Xung đột Mỹ – Iran sẽ leo thang đến đâu?

08 Tháng Giêng 20204:40 SA(Xem: 246)

Xung đột Mỹ – Iran sẽ leo thang đến đâu?

Phạm Phú Khải (Nguồn: VOA)

blank
Tướng Iran Qassem Suleimani bị Hoa Kỳ hạ sát có thể là nguyên nhân gây bất ổn trong vùng Trung Đông. (Hình: Getty Images)

Năm 2019 là năm có nhiều biến cố và tưởng niệm. Nhiều người trông chờ qua năm 2020, tuy cũng chỉ là một con số thôi, nhưng được xem là con số cân bằng và tròn trịa hơn, do đó có thể may mắn hơn chăng!

Tuy nhiên, chỉ vào ngày thứ ba của đầu năm 2020, xung đột tại vùng vịnh Ba Tư đã leo thang và có thể đưa đến những xung đột khác; hoặc, tệ hơn, chiến tranh toàn diện giữa Mỹ và Iran. Hay rộng hơn nữa.

Sáng sớm ngày 3 Tháng Giêng, Tổng Thống Donald Trump đã cho tiến hành cuộc không kích gần sân bay quốc tế ở Iraq, tiêu diệt một trong các tướng lãnh cao cấp nhất của Iran Qassem Suleimani, cũng như Abu Mahdi al-Muhandis, phó chỉ huy của Lực Lượng Dân Quân Iraq do Iran hậu thuẫn.

Qassem Suleimani là vị tướng chỉ huy Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo Quds (Islamic Revolutionary Guard Corps Quds Force), một trong những khuôn mặt ảnh hưởng nhất và được tôn thờ nhất tại Iran.

Theo Ilan Goldenberg (giám đốc Chương Trình An Ninh Trung Đông của Trung Tâm An ninh Hoa Kỳ Mới) thì Suleimani là người lãnh đạo chiến dịch trang bị vũ khí và huấn luyện dân quân Iraq chống lại Mỹ; là người chịu trách nhiệm cho cái chết của khoảng 600 lính Mỹ từ năm 2003 đến 2011; là người đằng sau chính sách của Iran để trang bị vũ khí và ủng hộ Tổng Thống Syria Bashar al-Assad, đưa khoảng 50 ngàn dân quân Shiite đến đây; là người kết nối quan hệ giữa Iran và tổ chức Hezbollah tại Lebanon, trang bị nhóm này vũ khí kể cả tên lửa và hỏa tiễn để đe dọa Do Thái; giúp trang bị vũ khí cho nhóm Houthis tại Yemen. Với những lý do này, Suleimani được xem là một anh hùng được sùng bái không những tại Iran mà còn ở khu vực này.

Tóm lại, Suleimani là cái gai lâu nay trong mắt Mỹ. Giữa Suleimani và Mỹ không có điểm nào khác nhau, ngoại trừ duy nhất là hai bên đều muốn tiêu diệt Nhà Nước Hồi Giáo ISIS, kẻ thù chung. Về mặt này, kẻ thù của kẻ thù không hề là bạn. Hồi Giáo, phái Shiite hay Sunni, đều có những giáo phái và quốc gia chống Mỹ tận cùng, và cũng có những quốc gia coi Mỹ là đối tác, hay đồng minh, tạm thời.

Mỹ và Iran có một quan hệ quá khứ lâu dài. Mỹ chính thức đảm nhận lấy vai trò mà trước đây thuộc về Anh kể từ sau Thế Chiến II, đặc biệt vì lợi ích về dầu hỏa. Nhưng quan hệ 40 năm qua phần lớn là thù nghịch, mặc dầu có những nỗ lực đối thoại.

