Ai đưa tôi về dòng sông thuở ấy?

28 Tháng Tư 20201:20 CH(Xem: 388)
Ngày nay khi tôi rong ruổi đến bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt này, mọi người đều cần có nước khoáng, nước đóng chai, nước đun sôi để uống, liệu còn dòng sông nào được tinh khiết như dòng sông tuổi thơ quê hương?

Những mái nhà tranh đơn sơ, cánh đồng nhuộm màu vàng óng, những chú trâu chầm chậm về chuồng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, dòng sông phẳng lặng như tờ khoác lên mình chiếc áo trắng thanh tao của chị Hằng… Dòng sông quê tôi ngày xưa ấy, nó đã từng mang lại những niềm vui, khát vọng, bí ẩn chen lẫn những nỗi buồn, nó vẫn không ngừng chảy, một mạch đằng đẵng đến tận chân trời.

Rạch nước len lỏi qua vách đá, khe đồi, chiếc kênh nhỏ lượn quanh co hòa vào dòng sông lớn. Trên mảnh đất Quỳnh Lưu ấy có một bãi biển nhỏ xung quanh được bao bọc bởi những rặng liễu trải dài. Mỗi độ hạ về, nơi đây liền biến thành thiên đường của trẻ thơ.

Rạch nước len lỏi qua vách đá, khe đồi, chiếc kênh nhỏ lượn quanh co hòa vào dòng sông lớn.
Rạch nước len lỏi qua vách đá, khe đồi, chiếc kênh nhỏ lượn quanh co hòa vào dòng sông lớn. (Ảnh: Shutterstock)

Hè về tiếng ve kêu rộn rã, trái tim của những cô cậu nhỏ liền sống dậy. Vào buổi ban trưa, trẻ em và thanh niên chúng tôi lùa vội vài miếng cơm rồi hẹn nhau ra bờ sông tụ tập thành từng tốp. Gió khẽ phe phẩy trên những rặng cây xanh, mặt sông lợn cợn vài cơn sóng như đang thổn thức vì náo nhiệt đến lạ thường. Bọn con trai chúng tôi đúng là nghịch như giặc, hết bơi ngửa lại bơi ếch, bơi chó, bơi đứng… chơi thấm mệt một lúc lâu chúng tôi lại đổi trò: đánh trận, ngụp lặn chơi trốn tìm dưới lòng sông... đến khi tất cả đều mệt nhoài bò lên bờ nằm phơi bụng trên những phiến đá phẳng lì nóng ran.

chơi thấm mệt một lúc lâu chúng tôi lại đổi trò: đánh trận, ngụp lặn chơi trốn tìm dưới lòng sông...
Chơi thấm mệt một lúc lâu chúng tôi lại đổi trò: đánh trận, ngụp lặn chơi trốn tìm dưới lòng sông... (Ảnh: Shutterstock)

Những trò chơi bên bờ biển cũng không phải là ít, chơi nhào lộn, nhảy lò cò, vùi mình xuống cát để sưởi nắng, bẻ những nhành liễu mềm rủ kết thành mũ che mặt nằm hưởng thụ cái ấm áp âu yếm của mặt trời, kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị mà giản đơn, chúng tôi cứ chơi như vậy, đến khi mặt trời trôi dạt về phía tây.

Cha mẹ vẫn luôn lo lắng cho tôi nên thường dặn dò: “Đừng bướng nhé, trưa thì ngủ, chơi nhiều đuối nước đó!”, nhưng mẹ càng nói tôi lại càng thấy tự tin với khả năng bơi lội của mình, vậy nên những lời mẹ nói cũng như gió thổi qua tai.

Thấy các cậu thanh niên chơi đùa như vậy các bạn gái cũng không chịu ngồi im, họ thường liên minh với nhau để chiếm cứ lãnh địa những phiến đá tảng bên dòng sông của chúng tôi. Các bạn nữ cậy thế lực đông, nhiều người, nhưng chúng tôi cũng không chịu nhường địa bàn của mình. Liên tục cứ như vậy mấy ngày, chúng tôi cũng không để ý nữa. Ấy vậy mà vài ngày sau, tôi không nhớ rằng ai trong nhóm đã nghĩ ra chủ ý này, đợi trước giờ các bạn gái đến, cả đám chúng tôi lặn trốn mình dưới dòng sông, dự định khi họ tới, chúng tôi liền lao lên bờ, nằm phơi mông dưới ánh mặt trời, mấy bạn nữ thấy vậy thẹn thùng nhìn từ xa sau đó chạy trốn mất, chúng tôi được phen cười ha hả. Đúng là trò trẻ con tinh nghịch. Nhưng mấy ngày sau mông đứa nào đứa ấy nóng rát, đúng là một tuổi thơ thật khó quên. Cả một mùa hè mấy đứa trẻ ai nấy đều rám nắng.

