Tháng Tám Mùa Đông. Chuẩn bị hành trang giã từ cõi nhân gian

13 Tháng Tám 202012:07 CH(Xem: 164)

Tháng Tám Mùa Đông. Chuẩn bị hành trang giã từ cõi nhân gian

Bây giờ là tháng Tám. Tháng Tám là mùa Thu với hoa cúc vàng, với lá đỏ, với gió heo may và với trời se lạnh.

Tháng Tám ở đây bây giờ cũng y như thế dù rằng không phải mùa Thu. Nắng đang trải đường đi. Vàng óng và ấm áp.

Đây này, em ngồi bên cửa sổ (nhưng không có ai dựa tường hoa vì anh và vài người em yêu mến thì đã đi xa mất rồi) và ngắm nắng vàng trải đường đi này. Em vẫn có cái thú ngồi bên cửa sổ viết lách và ngắm cảnh bên ngoài vì con đường của em rất thanh bình và yên tĩnh anh ạ. Vào mùa hè, con đường rợp hoa phượng tím nữa cơ

nusinh-canhdep

Nắng trải đường đi, gió hôn bờ tóc

Mùa Thu vàng, anh còn nhớ không anh

 

Trong tiết trời ấy không dưng em nhớ đến anh, đến những kỷ niệm xưa cũ của một thời mới lớn. Thì em vẫn thích khuôn mặt đẹp trai ngày ấy của anh, tính nết ngang tàng rất đàn ông và cả cái lời tỏ tình dễ thương mà em vẫn nhớ đến bây giờ. Em chỉ muốn nhớ đến anh của thời chúng ta mới lớn ấy mà thôi. Họa chăng nếu có thêm chút đỉnh nữa thì là khi anh lái xe mấy giờ đường xa đến thành phố tình yêu của thủ đô Hoa Thịnh Đốn  để đưa em đi xem lễ hội hoa anh đào.

Anh này, lâu lắm rồi không nhớ mùa Thu Sài Gòn ngày ấy ra sao nhỉ. Có lẽ cũng vẫn có cúc vàng trước ngõ. Có lẽ cũng có chút se lạnh vào sáng sớm. Anh còn nhớ không, con đường đến trường của chúng ta,  em vẫn cho là đẹp nhất vì rất yên tĩnh, rất thanh bình, rộng rãi thênh thang và hai hàng cây còng me tây với tán lá xòe rộng làm con đường rợp bóng mát. Đường đến trường  Văn Khoa-Dược Khoa cũng đẹp nhưng ồn ào xe cộ quá. Đường của Luật Khoa thì bé nhỏ, bờ hẹp , nhiều gốc cây già trồi lên khúc khuỷu đường đi bộ .Em đã phản đối với Phạm Duy "Chú cứ vẽ vời chứ con đường tình ta đi của chú chả đẹp tí nào''. Ông cụ ấy có thể kiêu hãnh với ai chứ với em thì lúc nào cũng kiên nhẫn, nhẹ nhàng.

Tháng Tám chúng ta sẽ không còn những ngày hè nữa anh nhỉ. Hè của anh thường là Đà Lạt vì anh mê cảnh Đà Lạt, mê con gái Đà Lạt. Hè của em là ngấu nghiến đủ mọi truyện vì em mê đọc sách. Nhưng  có một mùa tựu trường khi Tháng Tám chưa đi hẳn, sân trường còn vắng vẻ và đôi ta quen nhau ngày ấy, ngày chúng ta cùng ghi danh cho chứng chỉ Hóa Hữu Cơ. Ô cửa sổ ghi danh nhỏ chỉ có anh và em. Chúng ta không được ghi vì muộn. Em năn nỉ và đã được. Khi ra thấy anh tần ngần thì em hỏi và ''cô bé'' xí xọn lại vào phòng Tổng Thư Ký Thái để năn nỉ giúp anh. Rồi anh bắt hộ con sâu trên tay em. Bữa đầu tiên của thuở quen nhau- thời mới lớn là như thế đó. Chả có thơ mộng gì hết cả. Em không phải là Hoàng Thị Ngọ với tóc dài tà áo vờn bay. Em là Quỳnh Giao tròn trĩnh mũm mĩm với tóc ngắn và cúp. Chỉ có tà áo dài trắng là giống nhau. Thế nhưng sau đó thì Quỳnh Giao được biến thành Phượng Quỳnh của vài tờ báo Sài Gòn mà nhiều nhất  là ở Tiếng Vang đã làm anh mê mẩn.

