Mỹ-Trung sắp đánh nhau ngoài Biển Đông?

05 Tháng Tám 20202:20 CH(Xem: 82)

Xung đột leo thang giữa Trung Quốc và Mỹ đang làm nhiều nhà phân tích lo ngại một cuộc đụng độ quân sự ở khu vực Châu Á. Chiến tranh có nổ ra không? Ai sẽ nổ súng trước?

Hiếu Chân/Người Việt

Báo South China Morning Post số ra ngày 4 Tháng Tám đăng một bài giật gân dưới tiêu đề: “Liệu ông Donald Trump có gây chiến với Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough để giành chiến thắng trong cuộc tái tranh cử?” (Could Donald Trump start war with China over Scarborough Shoal to win re-election?). Bài báo dẫn lời Tướng Hải Quân Trung Quốc hồi hưu Wang Yunfei (Vương Vân Phi) cho rằng, do tỷ lệ cử tri Mỹ ủng hộ ông Trump trong cuộc bầu cử ngày 3 Tháng Mười Một sắp tới đang xuống thấp nên có thể ông Trump sẽ khởi động một vụ xung đột quân sự “có kiểm soát” ở Biển Nam Trung Hoa để thúc đẩy uy tín. Ông Wang nhận định, rất có thể mục tiêu mà Mỹ nhắm tấn công là bãi cạn Scarborough Shoal trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines hiện bị Trung Quốc chiếm đóng và kiểm soát.

Bãi cạn Scarborough Shoal không thuộc quần đảo Trường Sa, nằm cách đảo lớn Luzon của Phi chỉ 120 dặm biển, từng được quân đội Mỹ sử dụng làm nơi tập bắn (shooting range), nhưng cách đây mấy năm bị Trung Quốc đưa tàu Hải Cảnh đến chiếm và xua đuổi ngư dân Phi. Mới đây, Philippines và Trung Quốc đã ký một thỏa thuận tạm thời, cho phép ngư dân hai nước cùng đánh cá tại khu vực song quyền kiểm soát bãi cạn Scarborough Shoal vẫn nằm trong tay Trung Quốc. Không giống các đảo đá mà Trung Quốc chiếm và bồi đắp thành căn cứ quân sự ở Trường Sa, bãi cạn Scarborough Shoal không có các công trình xây dựng, không có binh sĩ đồn trú.

Tướng Wang nhận định một cuộc tấn công chớp nhoáng của Hải Quân Mỹ vào các đội tàu Hải Cảnh của Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough Shoal giúp ông Trump tăng uy thế trong cử tri Mỹ như là một nhà lãnh đạo cứng rắn, sẵn sàng đối đầu với Trung Quốc; một vụ tấn công như vậy lại không gây thiệt hại nhiều nhân mạng đến mức leo thang thành một cuộc chiến tranh tổng lực giữa hai nước.

Không phán đoán một cách dễ dãi như Tướng Wang Yunfei, bài bình luận nổi bật trên The Foreign Affairs ngày 3 Tháng Tám (“Beware the Guns of August – in Asia”) cảnh báo nguy cơ một cuộc đụng độ giữa hai cường quốc trong thời gian từ nay đến cuối năm 2020 mà Biển Đông là chiến trường chính.

Tác giả của bài, ông Kevin Rudd, cựu thủ tướng Úc và hiện là chủ tịch Viện Chính Sách của Asia Society tại New York, khá bi quan trước tình hình quan hệ Mỹ-Trung hiện nay. “Một hậu quả có thời không tưởng tượng được – xung đột vũ trang thật sự giữa Mỹ và Trung Quốc – bây giờ trở nên có thể xảy ra lần đầu tiên kể từ cuộc Chiến Tranh Triều Tiên. Nói cách khác, chúng ta đang đối mặt với triển vọng không chỉ một cuộc Chiến Tranh Lạnh mới, mà còn là một cuộc chiến tranh nóng,” ông Rudd viết.

