Chị Nhà Sách Văn Hiến

10 Tháng Bảy 20202:06 SA(Xem: 991)
CHỊ NHÀ SÁCH VĂN HIẾN

Tôi gởi xe Honda 72 trên tàu lửa, từ ga Đà Nẵng, trở về Huế. Gặp Bà Cụ già bán thơm miếng, tôi nói láo để được giúp Bà: ''Mệ (3) ơi, ngày trước, mạ con cũng đi bán khoai, chuối, thơm như Mệ để nuôi con ăn học. Chừ, Mệ cho con bán thơm giùm Mệ để con thấy khổ ra răng, mà gắng học thành tài. Được không, Mệ?''

Bà Cụ nhìn tôi, mỉm cười, từ chối: ''Dáng thư sinh, sạch sẽ như rứa, đi bán thơm, ai tin! Thiên hạ cười cho chừ!''
sach
Tôi năn nỉ. Bà Cụ miễn cưởng để tôi bưng rổ thơm lát đi mời bà con mua. Ai dè, thơm bán nhanh là nhờ hành khách thấy tôi vui tính! Bà Cụ mừng, gọt, xẻ thêm thơm để tôi ''rao hàng'' tiếp. Khi xe lửa qua khỏi Lăng Cô, tôi nghỉ ''giải lao'' ở toa thứ sáu để hút thuốc.

Bà Cụ nói: ''Cháu đừng bán nữa, nghe! Ngó trai tráng đi bán thơm, Mệ cảm động lắm! Cháu thương người như rứa, Ông Trời luôn phù hộ cho cháu.''

Bà Cụ còn muốn nói thêm gì nữa. Nhưng, thình lình, có tiếng nổ lớn! Cả chiếc xe lửa dài rung chuyển. Mìn khủng bố làm đầu máy và ba toa trước ''văng'' xuống kênh! Nếu không bán thơm giúp Bà Cụ già, chắc tôi đã bị thương hay mất mạng vì, trước đó, tôi đứng, ngồi ở toa thứ ba.

Tiếng khóc la, cầu cứu inh ỏi. Nhiều người bị thương được hành khách đưa xuống nằm cạnh đường ''rầy'' hay ở bờ kênh...

Tôi giúp Bà Cụ lội sang bên quốc lộ. Chợt thấy một thiếu phụ đang ẵm bé sơ sinh, tôi nói: ''Chị ơi, đưa cháu em bồng cho.''

Ngõ lời như thế, bởi vì tế nhị, tôi không muốn ''đụng'' tới túi xách màu đen mà Chị ấy đeo trên vai. Chị nhìn tôi và nói: ''Em làm ơn xách giúp Chị cái giỏ ni. Thanh niên chưa vợ, không biết cách bồng cháu mô!''

Tôi kéo túi xách khỏi vai Chị và lội nước sát Chị để vừa canh chừng Chị, vừa dìu Bà Cụ. Các loại xe đò, trọng tải từ Đà Nẵng ra Huế được dịp ''hốt'' khách! Tôi phải cố gắng lắm mới đẩy được Bà Cụ và Chị lên xe. Còn tôi thì đeo ở phía sau.

Anh ''lơ'' xe la lên: ''Đứng, vịn như rứa, Cảnh Sát phạt, giữ xe ngay! Ai chịu? Đó là chưa nói chuyện rớt xuống đường, bị thiệt mạng!''

Nghe chữ ''xe'', tôi mới nói với Chị: ''Chị ơi, xe Honda em còn nằm trên tàu lửa. Em phải qua lấy, kẽo mất.''

Chị hối thúc: ''Em qua mau đi! Ai dè giúp Chị, mà quên cả xe. Chị cám ơn và xin lỗi em. Nì, nhớ lên Nhà Sách Văn Hiến gặp Chị, nghe em!''

Tôi ''dạ'', đứng nhìn xe đò chuyển bánh. Bóng ''gái một con, trông mòn con mắt'' trong xe chạy khuất dần dưới cơn mưa tầm tã...

Tôi trả tiền cho người giúp ''khiêng'' chiếc Honda sang quốc lộ 1. Lên tới nhà, thay quần áo ướt mèm, tôi thấy nơi cặp giò năm con đĩa to bằng ngón chân cái bởi vì chúng đã hút nhiều máu. Trong lúc kiếm gì đó để bứt đĩa ra khỏi chân, tôi ''hoảng hồn'' vì cái giỏ của Chị Nhà Sách Văn Hiến nằm ở trên bàn học. Tôi vội mở nó ra xem. Trong giỏ, có ''túi'' vàng lá!!! Rồi người tôi run lên và bắt đầu biết lạnh.

