Thói quen quyết định số phận

25 Tháng Tư 20206:38 SA(Xem: 689)

Vào những năm 30 của thế kỷ trước, một nhà truyền giáo người Do Thái có thói quen đi bộ trên đường quê vào mỗi buổi sáng. Gặp ai, ông cũng hồ hởi chào: “Chào buổi sáng!”. 

 

Vào thời điểm ấy, người ta vẫn ác cảm với người Do Thái nói chung và các nhà truyền giáo Do Thái nói riêng. Ở làng có một người tên là Miller, lúc nào cũng lạnh nhạt trước những lời chào hỏi của ông.

Nhưng sự lạnh nhạt của mọi người không làm thay đổi thái độ của nhà truyền đạo. Mỗi sáng thức dậy, ông vẫn gửi lời chào nồng nhiệt đến mọi người xung quanh, kể cả Miller.

Vài năm sau, Đảng Quốc xã lên nắm chính quyền ở Đức.

Nhà truyền giáo và tất cả người dân Do Thái trong vùng đều bị chính quyền Quốc xã bắt giam trong trại tập trung. Bước xuống tàu hỏa, họ xếp hàng đi về phía trước. 

Một người lính Đức cầm gậy đứng đầu hàng người hô “trái – phải”. Những người được gọi qua trái thì cầm chắc cái chết, còn những người qua phải sẽ có cơ hội sống sót.

Khi vị giáo sĩ bước tới đầu hàng, trong thời khắc đó ông thấy run rẩy, sợ hãi. Ông tuyệt vọng ngẩng đầu lên thì chợt chạm phải ánh mắt của tên lính. Dù vậy, như một thói quen đã trở thành phản xạ tự nhiên, ông buột miệng:

– Chào buổi sáng, anh Miller!

Miller có chút bối rối vì thói quen kỳ cục của nhà truyền giáo. Anh hoàn toàn hiểu đó là một lời chào theo quán tính, nhưng trong khoảnh khắc quyết định sự sống chết của nhà truyền giáo, anh bỗng nhận ra sự tử tế chân thành trong thói quen cố hữu của vị giáo sĩ Do Thái già nua, mà ngay cả khi phải đối mặt với cái chết, ông vẫn không từ bỏ. Cũng như ông đã không từ bỏ dù anh chưa bao giờ đáp lại, hay bớt đi một chút lạnh lùng khi nghe câu chào đó.

Thói quen kì cục của nhà truyền giáo người Do Thái đã khiến Miller cảm thấy bối rối và có chút ngượng ngùng. (Ảnh minh họa: Shutterstock)
Thói quen kì cục của nhà truyền giáo người Do Thái đã khiến Miller cảm thấy bối rối và có chút ngượng ngùng. (Ảnh minh họa: Shutterstock)

“Chào buổi sáng!”. Giọng nói của Miller nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe được.

Và cuối cùng, vị giáo sĩ được gọi qua phải. Có nghĩa là ông thoát khỏi cái chết.

“Thiện ý một câu ấm ba đông”.

Kỳ thực, nhà truyền giáo nọ, chẳng suy tính chi nhiều nhặn khi giữ cho mình thói quen chào mọi người mỗi ngày. Thói quen đó hẳn đã được dưỡng thành từ một tâm hồn chân thành, và đức tin vào những điều tử tế tốt đẹp mà ông có được từ những lời răn của Thượng đế.

“Suy nghĩ tạo nên hành động. Hành động tạo nên thói quen. Thói quen tạo nên tính cách. Tính cách tạo nên số phận.” 

Thói quen một khi đã hình thành thì không dễ từ bỏ. Vì thế, hãy chọn cho mình thói quen tốt bởi vì nó sẽ quyết định số phận của bạn, theo một cách, vào một lúc nào đó trong cuộc đời mà bạn không bao giờ biết trước.

Hãy biến lương thiện thành thói quen

Trong chiến tranh thế giới thứ hai, tư lệnh tối cao của liên quân Châu Âu, ông Eisenhower tại vùng nào đó của nước Pháp ngồi xe quay về tổng bộ, tham gia hội nghị quân sự khẩn cấp. Ngày hôm đó tuyết rơi khắp nơi, khí trời lạnh giá, xe hơi chạy một mạch rất nhanh.

Trên đường đi vắng không nhà cửa thôn xóm, Eisenhower đột nhiên nhìn thấy một đôi vợ chồng già người Pháp ngồi ở bên đường, lạnh cóng run cầm cập.