Ông Rudd – một chính trị gia Úc thông thạo tiếng Quan Thoại (Mandarin) Trung Quốc – cho rằng rủi ro đụng độ đặc biệt cao trong vài tháng tới vì cả Tổng Thống Mỹ Donald Trump và Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đều đang phải đương đầu, hoặc lợi dụng, tình trạng rối ren và căng thẳng ở trong nước. Ở Mỹ đó là cuộc bầu cử Tháng Mười Một với thành tích tệ hại của ông Trump trong việc xử lý đại dịch COVID-19 và nền kinh tế u ám; ở Trung Quốc đó là hội nghị Bắc Đới Hà (Beidaihe) sắp diễn ra và “chiến dịch chỉnh huấn trong đảng” mà ông Tập phát động hồi Tháng Bảy để gạt bỏ thành phần đối lập bất mãn trong đảng Cộng Sản Trung Quốc. Một hỗn hợp những yếu tố: ông Trump yếu thế và ông Tập bị áp lực là một thùng thuốc súng chỉ chực nổ tung, theo ông Rudd.

Nhưng tại sao là Biển Đông? Ông Rudd phân tích tình hình Hồng Kông và sự cáo chung của “một quốc gia, hai chế độ,” tình hình Đài Loan với cán cân quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc, ý đồ chiến lược của cả Đài Bắc, Washington và Bắc Kinh… để đi đến kết luận rằng, hai nơi này chưa thể là chiến trường cho cuộc xung đột quân sự Mỹ và Trung Quốc.

Với Hồng Kông, ông Rudd cho rằng trong việc phản kháng Trung Quốc, Mỹ có rất ít lựa chọn mà trách nhiệm chính thuộc về Anh Quốc. Với Đài Loan, cho dù Trung Quốc có khả năng giành chiến thắng nếu dùng vũ lực quân sự để sáp nhập đảo quốc này, song Bắc Kinh chưa dám động thủ vì cái giá phải trả là vô cùng đắt, vấn đề thu phục Đài Loan sẽ được Trung Quốc trì hoãn lại, ít nhất là đến cuối thập niên 2020, ông Rudd nhận định.

Chỉ khu vực Biển Đông mà thế giới gọi là Biển Nam Trung Hoa mới thật sự là điểm nóng xung đột sau khi Trung Quốc hoàn thành công cuộc bồi đắp và xây dựng căn cứ quân sự ở quần đảo Trường Sa từ năm 2013-2015 và Hoa Kỳ phản ứng bằng việc gia tăng các chiến dịch tuần tra bảo vệ tự do hàng hải từ 2015 đến nay, tăng cường tập trận hải quân trong khu vực, hoặc đơn phương hoặc phối hợp với các đồng minh Nhật Bản và Úc.

Trung Quốc đã từng lừa được chính phủ Barack Obama để quân sự hóa các đảo ở Trường Sa và họ không mấy lo ngại trước việc gia tăng hoạt động tuần tra bảo vệ tự do hàng hải của Hải Quân Mỹ. Nhưng với tuyên bố lập trường ngày 13 Tháng Bảy của Bộ Ngoại Giao Mỹ, Bắc Kinh bắt đầu thấy chột dạ. Tuyên bố của Mỹ một mặt bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là “bất hợp pháp,” một mặt cho thấy Mỹ thay đổi quan điểm, đứng về phía các nước nhỏ đang tranh chấp với Trung Quốc, và quan trọng hơn, kích thích các nước nhỏ lên tiếng đòi quyền lợi chính đáng của họ, hình thành một liên minh không chính thức kháng cự lại các yêu sách của Bắc Kinh. Nếu không muốn tỏ ra “yếu thế” trước dân chúng trong nước và các nước láng giềng, chắc chắn Trung Quốc sẽ hành động.

