Chị Nhà Sách Văn Hiến

10 Tháng Bảy 20202:06 SA(Xem: 262)
CHỊ NHÀ SÁCH VĂN HIẾN

Tôi gởi xe Honda 72 trên tàu lửa, từ ga Đà Nẵng, trở về Huế. Gặp Bà Cụ già bán thơm miếng, tôi nói láo để được giúp Bà: ''Mệ (3) ơi, ngày trước, mạ con cũng đi bán khoai, chuối, thơm như Mệ để nuôi con ăn học. Chừ, Mệ cho con bán thơm giùm Mệ để con thấy khổ ra răng, mà gắng học thành tài. Được không, Mệ?''

Bà Cụ nhìn tôi, mỉm cười, từ chối: ''Dáng thư sinh, sạch sẽ như rứa, đi bán thơm, ai tin! Thiên hạ cười cho chừ!''
sach
Tôi năn nỉ. Bà Cụ miễn cưởng để tôi bưng rổ thơm lát đi mời bà con mua. Ai dè, thơm bán nhanh là nhờ hành khách thấy tôi vui tính! Bà Cụ mừng, gọt, xẻ thêm thơm để tôi ''rao hàng'' tiếp. Khi xe lửa qua khỏi Lăng Cô, tôi nghỉ ''giải lao'' ở toa thứ sáu để hút thuốc.

Bà Cụ nói: ''Cháu đừng bán nữa, nghe! Ngó trai tráng đi bán thơm, Mệ cảm động lắm! Cháu thương người như rứa, Ông Trời luôn phù hộ cho cháu.''

Bà Cụ còn muốn nói thêm gì nữa. Nhưng, thình lình, có tiếng nổ lớn! Cả chiếc xe lửa dài rung chuyển. Mìn khủng bố làm đầu máy và ba toa trước ''văng'' xuống kênh! Nếu không bán thơm giúp Bà Cụ già, chắc tôi đã bị thương hay mất mạng vì, trước đó, tôi đứng, ngồi ở toa thứ ba.

Tiếng khóc la, cầu cứu inh ỏi. Nhiều người bị thương được hành khách đưa xuống nằm cạnh đường ''rầy'' hay ở bờ kênh...

Tôi giúp Bà Cụ lội sang bên quốc lộ. Chợt thấy một thiếu phụ đang ẵm bé sơ sinh, tôi nói: ''Chị ơi, đưa cháu em bồng cho.''

Ngõ lời như thế, bởi vì tế nhị, tôi không muốn ''đụng'' tới túi xách màu đen mà Chị ấy đeo trên vai. Chị nhìn tôi và nói: ''Em làm ơn xách giúp Chị cái giỏ ni. Thanh niên chưa vợ, không biết cách bồng cháu mô!''

Tôi kéo túi xách khỏi vai Chị và lội nước sát Chị để vừa canh chừng Chị, vừa dìu Bà Cụ. Các loại xe đò, trọng tải từ Đà Nẵng ra Huế được dịp ''hốt'' khách! Tôi phải cố gắng lắm mới đẩy được Bà Cụ và Chị lên xe. Còn tôi thì đeo ở phía sau.

Anh ''lơ'' xe la lên: ''Đứng, vịn như rứa, Cảnh Sát phạt, giữ xe ngay! Ai chịu? Đó là chưa nói chuyện rớt xuống đường, bị thiệt mạng!''

Nghe chữ ''xe'', tôi mới nói với Chị: ''Chị ơi, xe Honda em còn nằm trên tàu lửa. Em phải qua lấy, kẽo mất.''

Chị hối thúc: ''Em qua mau đi! Ai dè giúp Chị, mà quên cả xe. Chị cám ơn và xin lỗi em. Nì, nhớ lên Nhà Sách Văn Hiến gặp Chị, nghe em!''

Tôi ''dạ'', đứng nhìn xe đò chuyển bánh. Bóng ''gái một con, trông mòn con mắt'' trong xe chạy khuất dần dưới cơn mưa tầm tã...

Tôi trả tiền cho người giúp ''khiêng'' chiếc Honda sang quốc lộ 1. Lên tới nhà, thay quần áo ướt mèm, tôi thấy nơi cặp giò năm con đĩa to bằng ngón chân cái bởi vì chúng đã hút nhiều máu. Trong lúc kiếm gì đó để bứt đĩa ra khỏi chân, tôi ''hoảng hồn'' vì cái giỏ của Chị Nhà Sách Văn Hiến nằm ở trên bàn học. Tôi vội mở nó ra xem. Trong giỏ, có ''túi'' vàng lá!!! Rồi người tôi run lên và bắt đầu biết lạnh.

Bỗng nhiên, như có tiếng bảo tôi: ''Giấu đi! Dại chi, mà không lấy?''