ký ức tuổi thơ tắm sông
Các bạn nữ thường liên minh với nhau để chiếm cứ lãnh địa những phiến đá tảng bên dòng sông của chúng tôi. (Ảnh: Shutterstock)

Dòng sông tuổi thơ ấy đã từng được người nông dân lấy nước để tưới tiêu ruộng vườn, là nguồn giải khát tuyệt vời của những chú bò, heo, là nơi các chị các mẹ giặt giũ quần áo, là nơi bọn trẻ được tụ tập nô đùa, bắt cá và thưởng thức âm thanh hiếm hoi của ếch nhái. Khung cảnh tuyệt đẹp, sinh động đến bình yên lạ thường!

Thời đó cho dù chúng tôi có đi xa đến đâu, chỉ cần khát nước là lại đến bên bờ sông thọc tay vọc nước uống vài ngụm sảng khoái no nê. Tuổi thơ tôi đã uống dòng nước ngọt ngào ấy mà lớn lên. Dòng nước chảy cùng những điều đẹp đẽ trong đời, mang đến cho chúng tôi một thế giới đầy sức sống.

Tuổi thơ tôi đã uống dòng nước ngọt ngào ấy mà lớn lên.
Tuổi thơ tôi đã uống dòng nước ngọt ngào ấy mà lớn lên. (Ảnh: Shutterstock)

Không biết từ khi nào, dọc hai bên bờ sông, những nhà máy khói nghi ngút, những khu công nghiệp dần mọc lên san sát, những ngày tháng nghèo nàn khốn khó cũng dường như đã dần cách xa chúng tôi. Nhưng dòng nước ấy lại càng ngày càng khô hạn, ô nhiễm nặng nề, không thể bơi, không thể bắt cá, không thể giặt giũ hay uống nước được nữa mà thay vào đó chúng tôi phải uống nước thông qua hàng ngàn những loại máy lọc đắt tiền. Đại tự nhiên luôn sắp đặt cho ta những điều tốt nhất, nhưng chúng ta đã đánh mất nó.

Ngày nay khi tôi rong ruổi đến bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt này, mọi người đều cần có nước khoáng, nước đóng chai, nước đun sôi để uống, liệu còn dòng sông nào được tinh khiết như dòng sông tuổi thơ quê hương? Khi thế giới chúng ta biến những điều bình thường thành điều bất thường, lại biến những điều bất thường thành bình thường thì trái đất xanh tươi này liệu nó có thể trường tồn được bao lâu?

Liệu trái đất xanh tươi này liệu nó có thể trường tồn được bao lâu?
Liệu trái đất xanh tươi này liệu nó có thể trường tồn được bao lâu? (Ảnh: Shutterstock)

Khi cái đẹp trở thành ký ức, tôi không biết được rằng đây là hạnh phúc hay nỗi buồn...
Con sông tuổi thơ tôi, con sông quê hương của bao người, giờ đã đi đâu mất? chỉ còn lại trong tôi những lời ca day dứt:

“Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát, con sông tôi đã hát
Con sông cho tôi đậm
Một tình yêu nước non quê nhà

Ôi, những con thuyền giấy
Những năm tuổi thơ đã đi về đâu
Để mình tôi nhớ nhung bây giờ”
(Trở về dòng sông tuổi thơ - Hoàng Hiệp)