Trên đường đi vắng không nhà cửa thôn xóm, Eisenhower đột nhiên nhìn thấy một đôi vợ chồng già người Pháp... (Ảnh: Shutterstock)
Trên đường đi vắng không nhà cửa thôn xóm, Eisenhower đột nhiên nhìn thấy một đôi vợ chồng già người Pháp... (Ảnh minh họa: Shutterstock)

Eisenhower lập tức ra lệnh dừng xe, kêu thông dịch viên ở bên cạnh xuống xe hỏi chuyện. Một vị tham mưu vội vàng nhắc nhở nói: “Chúng ta cần phải kịp thời đến tổng bộ họp, chuyện này vẫn nên giao cho cảnh sát địa phương xử lý đi”. Thật ra ngay đến bản thân vị tham mưu cũng biết, đây chẳng qua chỉ là một cái cớ.

Eisenhower cương quyết xuống xe để hỏi rõ, ông nói: “Nếu đợi đến lúc cảnh sát đến kịp, cặp vợ chồng già này có thể đã chết cóng lâu rồi.”

Sau khi hỏi thăm mới biết, cặp vợ chồng già này đi Paris để sống nhờ nhà con trai, nhưng xe hơi lại bị hỏng giữa đường. Trong bão tuyết mịt mù ngay đến một bóng người cũng không nhìn thấy, đang không biết phải làm sao.

Eisenhower nghe xong, không nói câu nào, lập tức mời họ lên xe, và còn đặc biệt đưa cặp vợ chồng già đến nhà con trai ở Paris trước, sau đó mới quay về tổng bộ.

Lúc này tư lệnh tối cao của liên minh Châu Âu không nghĩ đến thân phận của mình, cũng không xem thường thân phận người hoạn nạn, trong khoảnh khắc ông ra lệnh dừng xe, có lẽ ông cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ xuất phát từ bản năng của nhân tính lương thiện. 

Tuy nhiên, sau đó tình báo nhận được lại làm tất cả mọi người vô cùng kinh hoàng, đặc biệt là vị tham mưu ngăn cản Eisenhower cứu giúp người gặp nạn.

Thì ra, hôm đó lính bắn tỉa của phát xít Đức đã mai phục từ trước trên con đường mà họ chắc chắn phải đi qua, hôm đó Hitler nhận định là tư lệnh tối cao của liên quân Châu Âu chết chắc rồi, nhưng lính bắn tỉa đã không thành công, sau chuyện đó Hitler nghi ngờ tình báo không chính xác. Hitler đâu biết là, Eisenhower vì cứu cặp vợ chồng già đang trong cảnh nguy khó mà thay đổi tuyến đường đi.

“Một thiện niệm của Eisenhower né tránh được vụ ám sát, nếu không lịch sử của chiến tranh thế giới thứ hai phải viết lại rồi”.

“Một thiện niệm của Eisenhower né tránh được vụ ám sát, nếu không lịch sử của chiến tranh thế giới thứ hai phải viết lại rồi”. (Ảnh: Getty)
“Một thiện niệm của Eisenhower né tránh được vụ ám sát, nếu không lịch sử của chiến tranh thế giới thứ hai phải viết lại rồi”. (Ảnh: Getty)

Hitler đã không bao giờ ngờ là có chuyện ‘phi thường’ như thế xảy ra. 

Vậy đó, thiện niệm là ý nghĩ xuất phát từ tâm hồn lương thiện muốn mang mọi tốt lành cho người khác mà không tồn tại lợi ích cá nhân trong đó. Nó không phải là sự tính toán hơn thiệt cho bản thân mà từ tấm lòng vô tư vô ngã chỉ nghĩ cho người khác, vì người khác.

Nó là món quà vô giá mà Chúa, Thượng đế đã trao tặng cho mỗi người, và ta chỉ có thể hiểu được ý nghĩa của nó trong những thời khắc quan trọng của số phận.... 

Kinh Thánh ghi lại lời răn của Chúa: “Hãy phải yêu người khác như chính mình”. Bởi vì một ngày nào đó, ta sẽ sẽ hiểu những gì cho đi… chính là những điều sẽ nhận lại.