Lấy nhan đề cuốn sách “The Guns of August” của nhà sử học Barbara W. Tuchman – phân tích những nguyên nhân trực tiếp và gián tiếp dẫn tới sự bùng nổ của Thế Chiến Thứ Nhất hồi Tháng Tám, 1914, trong đó cuộc tranh giành ảnh hưởng rất quyết liệt giữa hai cường quốc Anh và Đức bùng lên rồi lôi kéo cả châu Âu vào lò lửa chỉ từ một sự kiện tương đối nhỏ là vụ ám sát Đại Công Tước Franz Ferdinand của Áo – làm nhan đề cho bài bình luận của mình, tác giả Kevin Rudd cho rằng, một vụ va chạm nhỏ giữa hải quân Trung Quốc và Hoa Kỳ trên Biển Đông hoàn toàn có thể là ngòi nổ để kích hoạt một cuộc “chiến tranh nóng.”

Ở Biển Đông hiện nay ngoài những yêu sách đối nghịch nhau giữa các nước liên quan và Trung Quốc, người ta thấy có sự bố trí dày đặc các căn cứ quân sự, tàu chiến, phi cơ, hỏa tiễn các loại… trong tư thế canh chừng nhau, sẵn sàng trút hỏa lực vào nhau khi có lệnh. Khi các bên liên tục leo thang căng thẳng, ngoại giao bế tắc và chủ nghĩa dân tộc sôi sục trong dân chúng các nước thì tình huống giống như năm 1914 ở bán đảo Balkan lại hiện ra ở Biển Đông; chiến tranh là điều hoàn toàn có thể chỉ cần một va chạm nhỏ dù vô tình hay cố ý làm mồi lửa.

Ông Rudd không nói tới, song chúng tôi cho rằng, hiện chính phủ Mỹ không có ý định gây chiến ở Biển Đông và một vụ đụng độ quân sự với Trung Quốc không giúp gì cho triển vọng tái đắc cử của ông Trump. Người Mỹ đã quá mỏi mệt với những cuộc chiến tranh liên miên hao tiền tốn của trên khắp thế giới, ước vọng của người dân Mỹ là bình an để tiêu diệt con virus Corona quái ác, gầy dựng lại nền kinh tế bị trì trệ vì đại dịch và đoàn kết một xã hội đang bị chia rẽ trầm trọng. Nhưng Trung Quốc thì khác, bành trướng lãnh thổ, độc chiếm Biển Đông là tham vọng ngàn đời nay của họ.

Giới lãnh đạo Trung Quốc – mà ông Rudd gọi là “những kẻ mộng du” (sleepwalkers) – nghĩ rằng, với con virus Vũ Hán hoành hành khắp thế giới, với một quân đội đã được canh tân bằng rất nhiều tiền của, họ đã có cơ hội thực hiện tham vọng đó; bây giờ hoặc sẽ không còn cơ hội nữa.

Nếu một vụ đụng độ quân sự bùng ra trên Biển Đông, rất có thể bên nổ súng trước là quân đội Trung Quốc. Tất nhiên họ sẽ viện ra một cái cớ gì đó để che giấu trách nhiệm, hoặc sẽ cố không để cho xung đột lan rộng thành chiến tranh tổng lực nhưng tấn công chớp nhoáng vào chiến hạm Mỹ đang thực hành quyền tự do hàng hải, vào lực lượng thực thi pháp luật của các nước ven biển là chuyện có thể Bắc Kinh đang cân nhắc. “Tiên hạ thủ vi cường,” thủy tổ môn binh pháp của họ là Tôn Tử đã dạy như vậy và Trung Quốc chắn sẽ chọn thời điểm thích hợp để hạ thủ trước.

