[Vui bước Tin Mừng] Sự tình cờ của Tin Mừng

13 Tháng Sáu 20201:00 SA(Xem: 298)

[Vui bước Tin Mừng] Sự tình cờ của Tin Mừng

Tôi là một tu sĩ trong nhà dòng, không có mấy dịp gặp gỡ ai, công việc của tôi gắng với 5 giờ kinh mỗi ngày, học tập và làm việc... Tôi đi chữa răng. Một tu sĩ như tôi bước ra khỏi cánh cửa Nhà Dòng là không dấu được những lúng túng và ngơ ngẩn. Thôi thì chịu vậy!
hoa dep

Câu chuyện được Thầy Phêrô Nguyễn Duy Phương thuật lại.
Mục Vui bước Tin Mừng là sự cộng tác giữa Vatican News Tiếng Việt và Uỷ ban Loan báo Tin Mừng của Hội đồng Giám mục Việt Nam với những chia sẻ kinh nghiệm sống động của những người bước chân trên "cánh đồng".

“Thầy rán nằm yên, há miệng thật to và bình tĩnh nha. 10 phút thôi. Sau đó con cho thầy nghỉ một lúc rồi mài tiếp.” Đó là lần đầu tiên tôi đi chữa răng. Tôi khá căng thẳng vì đủ loại dụng cụ, máy móc được đưa vào miệng tôi. May thay, anh nha sĩ này khá tâm lý, nên thông cảm với nỗi sợ của tôi.

Trong lúc nghỉ một chút anh giúp tôi thư giãn bằng cách kể cho tôi vài câu chuyện về anh. Không biết tại sao anh lại lấy mình ra làm đề tài? Có thể vì với một tu sĩ tầm thường như tôi, anh không có gì phải e dè.

Anh tên Đức, mới tốt nghiệp ngành nha ở Hà Nội, lên Đà Lạt để lập nghiệp. Đề tài của anh là những câu chuyện về gia đình, việc học tập, đi làm, rồi cả những đam mê cháy bỏng và hơi quái gở nữa. Bản thân tôi là người rất nghiêm túc và điềm đạm nên hơi dị ứng với những chuyện như thế. Nhưng tôi cảm thấy trong lòng mình sự thôi túc lắng nghe và phải nghe thật kỹ lưỡng từng chi tiết một. Tôi nghe và nhớ rõ từng chuyện anh kể cho tôi.

Tôi cảm thấy nơi con người này bốc cháy hết sức lực của tuổi trẻ cho những điều chẳng nên, nhưng nơi sâu thẳm vẫn còn khao khát những điều cao cả hơn những gì anh đã thỏa mãn. Anh muốn vươn lên tận nơi cái hay, cái đẹp và cái hoàn mỹ của cuộc đời. Trong đầu tôi hoài nghi anh có phải là người công giáo hay không? Tại sao lại có những tư tưởng giống Tin Mừng mà tôi không tiện hỏi.

Khi làm răng xong, anh hẹn tôi tuần sau quay lại để kiểm tra lần nữa trước khi thanh toán hoá đơn. Anh kéo khẩu trang xuống, lúc này tôi mới có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Quả thật, đây là một chàng trai trẻ với khuôn mặt phúc hậu, tràn đầy sức sống tuổi trẻ và rất cá tính... Tôi nói với anh: “Cám ơn con! Thầy được nghe những chuyện của con. Câu chuyện cũng li kỳ đấy!” Anh bảo tôi: “Con chưa từng kể cho ai, con thấy thầy sợ hãi trong lúc làm răng, con muốn thầy quên đi nên mới kể cho thầy. Nhưng không biết tại sao con lại kể về cuộc đời của con. Con xin lỗi nhé!” Anh nói vui vẻ mà không có chút ngại ngùng. Và tôi cũng không ngại nói: “Thầy cũng sẵn lòng.”

Trên đường về nhà dòng, tôi nghĩ về anh và những câu chuyện được nghe và lòng tôi thao thức mãi. Một tu sĩ thì có thể làm gì? Đồng hành với anh? Kể cũng khó... Hình ảnh anh cứ đeo tôi mãi, theo vào tận giờ cầu nguyện. Thế nhưng sự chia trí này Chúa đã nhận lời.