Kể từ cuộc Cách Mạng Hồi Giáo Iran năm 1979 lật đổ vua Mohammad Reza Pahlavi, người được Mỹ ủng hộ, giáo chủ Shiite Ayatollah Ruhollah Khomeini, lãnh tụ tối cao của Iran (Supreme Leader), xem Mỹ và tất cả những gì thuộc Mỹ và phần lớn Tây phương là đế quốc chỉ muốn trục lợi Iran, và đã từng ví dân chủ là tương đương với mãi dâm. Ngược lại, Washington cũng xem Iran sau Cách mạng 1979 là đối thủ thù nghịch và nguy hiểm. Khomeini chết sau 10 năm cai trị sắt máu, và lãnh tụ tối cao Ali Khamenei đã tiếp nối vai trò này cai trị Iran trong suốt 30 năm qua.

Mục tiêu chính của Iran kể từ đó đến nay là xây dựng và mở rộng vòng ảnh hưởng của Shiite, trải dài từ Iraq, Syria cho đến Địa Trung Hải (the Mediterranean). Thực ra đứng ở góc nhìn của Iran thì họ không thể làm khác đi, vì Shiite là thiểu số của Hồi giáo, và vì Iran muốn độc lập và không muốn bị các thế lực khác đe dọa sự tồn tại của mình. Họ vận dụng các chính sách khắc nghiệt nhất để cai trị người dân, loại bỏ tất cả các yếu tố có khả năng đe dọa họ, từ văn hóa, tôn giáo, chính trị, đến các sắc tộc thiểu số.

Tổng thống Iran, tuy được dân trực tiếp bầu lên, nhưng không có thực quyền bao nhiêu cả. Trong khi lãnh tụ tối cao, tuy không được dân bầu, vẫn là vị quốc trưởng nắm giữ vai trò tổng tư lệnh quân đội, và có tiếng nói sau cùng trong nhiều lĩnh vực, từ kinh tế chính trị đến đối ngoại…

Theo báo cáo 2019 của tổ chức Freedom House thì Iran đứng hạng gần chót về tự do: Iran được tổng cộng 18 điểm; Việt Nam 20 điểm; Trung Quốc 11 điểm; Syria 0 điểm; Úc 98 điểm; Finland 100 điểm. Có cơ hội tiếp chuyện với người Iran tị nạn tại Úc, chúng ta có thể thấy mọi thứ tự do ở Iran đều không hiện hữu. Người ta có thể bị bắt bớ tùy tiện, bị hình phạt quất roi, bị tù đầy và hành quyết với những tội hoàn toàn bất công phi lý. Như: uống rượu; để tóc dài hay kiểu cách tân tiến; ăn mặc kiểu Tây phương, như áo tay ngắn quần ngắn; phụ nữ không mặt khăn choàng đầu/cổ; trai gái chưa cưới hỏi cầm tay nhau trên đường v.v… Đó là chưa kể những tội nặng nề có thể bị tra tấn, quất roi hàng trăm cái, nằm tù mục xương và cả hành quyết, như thay đổi tôn giáo.

Mặc dầu Hiến Pháp Iran công nhận các tôn giáo khác ngoài Hồi Giáo (ngoại trừ Baha’i), người Iran nào sinh ra là đạo hồi thì phải giữ như thế, nếu đổi sang Thiên Chúa Giáo, hay đạo Baha’i, hay ngay cả vô thần (atheism), hay dám nói xấu giáo chủ Mohammad, hay các lãnh đạo tối cao, thì bị cho là phản đạo (apostasy) và xúc phạm/bất kính (blasphemy). Sự vi phạm này có thể bị gán ghép tội liên lụy đến vấn đề an ninh quốc gia. Đổi hệ phái từ Shiite, chiếm đa số tại Iran, sang Sunni, thiểu số tại đây, cũng có thể bị tù đầy và bị hành quyết. Nói chung, Iran là một chế độ thần quyền độc tài toàn diện, tham nhũng, và cực kỳ vô luân.