Bỗng nhiên, như có tiếng bảo tôi: ''Giấu đi! Dại chi, mà không lấy?''

Nhưng, liền sau đó, nhìn lên Thánh Giá, nhớ tới ''Mười Điều Răn'', kinh ''Lạy Cha'', tám ''Mối Phúc Thật'', hình dung bao nhiêu ''thảm cảnh'' sẽ xảy ra cho Chị Nhà Sách Văn Hiến nếu tôi không đem số vàng đến cho Chị theo Lời Chúa dạy: ''Của Xêda thì hãy trả lại cho Xêda.''

Chưa ăn, uống gì, nhưng tôi vẫn không thấy đói và khát, rồi lấy áo ''poncho'' của Nhà Binh, khoác vào người để đi đường cho an toàn với hy vọng rằng người ta tưởng mình là lính trong mưa.

Đến trước Nhà Sách, tôi nghe tim đập thình thịch. Trời mưa càng lớn. Căn nhà bên cạnh Tiệm Sách cũng đóng kín cửa. Ghé tai nghe ''động tĩnh'' bên trong, tôi biết Chị là con dâu đang bị Nhà Chồng ''trách móc, càm ràm...'', đại khái là gia đình không ngờ Chị có thể tin người, ''chọn mặt gởi vàng'' vô lý như rứa, như tê.

Ngoài ra, tôi còn nghe được câu này: ''Trời ơi, cả gia tài giao cho người không quen! Lấy chi mà làm ăn?''

Cầm lòng không được, tôi ''đập'' mạnh vào cửa. Có người ra mở, nhìn tôi và hỏi tôi là ai. Tôi trả lời: ''Dạ, con là người cùng đi tàu lửa với Chị... Bác làm ơn cho con được gặp Chị nớ.''

Chị phóng ra, hỏi to vì xúc động:

''Có phải em không?''

''Dạ, em đây! Em mang giỏ xách đến trả lại Chị.''

Chị vội vàng chạy đến ôm tôi, rồi nói: ''Rứa mà cả nhà không tin con! Thôi, em vô đây. Chừ, em bồng cháu được rồi.''

Chị dẫn tôi vào phòng của ''Anh-Chị''. (Anh vắng nhà.) Cháu đang ngủ. Chị đánh thức nó dậy và trao cho tôi bồng, rồi nói: ''Mai mốt lớn lên, con học đức tính của cậu..., nghe con! À, em ăn chi chưa? Tên là chi rứa?''

''Dạ, em tên Phước.''

''Đúng là Phước! Em tốt quá! Chị biết ơn em lắm...''

Tôi cố tình ''đánh trống lảng'': ''Con xin lỗi cả nhà và Chị vì, muốn biết trong giỏ xách có chi để tính chuyện đi đường, con phải mở ra xem, chứ không do tò mò.''

Hai Bác cảm ơn tôi và xin lỗi con dâu. Chị cảm thấy sung sướng, có thể nói đó cũng là giây phút hạnh phúc vì Chị được ''thanh minh''.

Chị liền nói như để cả nhà nghe: ''Chị có hai đứa em ở Đà Nẵng, đẹp gái lắm! Mai mốt, Chị sẽ xin Ông Bà Ngoại cháu gả cho em một đứa.''

Tôi nói đùa: ''Cả hai, được không, Chị?''

Chị cũng đùa theo: ''Được luôn! Lấy chồng như em thì đúng là gặp ''phước!''

Tôi ở lại với Chị không lâu vì muốn để Chị được nghĩ ngơi, ngủ ngon và vì tôi chợt nhớ ra rằng vết thương do đĩa cắn, vẫn còn rướm máu. Tôi liền xin phép Chị và gia đình trở về với lời hẹn mà tôi không thực hiện như đã trình bày.

Ngoài ra, tôi tự nhũ: ĐỪNG ''THẤY SANG, BẮT QUÀNG LÀM HỌ!''

Hôm nay, sống ly Hương, nhớ kỷ niệm Hồng Ân, ''thằng em rể hụt'' mong biết tin về Chị, cháu và Anh (tức Chồng của Chị) mà nó chưa được thấy mặt.

