“ Lời mẹ dặn” - “Chống tham ô lãng phí”

02 Tháng Tư 20203:22 SA(Xem: 686)
...vì hai bài thơ “ Lời mẹ dặn” và “Chống tham ô lãng phí”, Phùng Quán đang trên lưng voi của đảng bèn ngã xuống hàng chó đẻ của địch, kẻ phản động chống đảng bẩn thỉu khả ố nhất, xấu xa ghê tởm nhất…
Xin in lại hai bài thơ này :

Lời mẹ dặn
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
vietnam_economy_Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời.
In lên vết son đỏ chói.
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
(1957)

Chống tham ô lãng phí
Tôi đã đi qua
Những xóm làng chiến tranh vừa chấm dứt
Tôi đã gặp
Những bà mẹ quấn giẻ rách
Da đen như củi cháy giữa rừng
Kéo dây thép gai tay máu ròng ròng
Bởi đồn giặc, trồng ngô trỉa lúa...

Tôi đã đi qua
Những xóm làng vùng Kiến An, Hồng Quảng
Nước biển dâng cao ướp muối các cánh đồng
Hai mùa rồi, lúa không có một bông
Phân người toàn vỏ khoai tím đỏ;
Tôi đã gặp
Những em thơ còm cõi
Lên năm lên sáu tuổi đầu
Cơm thòm thèm độn cám và rau
Mới tháng ba đã ngóng mau ra Tết!
Để được ăn no có thịt
Một ngày...một ngày...
Tôi đã đi giữa Hà Nội
Những đêm mưa lất phất
Đường mùa đông nước nhọn tựa dao găm
Chị em công nhân đổ thùng
Run lẩy bẩy chui hầm xí tối
Vác những thùng phân...
Thuê một vạn một thùng
Mấy ai dám vác ?
Các chị suốt đêm quần quật
Sáng ngày vừa đủ nuôi con...

Một triệu bài thơ không nói hết nhọc nhằn
Của nhân dân lao động
Đang buộc bụng, thắt lưng để sống
Để dựng xây, kiến thiết nước nhà
Để yêu thương, nuôi nấng chúng ta
Vì lẽ đó
Tôi quyết tâm từ bỏ
Những vườn thơ đầy bướm đầy hoa
Những vần thơ trang kim vàng mã
dán lên quân trang đẫm mồ hôi và máu tươi Cách Mạng!
Như công nhân
Tôi quyết đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Vào lũ người tiêu máu của dân
Như tiêu giấy bạc giả!

Các đồng chí ơi
Tôi không nói quá
Về Nam Đinh mà xem
"Đài xem lễ" họ cao hứng dựng lên
Nửa chừng bỏ dở
Mười một triệu đồng dầm mưa giãi gió
Mồ hôi máu đỏ mốc rêu
Những con chó sói quan liêu
Nhe răng cắn rứt thịt da cách mạng!

Nghe gió mùa đông thâu đêm suốt sáng
Nhớ "Đài xem lễ" tôi xót bao nhiêu
Đất nước đêm nay không đếm hết người nghèo
Thiếu cơm thiếu áo...

Bọn tham ô, lãng phí, quan liêu
Đảng đã phê bình trên báo
Còn bao tên chưa ai biết ai hay?
Lớn, bé, nhỏ, to, cao, thấp, béo, gầy...
Chúng nảy nòi, sinh sôi như dòi bọ!
Khắp đất nước đâu đâu chẳng có!

Đến một ngày Đảng muốn phê bình tất cả
E phải nghìn số báo Nhân dân!

Tôi đã dự những phiên toà xử tội
Những con chuột mặc áo quần bộ đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói
Những mẹ già, em trai, em gái...
Còng lưng rỏ mát lấn vành đai!

Trung ương Đảng ơi!
Lũ chuột mặt người chưa hết.
Đảng cần phải lập những đội quân trừ diệt
Có tôi!
Đi trong hàng ngũ tiên phong.
 