Tuần sau, đúng như lịch hẹn, tôi đến phòng nha để kiểm tra lại và thanh toán hoá đơn. Tôi được mời và nghe tiếp câu chuyện. Tôi lặng yên không nói gì khi anh kết thúc. Hình như anh có điều gì khó nói. Anh dừng lại một chút, rồi nói: “Thưa thầy con là người Công giáo, con có đạo nhưng đã bỏ đạo 10 năm nay.” Tôi giật mình và ngạc nhiên mặc dù trước đó sự hoài nghi đã xuất hiện trong đầu tôi.

Anh kể tiếp cho tôi việc anh gác Chúa qua một bên để cháy hết mình: con bỏ lễ hoàn toàn từ sau khi chịu phép Thêm sức. Con bỏ sạch mọi kinh mà con đã biết và học được. Con phóng túng 10 năm qua mà con nghĩ đó là cách sống hết mình cho tuổi trẻ và cứ như thế một chuỗi những sự kiện được tuôn trào ra. Tôi không biết mình phải xử trí như thế nào khi nghe đến những vấn đề về lương tâm này. Tôi bối rối không biết làm gì, tôi thầm mguyện: “Xin Chúa hãy soi sáng.” Thinh lặng một chút, anh nhìn tôi với giọng nhỏ lại: “Con muốn trở lại, con muốn xưng tội, nhưng con không tìm ra cách nào và ngại làm sao. Tội con nhiều các cha có tha không? Rồi thế nào cũng mắng cho một trận. Ngại quá...” Sự tự nhiên của anh làm tôi cũng trả lời tự nhiên: “Cha nào mà có khả năng giải tội 10 năm cho anh. Chúa mới có thể mà thôi.” Anh cười và hình như làm vơi nhẹ đi một chút gánh nặng trong lòng.

Theo thoả thuận, chiều Chúa Nhật, lúc 3 giờ anh đến nhà dòng, tôi và anh cùng xét mình với bài Phúc âm người con hoang đàng, anh đã khóc, anh đã xưng tội. Cuộc đời mới giờ đây bắt đầu. Từ đây anh là một kitô hữu tốt lành, tham gia mọi sinh hoạt của giáo xứ, làm nhiều việc bác ái và giúp người trẻ sống đức tin.

Lòng tôi thật vui sướng và tự nhủ với mình: “Cám ơn Chúa đã cho con được trải nghiệm Lòng Chúa xót thương, cho con làm một khí cụ trong tay Ngài để mang các linh hồn đến với Ngài. Con cũng cầu nguyện nhiều cho anh Đức, để anh cũng sẽ nên chứng nhân cho Chúa trong cuộc sống hằng ngày.”
Vatican News