Anh Kỳ (NTD Viet Nam)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mẹ giờ đã già rồi nên hay lẫn lộn, mỗi lần tôi gọi điện đến, luôn sốt sốt sắng sắng hỏi một câu: Khi nào con về? Không chỉ cách xa hàng ngàn cây số, phải bắt tận 3 tuyến xe, mà công việc của tôi bận rộn đến nỗi có phân thân ra cũng không làm hết việc, còn lấy đâu ra thời gian mà về quê thăm mẹ. Tai của mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại: “Khi nào con về?” Quá tam ba bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên phải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúp điện thoại. Vài ngày sau mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữa. Giống như một đứa trẻ không được giải hòa nên vẫn chưa cam tâm.
Bây giờ là tháng Tám. Tháng Tám là mùa Thu với hoa cúc vàng, với lá đỏ, với gió heo may và với trời se lạnh. Tháng Tám ở đây bây giờ cũng y như thế dù rằng không phải mùa Thu. Nắng đang trải đường đi. Vàng óng và ấm áp. Đây này, em ngồi bên cửa sổ (nhưng không có ai dựa tường hoa vì anh và vài người em yêu mến thì đã đi xa mất rồi) và ngắm nắng vàng trải đường đi này. Em vẫn có cái thú ngồi bên cửa sổ viết lách và ngắm cảnh bên ngoài vì con đường của em rất thanh bình và yên tĩnh anh ạ. Vào mùa hè, con đường rợp hoa phượng tím nữa cơ
Lê Anh Tuấn - Hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng những thành ngữ quen thuộc do ông cha để lại trong khi nói chuyện hay viết lách. Tuy nhiên, có nhiều thành ngữ mặc dù thường xuyên sử dụng, nhưng câu gốc hay ý nghĩa của nó lại khác xa so với những gì ta nghĩ. Sau đây là một số những thành ngữ như vậy. Nghèo rớt mùng tơi Nhiều người vẫn nhầm tưởng mùng tơi ở đây là cây mùng tơi mà chúng ta vẫn thường nấu canh hay dậu mùng tơi trong thơ Nguyễn Bính.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Giờ đây, chúng đang ở nơi nào ? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn… Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng, còn mọi vật đều tối đen !/post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2306) Chu tất Tiến/
Văn hào Nga Dostoievski đã từng nói: “Nếu không có Chúa người ta dám làm mọi sự”. Và một câu châm ngôn đã nổi tiếng trên toàn thế giới nói rằng: “Khởi sự của đạo đức là biết sợ”. Trong lịch sử dài đằng đẵng của nhân loại, học thuyết vô Thần chỉ mới xuất hiện từ khoảng thế kỷ 14. So với những tín ngưỡng cổ xưa và các học thuyết về Thần học đã có mặt từ thời kỳ hồng hoang của văn minh nhân loại, thuyết vô Thần chỉ như đứa trẻ, nhưng lại có ảnh hưởng rất nhanh và lan rộng trên toàn thế giới. Nhưng ít có ai biết rằng, học thuyết vô Thần lại có nguồn gốc hữu Thần.
Sử sách Việt Nam, dù mới dù cũ, đều dành phần trang trọng nói về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư nhà Hậu Lê, Việt Nam Sử Lược -Trần Trọng Kim /post 14 Tháng Mười 2012 (Xem: 3659)/
Biết bao giờ con mới được gọi lại tiếng "Mẹ" ngọt-ngào đầy yêu-thương này! Ngày Mẹ còn sống, gọi tiếng Mẹ đã thấy ấm lòng, thấy chứa-chan tình-cảm. Bây giờ Mẹ không còn nữa, tiếng Mẹ làm con xót-xa tận cõi-lòng,/post 10 Tháng Năm 2015 (Xem: 2071)/
Đây là chuyện có thật vào năm 1975. Tác giả Trần Đức Thạch là phân đội trưởng trinh sát tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341 Bắc Việt tấn công Xuân Lộc. Khi viết tác giả không dùng từ "nguỵ" mà dùng nguyên cụm từ VNCH cho những người lính miền Nam. Tác giả bị kết án 3 năm tù giam...<post 23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2606) Trần Đức Thạch >
Không biết tự bao giờ mà người dân ở thành phố có cái kiểu buôn bán, làm việc với “tiếng rao”. Tiếng rao được coi là loại “đặc sản” của thành phố. Trước đây ở Sài Gòn chỉ nghe tiếng rao về đêm, nhưng dạo này tiếng rao lanh lảnh đã bắt đầu từ tờ mờ sáng – không chỉ để bán những thức ăn nhanh, tiện lợi, mà còn để bán cá, thịt, rau củ quả… và cả những dụng cụ: chổi lau bụi, lau nhà, chiếu, chăn… Trước đây, giữa đêm khuya tiếng rao của những người phụ nữ nghe buồn đến não lòng. Bao nhiêu con đường, ngõ hẻm đều in những dấu chân nhọc nhằn của họ. Tiếng rao, lúc trầm bổng khi lắng dịu của những người mẹ, người chị tần tảo kiếm miếng cơm manh áo. “Bánh mì nóng giòn đê”,
Bảo Trợ