Phùng Quán in cả hai bài trên báo “ Nhân Văn” năm 1956 và 1957
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Hai 2013 (Xem: 2633)...Một ngày vào mùa Chay - Thế trần sao vội vã - Cũng như là mọi ngày - Đường phố đầy bụi bay - Một ngày để tịnh tâm - Sao con người lơ đãng - Lòng trí vẫn lặng câm - Giòng đời trôi âm thầm - Một ngày lắng tâm tư - Nhìn sâu về quá khứ
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Mẹ tôi! Chân lấm tay bùn, Nuôi con răn dạy lớn khôn thành người. Mẹ tôi! Luôn nở nụ cười, Dù bao sóng gió cuộc đời đắng cay.
Mùa xuân vạn thuở điểm trang Nàng mai thanh thoát dịu dàng xinh tươi Đào hồng sắc thắm rạng ngời Non xanh nước biếc trao lời yêu thương PHAN HẠNH (28/02/2018) MÙA XUÂN CÒN ĐÓ 2 Mùa xuân còn đó không anh Hoa xinh trước ngõ tươi xanh sắc màu Con đò tách bến đi đâu Diêu bông sao vội nên câu ân tình Mùa xuân trong sáng lung linh Dư hương khơi gợi ảnh hình xa xưa Trải bao năm tháng gió mưa Lá vàng bón đất đón đưa trăng ngà Mùa xuân sẽ chẳng phôi pha Cánh đồng lúa chín mẹ cha cấy cày Đào mai mơ ước đổi thay Lòng son nuôi dưỡng từng ngày chớ quên PHAN HẠNH (14/12/2020)
Thời gian ơi ! xin đừng trôi vội quá Để cho ta thông thả kịp bước theo Vì đường đời còn khúc khủy ngoặc nghèo Có đôi khi ta leo trèo té ngã. Thời gian ơi ! Hãy từ từ thông thả Đừng vội vàng xô ngã bước chân ta Hãy dìu nhau qua nắng gió phong ba Chớ bỏ lại mình ta mà tội lắm.
Chúa cho con làm người- Rồi đem con vào đời- Với hồng ân nguồn sống - Dưới bầu trời an vui- -Chúa cho con làm người- Cho điạ cầu xanh tươi- Cho hồn con sống mãi- Đến muôn thuở muôn đời!- =/01 Tháng Ba 2014(Xem: 2242) Sa Mạc Hồng/
Tôi khóc không phải vì tôi thất cử, Mà tôi thương nước Mỹ sắp điêu linh, Những kẻ ngu đem của cải dân mình, Để dâng hiến cho ngoại bang vừa dạ. Tôi khóc không vì tôi mất cả Vì tôi thương dân Mỹ sẽ xác xơ, Ánh hào quang nước Mỹ sẽ lu mờ Chỉ còn lại bãi đầm lầy nước đọng . Tôi khóc vì tôi đang còn sống Với tình yêu tổ quốc cháy trong tim, Mà tôi đành thúc thủ chịu đứng yên Nhìn vận nước suy tàn không thể cứu. Tôi khóc vì bản thân có đủ: Nào gia đình, sự nghiệp thành công Nhưng tôi mong dân Mỹ cũng như mình: Đều được sống ấm no và hạnh phúc. Tôi khóc bởi vì đã đến lúc, Tôi phải rời lý tưởng của riêng tôi Lý tưởng kia ấp tủ đã lâu rồi Vì nước Mỹ tôi mong ngày thực hiện. Tôi khóc vì tôi mong dân hiến Chút lực tàn cho đất nước tôi yêu. Dù chịu bao oan ức đắng cay nhiều, Miễn cứu lại quê hương tôi hùng mạnh Tôi khóc cả sau khi tôi chết Mà biết rằng những kẻ đến sau tôi
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời. Rồi suốt bao năm trời Miệt mài cùng sách vở Phấn đấu cả một thời Được mảnh bằng, ná thở! Kế, nên chồng nên vợ Một tờ giấy kết hôn Từ đó xác lẫn hồn Trói trăn vào ngục thất. Xuôi dòng đời tất bật Tranh đấu cùng bon chen, Nhọc nhằn biết bao phen Một tờ tiền '' xỏ mũi '' Phải ra lòn, vào cúi Mới được tờ '' thăng quan '' Muốn ngó dọc, nhìn ngang Phải bao lần khúm núm. Bằng khen, ôi hí hửng Danh dự được là bao! Chút hư vinh sóng trào Ai vỗ tay hoài mãi. Tuổi chiều đời bải hoải Đến phòng mạch mới hay. Cầm giấy bịnh trên tay Thở dài, từ nay khổ..
Khoảng cuối tháng 1 /2015 - có một bài thơ "Mai tôi đi " không đề tên tác giả được phổ biến khắp nơi - khiến nhiều người đọc sững sờ, về những lời tác giả sáng tác trong bài thơ, thấy buồn muốn khóc ! Vì tác giả biết trước sự ra đi của mình trong nay mai nên đã sáng tác bài thơ này bằng Tiếng Anh và cũng chính tác giả đã chuyển sang Việt Ngữ, phổ biến trên Facebook . Nay tôi được biết tác giả là: Thái Thúc Hoàng Minh (quay phim) - con ruột của cố đạo diễn Thái Thúc Nha (Alfa Film) trước 1975 - Nay tác giả đã qua đời : Ngày 13 tháng 2 năm 2015-Tại Đà lạt - Tác giả Thái Thúc Hoàng Minh là Cậu ruột của nữ ca sĩ & tài tử Thanh Lan (hiện ở Cali) - Ngoài ra, tôi được biết Thái Thúc Hoàng Minh đã từng sinh sống ở Nam Cali - Không hiểu tại sao lại bỏ Nam Cali về sống ẩn dật tại Đà lạt , khoảng 9 năm trước khi chết.
Nếu chỉ có, một ngày tròn để sống, Phải chăng ta, đã sống quá vội vàng, Ngày qua ngày, bao sự việc ngổn ngang, Thật nhanh quá, thời gian như biến mất! Nếu chỉ có, một ngày còn duy nhất, Có phải chăng, còn bao chuyện để làm, Ta có buồn, có hối tiếc gì không, Khi cuộc sống, chỉ còn là khoảnh khắc! Nếu chỉ có, chút thời gian lượm nhặt, Ta ước gì, ta dùng nó hết cho, Những việc lành, giúp kẻ đói được no, Đem hạnh phúc, cho những người bất hạnh! Đừng nên sống, một cuộc đời tẻ lạnh, Hãy vui mừng, qua từng phút từng giây, Hãy đón nhận, những ơn phước mỗi ngày, Từ tay Chúa, Đấng hằng luôn chăm sóc! Đừng nên sống, với tâm hồn nặng nhọc, Đừng dỗi hờn, đừng cay đắng dài lâu, Đừng để cho, ma quỷ được dịp vào, Nó phá hoại, tâm hồn ta tan nát! Hãy thanh thản, cho linh hồn dịu mát, Hãy vui lên, để nhìn biết mọi người, Yêu tha nhân, ta chia sẻ giúp đời, Sống như thể, mọi ngày là ngày cuối
Bảo Trợ