Cũng chưa bao giờ em hỏi cảm tưởng của anh khi gặp em lần đầu ra sao vì ngày ấy em thấy em quá tầm thường. Vẻ ngoài rất tầm thường vì luôn áo trắng học trò và có lẽ cả cái nhan sắc cũng rất là ngố.

Đây cái cô bé bị cả họ hàng gọi là ''Giao Tồ" vì quá ngố, quá tồ, có gì đặc biệt đâu ngoài vẻ mủm mĩm như búp bê và đôi mắt to đẹp như tây lai.


Em mười tám, mắt xoe tròn thật ngố

Nhan sắc này chưa phải lúc trổ hoa!

Còn em nghĩ gì về anh? Chả nghĩ gì cả vì ngày đó vẫn chăm học và cũng vì anh chỉ được cái đẹp trai chứ chiều cao thì không phải là người để em có thể tựa bờ vai.

 Tháng Tám ở đây em vẫn có cúc vàng, hồng đỏ và mầu lá thì rực rỡ vô cùng. Anh xem này, khu vườn hồng be bé của em có hồng vàng, hồng đỏ, hồng tỷ muội và hồng phớt mùi rất thơm anh ạ


Mỗi buổi sáng ngắm hồng qua cửa sổ

Tìm niềm vui thật bé nhỏ cho một  ngày

 

Anh thấy chưa, Tháng Tám mùa đông Brisbane của em mà cây cối xinh tươi đẹp quá chứ, phải không nào. Chỉ còn thiếu một người bạn tri kỷ để cùng nhau thưởng thức tách cà phê trong khu vườn bé ngát hương hồng, thơm mùi ngọc lan.
nusinh-muahe

Anh ơi, anh có còn nhớ một ngày của cuối tháng Tám, anh vừa từ Đà Lạt hạ san về thành phố, anh đến Khoa Học tìm em không? Hôm ấy giờ thực tập Hóa Hữu Cơ. Anh tỉnh bơ đi vào chỗ em và cũng tỉnh bơ nói "Tôi mới đến nhà Quỳnh Giao đấy. Ba QG nói QG đi học nên tôi đến đây". Em tròn xoe mắt. Vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi. Ngạc nhiên vì con bé ngốc, khờ như em tự hỏi vì sao anh biết được địa chỉ nhà em. Đã nói ngày xưa ''con bé'' ngốc mà lị. Có gì đâu, chỉ cần cầm cái phiếu thực tập liếc vào là biết ngay địa chỉ. Sợ hãi vì ba vẫn tuyên bố "Đậu Trung Học, trả ¼ tự do. Đậu Tú Tài 1: trả tiếp ¼. Đậu Tú Tài 2: trả tiếp ¼ nưã. Đậu xong đại học: trả nốt ¼ cuối cùng. Còn bây giờ là CẤM. Không được có bạn trai. Không cho bạn trai tới nhà''.

Thế nhưng chắc số trời nên khi về nhà, em run muốn chết tưởng bị chửi hay ăn chổi chà thì bố chỉ nói "Hồi nãy có thằng nào tên T đến kiếm cô đấy''.