Đan Thanh

Theo NTD Viet Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước lúc mất ở tuổi 88, vua hề Charlie Chaplin phát biểu 4 điều như sau : 1. Không có gì vĩnh cửu trong thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta. 2. Tôi thích đi dạo dưới trời mưa, vì không ai có thể nhìn thấy nước mắt của tôi. 3. Ngày mất mát lớn nhất trong cuộc đời là ngày chúng ta không cười. 4. 6 bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là mặt trời, sự nghỉ ngơi, luyện tập, ăn kiêng, lòng tự trọng, bạn bè. Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả các giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh... Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế... Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế... Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế. Hãy tin điều đó. Tất cả chúng ta là du khách. Thượng đế là hãng du lịch của chúng ta, người quyết định lộ trình, đặt chỗ, định hướng...Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống.
Sáng nay đánh răng trước hay ăn sáng trước? Quánh trước thì ăn sáng ngon hơn, nhưng ăn xong lại hôi miệng. Còn ăn trước thì không ngon nhưng sau đó thì lại được sạch thơm. Nếu ăn xong mà lại quánh nữa thì tốn kem, tốn nước, tốn công, men răng cũng có sự hao mòn nhất định... Ăn ở nhà hay ra quán? Ăn nhà thì tốn công nhưng sạch sẽ an toàn, ăn quán thì trả tiền đứng dậy đi có người dọn dẹp nhưng nạp thêm 1 ít hoá chất vào người. Tiếp tục cuộc sống cũ hay vác ba lô lên đường phiêu bạt như gã chăn cừu Santiago? Ở lại thì chấp nhận sự quen thuộc, nhàm chán nhưng an toàn. Ra đi thì chấp nhận sự bất ổn, bất an nhưng kỳ thú. Chọn cái nào cũng được, chẳng nên trách móc vì bản thân mình đã lựa chọn rồi.
Có 7 câu hỏi mà một vị thánh trả lời một cách rất thâm sâu. 1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này? Vật nhọn nhất là lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác. 2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này? Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới. 3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này? Ham muốn là thứ lớn nhất trên thế giới. Nhiều người trở nên khốn khổ vì họ cho phép ham muốn thoải mái. Hãy cẩn thận với ham muốn. 4. Cái gì cứng (hàm ý "khó") và nặng nhất trên thế giới này? Lời hứa là thứ khó nhất trên thế giới này. Dễ dàng nói nhưng cực kỳ khó làm.
Khi về già, có người sống những tháng năm vui vẻ, có người lại u uất muộn phiền. Tổng kết lại thì không gì ngoài việc bạn đã chuẩn bị con đường lui bước tốt đẹp cho mình chưa?… Khi về già, cũng là lúc chỉ còn lại khoảng thời gian cuối cùng trong đời người, bạn đã có con đường lui của mình chưa? Sau đây là 5 gợi ý thú vị giúp bạn luôn thảnh thơi khi tuổi tác xế chiều : Con đường thứ 1: Có một thân thể mạnh khỏe. Điều này quan trọng nhất, bất kể có tiền hay không, khi có một thân thể mạnh khỏe thì đã có những năm tuổi già hạnh phúc. Có thân thể mạnh khỏe sẽ không gây thêm phiền phức cho con cháu. Có thân thể mạnh khỏe sẽ không đem tiền tặng cho bệnh viện. Có thân thể mạnh khỏe, thì bản thân mới có niềm vui.