Vấn đề là thế giới có bị mắc mưu, bị rơi vào bẫy của Trung Quốc trong vòng ba tháng tới hay không, hãy chờ xem.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
\ Trước khi đi sâu vào đề tài Clean Network - Mạng Sạch. Một sáng kiến có tầm ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực trong đời sống. Chúng tôi xin kể 3 câu chuyện rất thú vị của 3 lần ông Trump gặp ông Tập vào những năm 2017, 2018 và 2019: Năm 2017 vào tháng 4, lần đầu tiên ông Trump tiếp ông Tập ở nhà nghỉ mát tại Florida. Trong bữa cơm tối, giữa chừng ông Trump xin lỗi đứng dậy ra ngoài để ra lệnh cho quân đội Mỹ bắn mấy chục trái đạn hành trình Tomahawk vào Syria. Hai cách ứng xử của ông Trump là nhằm thử cơ ông Tập từ việc không tiếp đón ở tòa Bạch ốc là đã xem nhẹ một vị nguyên thủ của một quốc gia. Sau đó lại xem thường thượng khách khi giữa bữa cơm ra chỉ thị một công việc mà ông có thể làm trước đó hoặc sau đó.
Không có điều khoản nào trong Hiến Pháp buộc tổng thống mãn nhiệm phải nhìn nhận thất bại. Theo giáo sư Rosa Brooks, « Joe Biden có thể tổ chức họp báo, còn tổng thống có khả năng huy động lực lượng lính nhảy dù ». Và nếu Donald Trump một lần nữa chứng tỏ thăm dò lại sai lạc, ở lại Phòng Bầu Dục thêm bốn năm ? Khó thể hình dung Not Fucking Around Coalition buông súng. Chủ đề của L’Express tuần này là tỉ phú Bill Gates và vaccin chống virus corona, L’Obs đặt vấn đề « Các đại biểu đảng Xanh có đáng tin cậy ? », nhân100 ngày sau chiến thắng trong cuộc bầu cử địa phương Pháp. Đặc biệt bầu
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016. Theo ông Sanders để thu hút được giới trẻ và cử tri gốc Nam Mỹ ở các tiểu bang Floirda, Arizona và Nevada ông Biden phải giải thích lý do tại sao nước Mỹ cần các chính sách xã hội cấp tiến. Để có thể hiểu rõ lý do ông Sanders lo ngại chúng ta cần nhìn lại những lý do đã giúp ông Trump thắng cử năm 2016. Hai cánh trong đảng Dân Chủ Đảng Dân Chủ Mỹ hiện chia làm 2 cánh rõ rệt (1) cánh dân chủ xã hội và (2) cánh tân tự do. Những người theo chủ nghĩa tân tự do tin rằng kinh tế thị trường tự nó sẽ giải quyết các vấn đề xã hội. Ngược lại cánh dân chủ xã hội chống lại chủ nghĩa tư bản tân tự do và cho rằng nhà nước cần mở rộng
Cần vận động chính phủ Hoa Kỳ áp dụng Luật Magnitsky Toàn Cầu để trừng trị các quan chức Cộng Sản Hà Nội chủ mưu và thực hiện vụ đàn áp đẫm máu người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội. Từ trái, các ông Lê Đình Chức (con trai ông Lê Đình Kình), Lê Đình Công (con trai ông Kình), Lê Đình Doanh (con trai ông Công và là cháu nội ông Kình) nói lời sau cùng trước tòa. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam/Thanh Niên)
Toà còn vi phạm một loạt các quy định pháp luật và tố tung, mà ngay phiên khai mạc 10 luật sư đã kiến nghị chánh tòa phải xử lý. Nhưng họ lờ đi hết. Phiên tòa xử 29 người, trong đó có 25 người bị truy tố tội "giết người", vậy mà diễn ra một cách hết sức chóng vánh và bi hài. Vậy thì các lời luận tội và kết án đều không đủ tin cậy, không có giá trị.