Coi như anh là người bạn trai đầu tiên đến nhà. Anh là người bạn trai duy nhất chở em đi xem cine. Anh là người bạn trai đầu tiên đã hôn em. Anh là người bạn trai đã tỏ tình với em thật dễ thương "Quỳnh Giao ơi, anh dặn cái này nhé. Từ nay, em chỉ được chơi với anh thôi. Không được chơi với tên con trai nào hết nhé".

Anh là người con trai đầu tiên cài cho em một đóa hoa ngọc lan trên tóc để cả đời sau này em say đắm hương ngọc lan.

Anh xem này, cây ngọc lan của em bây giờ chỉ khoảng 30 cm mà đã ra mấy đợt hoa. Có đợt cả 10 hoa. Hương ngọc lan bao giờ cũng thơm ngát, thanh khiết anh nhỉ


Ngọc Lan thật bé nhỏ mà mỗi năm hoa không nhỏ tí nào

Em cũng là một đóa ngọc lan của cô Phạm Thị Nhung đó anh

 

Mấy chục năm sau, anh cũng là người đầu tiên đưa em đi xem Lễ Hội Hoa Đào ở Hoa Thịnh Đốn. Hoa anh đào cũng thật đẹp, thanh khiết. Anh đào trắng, hồng rũ bóng bên giòng Potomac là kỷ niệm và cũng là hình ảnh đẹp nhất của Virginia, của thời gian em mới đến vùng trời Hoa Kỳ từng mơ ước. Đây là hình ảnh của em bên giòng Potomac, với Lễ Hội Hoa Anh Đào mà anh đã chụp cho em ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.


 

Bây giờ là Tháng Tám. Tháng Tám Mùa Thu bên này và mùa Đông bên kia. Thế hệ chúng ta đang ở vào mùa Đông. Thế hệ chúng ta đã nhiều người lên chuyến tầu trước rồi. Anh cũng đã lên. Vài người em yêu mến cũng đã lên.

Mong sao em cũng sẽ lên chuyến tầu ấy vào Tháng Tám để có nắng thu vàng óng, có hoa cúc vàng tươi, có hồng phớt nhẹ, có heo may se lạnh, để em được những người em yêu mến đón em bằng những tình ca nồng nàn, những bi hùng ca đã một thời làm em say đắm ở chốn ''nhân gian'' đầy sóng gió. Chắc chắn sẽ có hai nhạc sĩ lừng danh của một thời Việt  Nam lộng lẫy mở rộng vòng tay đón em, ‘’cô bé Gia Long, con người Khoa Học’’ mà yêu tình ca quê hương nồng nàn, yêu bi hùng ca Việt  Nam đắm đuối.

Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp: https://youtu.be/JioNW4vI7C8