Nhưng, liền sau đó, nhìn lên Thánh Giá, nhớ tới ''Mười Điều Răn'', kinh ''Lạy Cha'', tám ''Mối Phúc Thật'', hình dung bao nhiêu ''thảm cảnh'' sẽ xảy ra cho Chị Nhà Sách Văn Hiến nếu tôi không đem số vàng đến cho Chị theo Lời Chúa dạy: ''Của Xêda thì hãy trả lại cho Xêda.''

Chưa ăn, uống gì, nhưng tôi vẫn không thấy đói và khát, rồi lấy áo ''poncho'' của Nhà Binh, khoác vào người để đi đường cho an toàn với hy vọng rằng người ta tưởng mình là lính trong mưa.

Đến trước Nhà Sách, tôi nghe tim đập thình thịch. Trời mưa càng lớn. Căn nhà bên cạnh Tiệm Sách cũng đóng kín cửa. Ghé tai nghe ''động tĩnh'' bên trong, tôi biết Chị là con dâu đang bị Nhà Chồng ''trách móc, càm ràm...'', đại khái là gia đình không ngờ Chị có thể tin người, ''chọn mặt gởi vàng'' vô lý như rứa, như tê.

Ngoài ra, tôi còn nghe được câu này: ''Trời ơi, cả gia tài giao cho người không quen! Lấy chi mà làm ăn?''

Cầm lòng không được, tôi ''đập'' mạnh vào cửa. Có người ra mở, nhìn tôi và hỏi tôi là ai. Tôi trả lời: ''Dạ, con là người cùng đi tàu lửa với Chị... Bác làm ơn cho con được gặp Chị nớ.''

Chị phóng ra, hỏi to vì xúc động:

''Có phải em không?''

''Dạ, em đây! Em mang giỏ xách đến trả lại Chị.''

Chị vội vàng chạy đến ôm tôi, rồi nói: ''Rứa mà cả nhà không tin con! Thôi, em vô đây. Chừ, em bồng cháu được rồi.''

Chị dẫn tôi vào phòng của ''Anh-Chị''. (Anh vắng nhà.) Cháu đang ngủ. Chị đánh thức nó dậy và trao cho tôi bồng, rồi nói: ''Mai mốt lớn lên, con học đức tính của cậu..., nghe con! À, em ăn chi chưa? Tên là chi rứa?''

''Dạ, em tên Phước.''

''Đúng là Phước! Em tốt quá! Chị biết ơn em lắm...''

Tôi cố tình ''đánh trống lảng'': ''Con xin lỗi cả nhà và Chị vì, muốn biết trong giỏ xách có chi để tính chuyện đi đường, con phải mở ra xem, chứ không do tò mò.''

Hai Bác cảm ơn tôi và xin lỗi con dâu. Chị cảm thấy sung sướng, có thể nói đó cũng là giây phút hạnh phúc vì Chị được ''thanh minh''.

Chị liền nói như để cả nhà nghe: ''Chị có hai đứa em ở Đà Nẵng, đẹp gái lắm! Mai mốt, Chị sẽ xin Ông Bà Ngoại cháu gả cho em một đứa.''

Tôi nói đùa: ''Cả hai, được không, Chị?''

Chị cũng đùa theo: ''Được luôn! Lấy chồng như em thì đúng là gặp ''phước!''

Tôi ở lại với Chị không lâu vì muốn để Chị được nghĩ ngơi, ngủ ngon và vì tôi chợt nhớ ra rằng vết thương do đĩa cắn, vẫn còn rướm máu. Tôi liền xin phép Chị và gia đình trở về với lời hẹn mà tôi không thực hiện như đã trình bày.

Ngoài ra, tôi tự nhũ: ĐỪNG ''THẤY SANG, BẮT QUÀNG LÀM HỌ!''

Hôm nay, sống ly Hương, nhớ kỷ niệm Hồng Ân, ''thằng em rể hụt'' mong biết tin về Chị, cháu và Anh (tức Chồng của Chị) mà nó chưa được thấy mặt.

Ghi chú:

1- Con người đã được Thiên Chúa tiền định từ muôn thuở như trong Kinh Thánh: ''Ngài đã chọn chúng ta trước khi tạo thành Vũ Trụ để chúng ta trở nên thánh thiện, không tì vết trước Nhan Thánh Ngài.'' (Êphêxô 1,4)

2- Thanh Sinh Công: Thanh niên, sinh viên, học sinh Công Giáo.

3- ''Mệ'' là ''Bà'' như ''Mệ Nội, Mệ Ngoại'', khác với Mệ là từ để chỉ con cháu Triều Nguyễn, ví dụ: Các mệ ở Huế. Tại Đức, nhiều bà con ''đùa thân mật'' với Bác Sỹ Tôn Thất Hứa: ''Con thưa Mệ.''