Ghi chú:

1- Con người đã được Thiên Chúa tiền định từ muôn thuở như trong Kinh Thánh: ''Ngài đã chọn chúng ta trước khi tạo thành Vũ Trụ để chúng ta trở nên thánh thiện, không tì vết trước Nhan Thánh Ngài.'' (Êphêxô 1,4)

2- Thanh Sinh Công: Thanh niên, sinh viên, học sinh Công Giáo.

3- ''Mệ'' là ''Bà'' như ''Mệ Nội, Mệ Ngoại'', khác với Mệ là từ để chỉ con cháu Triều Nguyễn, ví dụ: Các mệ ở Huế. Tại Đức, nhiều bà con ''đùa thân mật'' với Bác Sỹ Tôn Thất Hứa: ''Con thưa Mệ.''

Vào Link Công Giáo Info bên dưới, có thư tôi gởi cho Chị Nhà Sách Văn Hiến, nhất là phần ''Dẫn Nhập'' về bài viết.

http://conggiao.info/chi%CC%A3-nha%CC%80-sa%CC%81ch-van-hie%CC%81n-thanh-noi-hue%CC%81-d-7781

Đaminh Phan văn Phước

Đức Quốc, 23.5.2012

Buổi gặp mặt một số sinh viên Công Giáo nhiều Phân Khoa và Ban. Có Linh Mục Nguyễn Tiến Huynh (Tiến Sĩ Sorbonne, Paris, Giáo Sư Triết Văn Khoa và Sư Phạm, Đại Chủng Viện, Hiệu Trưởng, Tuyên Úy Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo), anh-chị-em cựu học sinh Trường Providence, Jeanne d'Arc, Pellerin (Lasan Bình Linh) Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện, Đệ Tử Dòng Chúa Cứu Thế. Còn Phan văn Phước ôm tập hồ sơ, hai người (đứng bên tay trái tôi) cũng tên Phước.

Link: Phuoc Phan:

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2648531415475864&id=100009570944477

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách. Mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ, quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm!/27 Tháng Sáu 2012(Xem: 4675) Ngô Phan Lưu/
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Edward J. Barr là Giáo sư Đại Học, có bằng Cao học Thần học tại Học viện Thánh Augustinô. Ông cũng là một nhà văn Công Giáo. Văn của ông chuyên về thể loại văn chương châm biếm, chua chát. Ông cho rằng đó có thể là kết quả của những tháng ngày cận kề cái chết khi còn là một Thủy Quân Lục Chiến, và sau đó là một sĩ quan tình báo. Xin giới thiệu với quý vị và anh chị em một bài văn trào phúng mới nhất của ông. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. The Devil Came to Mass this weekend
🌹 Quà sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má về sớm, nói vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi : "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... 🌹 Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói : - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi : - Thế con nuôi là gì ? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. 🌹
Đám cưới dài dằng dặc trên con đường thấp lè tè phủ bóng mát từ những hàng cây cao ở bờ dốc các trang trại. Đôi tân hôn đi đầu rồi đến cha mẹ, khách mời và người nghèo trong vùng, cuối cùng là bọn trẻ con. Chúng lượn quanh đám rước như những con ruồi, hoặc chen vào giữa hàng hay leo lên cành cây để nhìn cho rõ. Chú rể là một anh chàng bảnh trai tên là Jean Patu, chủ trại giàu nhất vùng. Nhưng trước hết đó là một anh thợ săn cuồng nhiệt, say mê săn bắn đến độ sẵn sàng tiêu những khoản tiền lớn cho chó săn, toán gác, cho chồn sương và súng ống mà không cần tính toán. Cô dâu, Rosalie Roussel, đã được khá nhiều đám ở các vùng lân cận ngấp nghé dạm hỏi vì họ thấy cô xinh đẹp, và họ biết cô có của hồi môn đáng kể, nhưng cô chỉ chọn Patu, có lẽ vì anh nầy được lòng cô hơn, hay đúng hơn, theo thói suy tính hơn thiệt của người Normandie, là vì anh có nhiều tiền.
Mùa Giáng Sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niêm vui nào đó trong bầu khí cuối năm, khi tiết trời thay đổi… Xin góp một vài câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh làm món quà nhỏ cho quý bạn đọc… Chúc các bạn tìm được niềm vui Giáng Sinh thật sự trong tâm hồn mình…. Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. /post 22 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 964)/
Bảo Trợ