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Radio Tâm ca: Thư gửi Bố
Từng nghe nhiều truyện cổ tích, từng xem nhiều phim về chuyện tình lãng mạn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp nghe và nói chuyện với người thật việc thật. Cô miên man thích thú kể, một cách sống động, như thể vẫn là em của ngày hôm qua. Còn Chú thì vừa nghe vừa hẩy hẩy cái tay như thể không muốn cho Cô kể tiếp. Cô thì cứ đập đập cái tay: Mình cứ để tớ kể cho mọi người nghe. Cô Chú đã có nhiều con nhiều cháu, thế mà cái tuổi xuân ấy vẫn sống động và xanh tươi! …
Phải công nhận văn hóa tang lễ ở Việt Nam phong phú hơn nhiều so với các nước Phương Tây. Nhiều nước ở Châu Âu, người nhà chỉ có thể gặp người quá cố trong vài giờ. Họ không được phép để thi thể người thân trong gia đình. Dĩ nhiên, phần lớn họ không được đưa quan tài vào nhà thờ để cử hành thánh lễ an táng. Họ cũng không thể đọc kinh cầu nguyện theo đoàn thể trong giáo xứ.
*** Thân xác con người: một tặng phẩm của Thiên Chúa Tình Yêu Kinh Thánh là câu chuyện tình yêu mà Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành muốn gửi đến cho mọi người và từng người, và riêng cho bạn, thụ tạo cao quý của Ngài. Thiên Chúa đã làm cho mầu nhiệm của Ngài trở nên hữu hình khi tạo dựng con người là nam, là nữ, theo “hình ảnh và họa ảnh” của Thiên Chúa (x. St 1, 27). Trách nhiệm của con người phải phản chiếu được dung mạo Thiên Chúa, Thiên Chúa Ba Ngôi với sự hiệp thông sâu thẳm khôn dò giữa các Ngôi vị.[1]
✅Mục đích khoá học Khoá học “Hỏi Đáp về Đức Tin” được tổ chức bởi quý thầy thuộc Học Viện Dòng Tên. Khoá học nhằm giúp các bạn trẻ giải đáp các thắc mắc trong đời sống đạo; từ đó, giúp học viên sống tốt đức tin của mình giữa một xã hội đa dạng và thách đố với nhiều quan điểm và lối sống. ✅ Đối tượng học viên Khoá học Hỏi Đáp về Đức Tin dành cho tất cả các bạn trẻ Công Giáo đang thao thức muốn hiểu rõ hơn về đời sống đức tin. Bạn là sinh viên, bạn đã ra trường hoặc đang đi làm – nếu bạn có nhiều thắc mắc muốn được giải đáp cách rõ ràng và có hệ thống, mời bạn đến với khoá học này.
[Radio Người Trẻ] Khi tu sĩ phải lòng ...
WHĐ (4.8.2020) – Sáng ngày 26-7-2020 vừa qua, 650 giáo lý viên (GLV) giáo phận Long Xuyên đã hành hương về nhà thờ chính tòa Long Xuyên, trung tâm của giáo phận nhân dịp kỷ niệm 60 năm thành lập giáo phận và mừng kính thánh bổn mạng Á thánh Anrê Phú Yên tử đạo. Giáo Lý Viên Gp Long Xuyên hành hương mừng 60 năm thành lập giáo phận 26-7-2020
Samuel Langhorne Clemens, được biết đến với bút hiệu Mark Twain. Ông sinh ngày 30.11.1835 – Mất ngày 21.04.1910, là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. Ông sinh ra vào chính ngày sao chổi Halley xuất hiện năm 1835 và mất đúng vào lần sao chổi xuất hiện lần sau, năm 1910. Ông đã từng nói một câu rất thời danh: Chẳng có cảnh nào đáng buồn hơn là thấy một người bi quan trẻ tuổi. Em! Em là một người trẻ, cầu mong tuổi trẻ của em luôn là thời mộng mơ, khắc khoải cho những lý tưởng và mục đích cao đẹp, dám mạo hiểm dấn thân và kiên trì cho những ước mơ của mình. Đừng bi quan, buồn tủi. Vì tuổi trẻ là hồng phúc, là tài sản quý báu Chúa ban cho em, đừng đánh mất và lãng phí một cách vô ích. Tại sao phải nói với em điều này?
Các bạn trẻ thân mến, Tuổi trẻ là thời gian được kỳ vọng, là phúc lành của Giáo Hội và thế giới. Trong lịch sử của Giáo Hội, đã không ít người trẻ dâng hiến đời mình cho Chúa. Nhiều vị thánh trẻ đã tỏa sáng và có nhiều gương sáng trẻ trung giữa đời thường. Điều đó cho thấy người trẻ có đủ mọi nguồn lực và nhiệt huyết để làm cho xã hội và Giáo Hội phong phú và tươi trẻ. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên 4.0 với nhiều tiện lợi nhưng không ít rủi ro, thách thức; những ai chỉ biết hưởng thụ hay trưởng thành theo tiêu chuẩn chung thì sớm muộn sẽ bị đào thải. Các bạn đang đối diện với những cơn bão mà thời đại kỹ thuật số mang đến, cũng đừng để mất đi ngọn lửa nhiệt huyết và lòng hăng say, đừng lo âu, đừng sợ hãi, nhưng hãy biến những “cơn bão” đó thành cơ hội để phát triển bản thân và trưởng thành hơn trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất! 1 tuần trước Laudato Si, UAPs 250 Lượt xem Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất bằng những đóng góp nhỏ bé của bạn! Nguồn video: https://www.youtube.com/watch?v=48mxaQtbUdU (xin bấm CC để xem phụ đề.)
Bảo Trợ