phân thân ra cũng không làm hết việc, còn lấy đâu ra thời gian mà về quê thăm mẹ. Tai của mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại: “Khi nào con về?” Quá tam ba bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên phải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúp điện thoại. Vài ngày sau mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữa. Giống như một đứa trẻ không được giải hòa nên vẫn chưa cam tâm.
Bây giờ là tháng Tám. Tháng Tám là mùa Thu với hoa cúc vàng, với lá đỏ, với gió heo may và với trời se lạnh. Tháng Tám ở đây bây giờ cũng y như thế dù rằng không phải mùa Thu. Nắng đang trải đường đi. Vàng óng và ấm áp. Đây này, em ngồi bên cửa sổ (nhưng không có ai dựa tường hoa vì anh và vài người em yêu mến thì đã đi xa mất rồi) và ngắm nắng vàng trải đường đi này. Em vẫn có cái thú ngồi bên cửa sổ viết lách và ngắm cảnh bên ngoài vì con đường của em rất thanh bình và yên tĩnh anh ạ. Vào mùa hè, con đường rợp hoa phượng tím nữa cơ
Lê Anh Tuấn - Hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng những thành ngữ quen thuộc do ông cha để lại trong khi nói chuyện hay viết lách. Tuy nhiên, có nhiều thành ngữ mặc dù thường xuyên sử dụng, nhưng câu gốc hay ý nghĩa của nó lại khác xa so với những gì ta nghĩ. Sau đây là một số những thành ngữ như vậy. Nghèo rớt mùng tơi Nhiều người vẫn nhầm tưởng mùng tơi ở đây là cây mùng tơi mà chúng ta vẫn thường nấu canh hay dậu mùng tơi trong thơ Nguyễn Bính.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Giờ đây, chúng đang ở nơi nào ? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn… Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng, còn mọi vật đều tối đen !/post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2306) Chu tất Tiến/
Văn hào Nga Dostoievski đã từng nói: “Nếu không có Chúa người ta dám làm mọi sự”. Và một câu châm ngôn đã nổi tiếng trên toàn thế giới nói rằng: “Khởi sự của đạo đức là biết sợ”. Trong lịch sử dài đằng đẵng của nhân loại, học thuyết vô Thần chỉ mới xuất hiện từ khoảng thế kỷ 14. So với những tín ngưỡng cổ xưa và các học thuyết về Thần học đã có mặt từ thời kỳ hồng hoang của văn minh nhân loại, thuyết vô Thần chỉ như đứa trẻ, nhưng lại có ảnh hưởng rất nhanh và lan rộng trên toàn thế giới. Nhưng ít có ai biết rằng, học thuyết vô Thần lại có nguồn gốc hữu Thần.
Bảo Trợ