Việt Nam còn khoảng 10 người ngộ độc botulinum nặng trong vụ pâté Minh Chay và đã cần đến sự hỗ trợ của WHO để xử lý khủng hoảng. "Ngộ độc botulinum trong thực phẩm rất nguy hiểm, có khả năng gây tử vong. Tuy nhiên, loại ngộ độc này rất hiếm. Mức độ thành công của việc điều trị sẽ phụ thuộc vào phát hiện sớm và việc kháng độc nhanh", tiến sĩ Peter K. Ben Embarek, Trưởng bộ phận Dinh dưỡng và An toàn thực phẩm của INFOSAN, chia sẻ với BBC News Tiếng Việt. INFOSAN là mạng lưới về an toàn thực phẩm nằm dưới sự điều hành của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Tổ chức Nông lương Liên Hiệp Quốc (FAO). INFOSAN yêu cầu thành viên phải báo cáo các vụ việc khẩn cấp
Động lực nào thúc đẩy Paris ngày càng tỏ thái độ cứng rắn hơn với Trung Quốc bằng lời nói và hành động, từ hồ sơ người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương đến các vấn đề nhậy cảm với Bắc Kinh là Hồng Kông hay Đài Loan và kể cả xung đột tại biên giới Ấn Trung ?
Nhà làm phim người Pháp André Menras từng về Đồng Tâm trực tiếp dự cuộc họp bàn giữ đất của người dân Nhà làm phim người Pháp André Menras từng về Đồng Tâm trực tiếp dự cuộc họp bàn giữ đất của người dân - chỉ ít lâu trước khi ông Lê Đình Kình bị bắn chết - và 'ngạc nhiên' vì thấy họ 'một lòng tin Đảng'. Khi thảm kịch xảy ra, ông cho rằng đảng CSVN đang chuyển dần từ giai đoạn mị dân tới tự cô lập mình. André Menras, tên tiếng Việt là Hồ Cương Quyết, mang hai quốc tịch Pháp - Việt. Ông được biết đến với các hoạt động xuống đường trong Chiến tranh Việt Nam và mới đây qua các phim tài liệu như "Hoàng Sa - Việt Nam: nỗi đau mất mát" và "Việt Nam: Tiếng gào thét từ bên trong".
Cách đây 2 năm xã hội bức xúc vì 23 đứa trẻ bị buộc phải tát thật mạnh vào mặt bạn mình chỉ vì điểm thi đua của lớp. Hôm qua, một em nhỏ phải đứng ngoài trời nắng trên 40 độ vì sao đỏ không cho vào lớp do đến sớm. Câu chuyện đang làm dậy sóng cộng đồng mạng lần này cũng liên quan đến việc các em nhỏ thi hành quyền lực đối với bạn học của mình, nhưng cụ thể hơn nữa, nó có liên quan đến một lực lượng đang bị xã hội đòi tẩy chay, đội sao đỏ (được ví như “hồng vệ binh” trong các trường học).
Ngoại trưởng Pompeo đã nói, các quan chức ĐCSTQ có thể chỉ trích các chính sách của Mỹ và ca ngợi Trung Quốc trên các phương tiện truyền thông của Hoa Kỳ. Các tuyên truyền đối ngoại của ĐCSTQ có thể tiếp tục xuất hiện trên Twitter và ĐCSTQ có thể kể “những câu chuyện của Trung Quốc” trên tấm bảng quảng cáo ở quảng trường Thời đại New York. Trái lại, nước Mỹ chỉ có thể kể “những câu chuyện của Hoa Kỳ” trên trang web chính thức của đại sứ quán nước mình. Trung Quốc có 3.000 nhà báo thường trú tại Hoa Kỳ, trong khi Hoa Kỳ chỉ có chưa đến 100 nhà báo Mỹ thường trú ở Trung Quốc. Miễn là các nhà báo Trung Quốc có thể duy trì tư cách nhà báo thì họ không bị giới hạn về thời gian cư trú tại Hoa Kỳ. Còn tại Trung Quốc, các nhà báo của Mỹ cần phải phỏng vấn xin gia hạn hàng năm.
Bảo Trợ