Vào Link Công Giáo Info bên dưới, có thư tôi gởi cho Chị Nhà Sách Văn Hiến, nhất là phần ''Dẫn Nhập'' về bài viết.

http://conggiao.info/chi%CC%A3-nha%CC%80-sa%CC%81ch-van-hie%CC%81n-thanh-noi-hue%CC%81-d-7781

Đaminh Phan văn Phước

Đức Quốc, 23.5.2012

Buổi gặp mặt một số sinh viên Công Giáo nhiều Phân Khoa và Ban. Có Linh Mục Nguyễn Tiến Huynh (Tiến Sĩ Sorbonne, Paris, Giáo Sư Triết Văn Khoa và Sư Phạm, Đại Chủng Viện, Hiệu Trưởng, Tuyên Úy Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo), anh-chị-em cựu học sinh Trường Providence, Jeanne d'Arc, Pellerin (Lasan Bình Linh) Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện, Đệ Tử Dòng Chúa Cứu Thế. Còn Phan văn Phước ôm tập hồ sơ, hai người (đứng bên tay trái tôi) cũng tên Phước.

Link: Phuoc Phan:

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2648531415475864&id=100009570944477

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Phòng phi cơ lúc ấy gần như hoàn toàn yên tĩnh. Mọi người như đã đắm mình trong một giấc ngủ êm đềm. Một vài tiếng cựa mình của hành khách. Mấy tiếng mút tay chùn chụt đều đều của vài chú bé. Tiếng nhac vẫn nhẹ nhẹ loãng ra. Tất cả đều nương nhẹ, như không muốn làm tan mất làn không khí tĩnh mịch./post 20 Tháng Giêng 2013(Xem: 1690) Huyền Nga - TỦ SÁCH TUỔI HOA /
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên./post 15 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2990) Nguon Suonglam/
Phùng gia Lộc quê Thanh Hoá, ông từng là giáo viên day văn Ông mất đã lâu, nhưng để lại 4 truyện ngắn cũng với những chủ đề thời sự gai góc khá nổi tiếng nhưng cũng rất khó tìm đọc. Bài viết " Cái đêm hôm ấy ..đêm gì " xuất hiện kể về câu chuyện xãy ra ở Xã Phú Yên, Huyện Thọ Xuân, Tỉnh Thanh Hoá, cũng là quả bom bùng nổ... /POST Cái Đêm Hôm Ấy...Đêm Gì ? 02 Tháng Tám 2012 (Xem: 4051) Phùng Gia Lộc - Yahoovanhoaviet/
Tôi xin nhắc lại: Tôi không theo đạo Thiên Chúa, và điều ấy có thể đã làm cho tôi sống được đến hôm nay, năm 1994. Vì những người Cộng Sản căm những người theo đạo Thiên Chúa nhất nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào họ./post2 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4982) Kiều Duy Vĩnh - Vantuyen /
*** Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình. Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc va-li da, bước vào.Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô , Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.
Chuyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa ở một Vương quốc nọ, có một gã lang băm, Gã chẳng có tài cán gì nhưng giỏi nịnh hót, luồn lách, Gã đã leo từ thấp lên cao tới chức Thừa tướng, thâu tóm mọi quyền lực của cả một Vương quốc rộng lớn trong tay./post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2007) Lê Huỳnh Thanh Tâm - Vanchuongviet.org/
Đã mấy tuần lễ nay, đôi cánh của vợ chồng chim Lạc không hề ngưng nghỉ. Họ đã trải qua một cuộc hành trình thật dài: từ ruộng đồng này đến rừng núi khác với hy vọng tìm ra một nơi định cư vĩnh viễn, và chuẩn bị cho những đứa con đầu lòng của họ sắp sửa ra đời. Sáng hôm đó, giữa khi sức lực tưởng như mỏi mòn, và niềm tin cũng gần cạn kiệt thì trước mắt họ, ở phía Nam, dưới đám mây bạc hiện ra một cánh rừng cây cối xanh tươi, hoa nở ngát hương và trĩu đầy những trái chín. / post 29 Tháng Tám 2012(Xem: 5581) Sâm Thương - Vanchuongviet/
Tại kinh thành Constantinople có một người Do Thái nghèo sinh sống bằng phế liệu. Suốt ngày dài, hắn lê chân từ nhà này sang nhà khác của người theo đạo Do Thái, đạo Islam, đạo Kitô, mua quần áo cũ, bình cũ, nồi niêu soong chão cũ và đủ thứ giẻ rách cùng đồ phế thải. /post 30 Tháng Tám 2012 (Xem: 6889)/
Mối tình đầu (Premier amour) là một trong những tác phẩm quan trọng đầu tiên của Samuel Beckett. Ông khởi sự viết truyện ngắn này, có thể nói là truyện thật ngắn đầu tiên, năm 1945, nhưng có nhiều tư liệu – như của nhà Grove Press ở New York chẳng hạn, là nơi hầu như toàn bộ tác phẩm của Beckett đã được xuất bản – ghi là 1946. /post 28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3828) Samuel Beckett - Bản dịch Hoàng Ngọc Biên - vietmessenger /
Bảo Trợ