Hạnh Phúc Thật Gần

08 Tháng Tám 20204:23 SA(Xem: 195)
Hạnh Phúc Thật Gần

   phat-hoasen              Này em !
               Có phải khi mình mất đi hạnh phúc
              Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời.
               Có phải khi mình mất đi người mẹ
               Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''
 
  … Có những mai nụ hồng ngoài  hiên nở
      Chân em qua không buồn ngắm một lần,
      Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ
      Nhìn phai tàn rồi cúi xuống bâng khuâng ..

           _Có một người trải qua lần hoạn nạn
             Mãi về sau khép lại '' cửa tâm  hồn ''.
             Từ khi mắt thôi nhìn đời sáng lạn
              Ngọc châu và đôi mắt, quý nào hơn?
 

      _ Ai cũng sống bằng con tim, nhịp thở
         Mà quên đi hơi thở vốn nhiệm mầu
         Cơn đau đến, muộn màng lòng chợt hiểu
         Trút hơi tàn...đời sống sẽ còn đâu !  

               Có phải khi bên đời xa vắng mẹ
               Mình mới hay, Mẹ.. tất cả trong đời.
               Có phải khi cha tạ từ dương thế
               Cuộc chia lìa mới thấm nổi đơn côi ?  
Thơ Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
Tác giả: Phạm Lưu Vũ Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng Thương thay một dải non bồng Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường Vốn đường đường con nhà khuôn phép Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan Lê la xó chợ đường quan Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt Chốn công đường lạnh ngắt lương tri Đoàn người từ buổi ra đi Màn trời, chiếu đất biết khi nào về Người yêu nước không hề có tội Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi Chỉ vì thương xót giống nòi Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt Rước quỷ về hủy diệt sơn khê Ngoài khơi giặc cướp bốn bề Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha Dặm đường xa phí chồng lên phí Có đâu ngờ chướng khí còn dai Áo vàng lấp ló bụi gai Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống Mới lọt lòng đã cõng nợ công Thác sinh vào chốn gai chông Hành không thành đạo,
Hàng mấy vạn chiến thuyền treo lưới cá- Dùng biển người giặc đang cướp biển Đông- Sao Bộ quốc phòng lại ngồi tri ân giặc?- Hưng Đạo vương ơi, đâu Hội nghị Diên Hồng?- Đâu Dã Tượng, Yết Kiêu, đâu hàng triệu cánh tay Sát Thát?- Đâu cọc nhọn Bạch Đằng, đâu kế sách Bình Ngô?- Giặc đến nhà sao vẫn ngồi ca hát? /post 02 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 5386) Trần Mạnh Hảo (Danlambao)/
Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa - Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang - Lòng vui quần áo xênh xang - Tay cầm hương nến đình vàng mới mua - Chị tôi vào lễ trong chùa - Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên - “Lòng thành lễ vật đầu niên/ post 28 Tháng Tám 2012 (Xem: 10860) Hồ Dếnh - VNEBook /
Cảnh sắc Xuân sang mỡn lá cành Bướm vàng bay lượn giữa trời xanh Chim muông cánh vỗ như chào đón Nắng ấm ban mai dẫn mộng lành Những tưởng ni sư mãi ngắm Xuân Đề thơ vãn cảnh chẳng vơi nguồn Non xanh núi biếc sân si diệt Tu tập như vầy sẽ tuyệt luân
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ- Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương- Khi hồn ta vừa xao xuyến vương vương- Rồi chết lịm trong suối thần tiên mộng- Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ- Khi trao em màu trắng thực đơn sơ/post 11 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5065) Trăng Mười Sáu /
Con sẽ không đợi một ngày kia - có người cài cho con lên áo một bông hồng - mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ - mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng- hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ ?- Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ - Sống tự do như một cánh chim bằng' 10 Tháng Tám 2012 (Xem: 5818)
Khóc... Tân Nguyễn ...Hơi thở đầu tiên là tiếng khóc Tiếng khóc cất lên sự sống bắt đầu Người ta khóc suối sông chảy dọc Và than trời như xoáy nước xoay ngang Những năm tháng lang thang ngang dọc Tiếng gió hú gào trời khóc màu xanh Đất bần bật cỏ hoa lăn lóc Em khóc phận mình lẻ bóng vì anh Người ta khóc lúc hoàng hôn như máu rỏ Phần hắt lên trời phần đổ xuống số phận nhau…
05 Tháng Ba 2013(Xem: 4282)...Thời gian cứ thế mà đổi thay- Đời tôi như một khúc sông đầy- Chở bao nhiêu nước đời cũng cạn- Chẳng nể tình tôi quản thân rày.- Chiều nay mây lại cứ bay bay- Ướt đẫm lòng tôi mây có hay
Xin Thời Gian Hãy Qua Mau Nay trời bỗng gió mạnh ngoài hiên Mây xám trôi che lấp cả miền Tin xấu khắp nơi về chẳng nghỉ Thêm vùng mắc dịch phổi triền miên Hàng năm cứ độ tháng Ba này Tiếng ngỗng trời qua báo rõ hay Xuân đã trên đường về khấp khởi Thiên nhiên nhựa sống sẽ đong đầy Cả một mùa Đông thật quá dài Bao lần dọn tuyết chẳng nài ai Tạm vui thể dục ngoài trời vậy      Những tưởng Xuân về sẽ khỏa khuây Facebook lan tràn tin updates Mỗi ngày một xấu những tai ương Kẻ hèn đổ tội cho người khác Ngậm máu phun người bọn bất lương Chuyện cười nhạc chế đổi lời thơ Châm biếm sâu cay thật chẳng ngờ Có tật giật mình thì tạ lỗi Vòng tay nhân loại vẫn mong chờ Kim cổ thời gian thuốc nhiệm màu Xóa toàn đại dịch nỗi niềm đau Nhân tài bào chế nhiều linh dược     Ngày ấy xin cầu nguyện đến mau    Thái Huy Long
Bảo Trợ