Tuy vô cùng tàn ác, đối với dân mình cũng như các sắc tộc thiểu số khác, động cơ chính yếu của họ vẫn là chủ nghĩa dân tộc, mà tôn giáo chỉ là phương tiện. Theo Đại Sứ Hoa Kỳ Ryan Crocker tại Iraq từ năm 2007 đến 2009 thì Suleimani không phải là người sùng đạo, mặc dầu đến đền thờ theo định kỳ, nhưng động cơ chính của Suleimani không phải là tôn giáo, mà là chủ nghĩa dân tộc, và ham muốn chiến đấu.

Để có thể kiểm soát hành động của Iran, nhất là về vũ khí hạt nhân cũng như các nỗ lực ủng hộ khủng bố chống Mỹ, cựu Tổng Thống Obama chủ trương tiếp cận và tìm cách ràng buộc Iran phải cam kết và tôn trọng các hiệp ước về vũ khí hạt nhân. Với tất cả sự cân nhắc và tính toán thiệt hại, chính quyền Obama vẫn tin rằng giải pháp tốt nhất trong những chọn lựa khó khăn nhất là tiếp cận và ràng buộc Iran vào các quy định và chuẩn mực chung, thay vì đối đầu và leo thang căng thẳng mà Mỹ không thể kiểm soát hoàn toàn, để qua đó Obama có thể tập trung chuyển trục sang Châu Á Thái Bình Dương, vận dụng chính sách và nguồn lực đối phó với chủ nghĩa xét lại, đặc biệt là Trung Quốc và Nga.

Nhưng Tổng Thống Trump chủ trương xóa bỏ các chính sách tiếp cận của người tiền nhiệm Barack Obama, và đã áp đặt tối đa áp lực lên Iran, đặc biệt muốn siết cổ nền kinh tế của nước này. Phần nào đó, chính sách của ông Trump có hiệu quả. Với nền kinh tế trì trệ và giá dầu gia tăng khoảng 50 phần trăm, người Iran xuống đường biểu tình rầm rộ cả nước vào giữa Tháng Mười Một năm ngoái, và chế độ đã đàn áp một cách thô bạo nhất trong 40 năm qua (chỉ thua những gì xảy ra sau cuộc Cách Mạng 1979), giết chết trên 180 mạng người, và quyết định cắt đứt mạng Internet trong nhiều ngày để người dân không thể tiếp xúc và đưa thông tin với thế giới bên ngoài.

Ngoài ra, Iran cũng không khoan nhượng trong hành động kể từ Tháng 5, 2019, trả đũa bằng tấn công các tàu thuyền vận chuyển dầu qua Vùng Vịnh Ba Tư, bắn rớt một máy bay không người lái của Mỹ, và tấn công Abqaiq (và Khurais) tại Saudi Arabia vào Tháng Chín năm ngoái nơi sản xuất dầu hỏa lớn nhất trên thế giới . Xung đột đã gia tăng vào cuối năm qua, và Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ buộc tội Suleimani là người chấp thuận sự tấn công vào Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở thủ đô Baghdad vào ngày 27 Tháng Mười Hai năm 2019. Vì lý do đó mà ông Trump ra lệnh triệt hạ Suleimani và còn viết trên Twitter rằng lẽ ra Suleimani phải bị triệt hạ nhiều năm trước kia.

Ngoại Trưởng Iran Mohammad Javad Zarif gọi việc Hoa Kỳ giết Tướng Suleimani là “sự leo thang cực kỳ nguy hiểm và ngu xuẩn.” Lãnh đạo tối cao Ali Khamenei và các tướng lãnh quân sự Iran thề sẽ trả đũa.

Nhưng họ sẽ hành động như thế nào là điều khó tiên đoán.