Một vị thầy viết lên giấy 4 phép tính: 2+2=4 4+4=8 8+8=16 9+9=19 Ngay lập tức, một đệ tử nhao nhao lên: "Thầy ơi, thầy tính sai một phép tính rồi." Vị thầy ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Đúng thế, mọi người đều nhìn thấy rất rõ, phép tính này ta đã tính sai rồi. Nhưng 3 phép tính trước tính đúng, tại sao không có một ai khen ta mà chỉ nhìn thấy và lập tức chỉ ra phép tính sai của ta?" - Làm người cũng vậy, khi bạn đối xử tử tế với người khác 10 lần, họ có thể cũng chẳng nhớ, nhưng chỉ 1 lần bạn làm họ phật ý, họ sẽ nhớ rất lâu và có thể phủ nhận hoàn toàn những điều tốt đẹp mà bạn dành cho họ. - Cho dù bạn sở hữu cả chục cái tốt cái hay nhưng chỉ cần có một cái không tốt, nó sẽ là cái cớ, để xóa sạch sẽ mọi cố gắng nỗ lực của bạn. Cho dù bạn dốc hết tâm huyết ra vì người khác, nhưng chỉ một việc không đúng, bạn sẽ trở thành tội đồ trong mắt họ. - Đó chính là đạo lý 100 – 1 = 0
Trong cuộc sống, việc tung ra những thứ tin đồn thất thiệt, thiếu kiểm chứng còn tệ hơn làm một điều sai trái và đây chính là khẩu nghiệp độc ác nhất và có thể hủy hoại cả một đời người. Lời đồn đại "Lời đồn đại được những kẻ ác ý mang theo, lan truyền bởi những kẻ ngu xuẩn, và được chấp nhận bởi người khờ dại". Thực tế, việc tung ra những thứ tin đồn thất thiệt, thiếu kiểm chứng còn tệ hơn làm một điều sai trái. Bởi tin đồn có thể khiến nhiều người “nhiễm độc”, phẫn nộ, đẩy một kiếp người rơi vào cảnh oan khuất, dồn họ vào bước đường cùng. Vậy mới nói, đồn đại vô căn cứ là lời khẩu nghiệp độc ác nhất thế gian.
1. Không và quá 3 lần khi đưa bát cơm lên miệng. 2. Không gắp thức ăn đưa thẳng vào miệng mà phải đặt vào bát riêng rồi mới ăn. 3. Không dùng thìa đũa cá nhân của mình quấy vào tô chung. 4. Không xới lộn đĩa thức ăn để chọn miếng ngon hơn. 5. Không cắm đũa dựng đứng vào bát cơm. 6. Không nhúng cả đầu đũa vào bát nước chấm. 7. Phải trở đầu đũa khi muốn tiếp thức ăn cho người khác. 8. Không được cắn răng vào đũa, thìa, miệng bát, không liếm đầu đũa
1. Hạnh phúc: Là khi cho đi – mà không cần nhận lại. 2. Hạnh phúc: Là khi nhìn lại – có 1 người đợi phía sau. 3. Hạnh phúc: Khi thương đau – có bờ vai ai che chở. 4. Hạnh phúc: Khi lầm lỡ – sẽ có 1 người chịu thứ tha tất cả. 5. Hạnh phúc: Khi chia xa – mà lòng gần nhau mãi. 6. Hạnh phúc: Khi nhẫn nại – chờ ai đó chịu sửa sai. 7. Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng. 8. Được làm những điều bạn thích, đó là tự do. Thích được những điều bạn làm, đó là hạnh phúc
BỐN QUÊN 1. Quên tuổi tác. 2. Quên tiền tài. 3. Quên con cái. 4. Quên buồn phiền. NĂM PHÚC 1. Có thân thể mạnh khỏe, gọi là phúc. 2. Có vui thú đọc sách, gọi là phúc. 3. Có bạn bè tri kỷ, gọi là phúc. 4. Có người nhớ đến anh, gọi là phúc. 5. Làm những việc mà mình thích làm, gọi là phúc. SÁU VUI 1. Một vui là hưu nhưng không nghĩ. 2. Hai vui là con cái độc lập. 3. Ba vui là vô dục tắc cương.
1 - Cho mấy thằng bài bạc mượn tiền. Muốn giúp nó làm lại cuộc đời Nhưng cuối cùng phải kêu nó bằng ông nội rồi suốt ngày quỳ lạy nó mà cũng chẳng lấy được đồng nào. 2 - Bỏ tiền để thuê người quen làm. Nghĩ rằng sẽ tốt, giá cả phải chăng và dễ kêu khi hư hỏng đặc biệt là tạo việc làm cho họ. Nhưng kết quả hoàn toàn ngược lại. Ngậm bồ hòn khen ngọt mà mang ơn hệ suốt đời hoặc là sẽ trách nhau rồi mất đoàn kết. 3 - Hùn vốn làm ăn chung chạ. Nghĩ rằng anh em bạn bè thì lo gì. Nhưng thành công hay thất bại rồi cuối cùng cũng mất đoàn kết hoặc tan rã. 4 - Làm thầy dạy thằng dại. Cứ nghĩ sẽ dạy nó khôn lên Nhưng Kết quả là nó mang họa về hết cho mình và biến mình thành thằng dại. 5 - Bán đất lấy tiền gửi ngân hàng . Nghĩ cho chắc ăn và tiện lợi. Nhưng Bán 3000 m2 gửi ngân hàng 3 năm rút ra 300 m2 cũng không mua nổi.
Bảo Trợ