Tình Ca, Ngày Xưa Hoàng Thị: https://youtu.be/ixPaDvubffU

Hoàng Lan Chi
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mẹ giờ đã già rồi nên hay lẫn lộn, mỗi lần tôi gọi điện đến, luôn sốt sốt sắng sắng hỏi một câu: Khi nào con về? Không chỉ cách xa hàng ngàn cây số, phải bắt tận 3 tuyến xe, mà công việc của tôi bận rộn đến nỗi có phân thân ra cũng không làm hết việc, còn lấy đâu ra thời gian mà về quê thăm mẹ. Tai của mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại: “Khi nào con về?” Quá tam ba bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên phải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúp điện thoại. Vài ngày sau mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữa. Giống như một đứa trẻ không được giải hòa nên vẫn chưa cam tâm.
Lê Anh Tuấn - Hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng những thành ngữ quen thuộc do ông cha để lại trong khi nói chuyện hay viết lách. Tuy nhiên, có nhiều thành ngữ mặc dù thường xuyên sử dụng, nhưng câu gốc hay ý nghĩa của nó lại khác xa so với những gì ta nghĩ. Sau đây là một số những thành ngữ như vậy. Nghèo rớt mùng tơi Nhiều người vẫn nhầm tưởng mùng tơi ở đây là cây mùng tơi mà chúng ta vẫn thường nấu canh hay dậu mùng tơi trong thơ Nguyễn Bính.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Giờ đây, chúng đang ở nơi nào ? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn… Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng, còn mọi vật đều tối đen !/post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2306) Chu tất Tiến/
Văn hào Nga Dostoievski đã từng nói: “Nếu không có Chúa người ta dám làm mọi sự”. Và một câu châm ngôn đã nổi tiếng trên toàn thế giới nói rằng: “Khởi sự của đạo đức là biết sợ”. Trong lịch sử dài đằng đẵng của nhân loại, học thuyết vô Thần chỉ mới xuất hiện từ khoảng thế kỷ 14. So với những tín ngưỡng cổ xưa và các học thuyết về Thần học đã có mặt từ thời kỳ hồng hoang của văn minh nhân loại, thuyết vô Thần chỉ như đứa trẻ, nhưng lại có ảnh hưởng rất nhanh và lan rộng trên toàn thế giới. Nhưng ít có ai biết rằng, học thuyết vô Thần lại có nguồn gốc hữu Thần.
Sử sách Việt Nam, dù mới dù cũ, đều dành phần trang trọng nói về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư nhà Hậu Lê, Việt Nam Sử Lược -Trần Trọng Kim /post 14 Tháng Mười 2012 (Xem: 3659)/
Biết bao giờ con mới được gọi lại tiếng "Mẹ" ngọt-ngào đầy yêu-thương này! Ngày Mẹ còn sống, gọi tiếng Mẹ đã thấy ấm lòng, thấy chứa-chan tình-cảm. Bây giờ Mẹ không còn nữa, tiếng Mẹ làm con xót-xa tận cõi-lòng,/post 10 Tháng Năm 2015 (Xem: 2071)/
Đây là chuyện có thật vào năm 1975. Tác giả Trần Đức Thạch là phân đội trưởng trinh sát tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341 Bắc Việt tấn công Xuân Lộc. Khi viết tác giả không dùng từ "nguỵ" mà dùng nguyên cụm từ VNCH cho những người lính miền Nam. Tác giả bị kết án 3 năm tù giam...<post 23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2606) Trần Đức Thạch >
Ngày nay khi tôi rong ruổi đến bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt này, mọi người đều cần có nước khoáng, nước đóng chai, nước đun sôi để uống, liệu còn dòng sông nào được tinh khiết như dòng sông tuổi thơ quê hương? Những mái nhà tranh đơn sơ, cánh đồng nhuộm màu vàng óng, những chú trâu chầm chậm về chuồng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, dòng sông phẳng lặng như tờ khoác lên mình chiếc áo trắng thanh tao của chị Hằng… Dòng sông quê tôi ngày xưa ấy, nó đã từng mang lại những niềm vui, khát vọng, bí ẩn chen lẫn những nỗi buồn, nó vẫn không ngừng chảy, một mạch đằng đẵng đến tận chân trời.
Không biết tự bao giờ mà người dân ở thành phố có cái kiểu buôn bán, làm việc với “tiếng rao”. Tiếng rao được coi là loại “đặc sản” của thành phố. Trước đây ở Sài Gòn chỉ nghe tiếng rao về đêm, nhưng dạo này tiếng rao lanh lảnh đã bắt đầu từ tờ mờ sáng – không chỉ để bán những thức ăn nhanh, tiện lợi, mà còn để bán cá, thịt, rau củ quả… và cả những dụng cụ: chổi lau bụi, lau nhà, chiếu, chăn… Trước đây, giữa đêm khuya tiếng rao của những người phụ nữ nghe buồn đến não lòng. Bao nhiêu con đường, ngõ hẻm đều in những dấu chân nhọc nhằn của họ. Tiếng rao, lúc trầm bổng khi lắng dịu của những người mẹ, người chị tần tảo kiếm miếng cơm manh áo. “Bánh mì nóng giòn đê”,
Bảo Trợ