Goldenberg cho rằng cách hành xử của Iran trong thời gian qua và với lịch sử lâu dài của họ cho thấy họ sẽ không vội trả đũa. Thay vào đó thì Iran sẽ cẩn trọng và kiên nhẫn chọn phương thức mà họ thấy hiệu quả nhất, và tránh một cuộc chiến toàn diện với Hoa Kỳ. Ngược lại, ông Trump cũng không muốn bị sa lầy vì một cuộc chiến khác nữa tại Trung Đông, nhưng quyết định giết Suleimani đã đưa hai nước đến bờ vực thẳm căng thẳng. Tuy thế, ông Trump ra vẻ rất cương quyết rằng Hoa Kỳ không muốn nghe bất cứ đe dọa nào nữa; ngược lại, ông Trump đe dọa Iran rằng Hoa Kỳ đã nhắm đến 52 địa điểm mang tính cao cấp và quan trọng đối với Iran và văn hóa Iran, mà chúng sẽ bị đánh sập rất nhanh và rất mạnh.

Phản ứng của quốc tế thì sao? Nhiều đồng minh của Hoa Kỳ tuy không ủng hộ hành động này hoàn toàn, vì sự leo thang có khả năng đưa đến chiến tranh vùng vịnh là điều không ai muốn, nhưng họ cũng thấy được những nguy hại mà Suleimani đã đem đến trong thời gian qua, và sắp tới. Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron thì bày tỏ sự ủng hộ hoàn toàn. Còn Trung Quốc và Nga là hai quốc gia mạnh mẽ phản đối Mỹ hạ sát Tướng Suleimani, là điều dễ hiểu. Phần lớn các nước còn lại quan ngại rằng việc hạ sát Tướng Suleimani có thể châm lửa vào toàn Trung Đông. Nhiều chuyên gia về Trung Đông kêu gọi sự kiềm chế, và sự xuống thang, của hai bên để tránh cuộc khủng hoảng toàn diện.

Tuy rất mạnh miệng, ông Trump công khai không muốn chiến tranh với Iran. Quyết định hạ sát Suleimani là một tiến trình không dễ dàng, dù Hoa Kỳ đủ khả năng quân sự và đủ tin tình báo, nhưng nếu nó có khả năng đưa đến chiến tranh thì Quốc Hội Hoa Kỳ cần phải nắm rõ thông tin và được chuẩn bị để hậu thuẫn. Sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ thì Iran không thể nào so sánh được. Nhưng Goldenberg biện luận rằng ngay cả khi chế độ này sụp đổ, lãnh đạo chuyển đổi từ giới tu sĩ/thần quyền sang độc tài quân sự không phải là giải pháp tối ưu cho Hoa Kỳ. Tệ hơn, nó có thể đưa đến nội chiến, gây thêm làn sóng tị nạn và trở thành nơi trú ẩn cho các phiến quân và kẻ khủng bố. Có những khi hai bên không hề muốn chiến tranh nhưng nếu giải quyết không khéo thì có khi họ sẽ không tránh được hệ quả leo thang. Nó có thể tốn hàng trăm tỷ đô la và làm sa lầy không chỉ Trump mà các tổng thống Hoa Kỳ tương lai. Nếu điều này xảy ra, chính sách đối phó về thương chiến với Trung Quốc hiện nay và sự tranh giành ảnh hưởng của Trung Quốc và Nga về chính trị quyền lực sẽ phần nào ảnh hưởng, cũng như trói tay, các biện pháp của Hoa Kỳ về sau này.

Nên nhớ hai vị tiền nhiệm George W Bush và Barack Obama, tuy hiểu rõ vai trò và ảnh hưởng của Suleimani rất tai hại cho Hoa Kỳ, nhưng quyết định rằng triệt hạ Suleimani có tính cách khiêu khích (provocative). Cho nên hành động quyết đoán của ông Trump hạ sát Tướng Suleimani nói riêng, và ngăn chặn các ảnh hưởng của Iran lên toàn vùng nói chung, không những cần thiết cho lợi ích Hoa Kỳ mà còn là quyết định gan dạ, tuy không kém liều lĩnh.

Theo báo The New York Times thì nhiều giải pháp được chọn để đề nghị lên tổng thống, kể cả tấn công thuyền Iran hoặc các địa điểm dung chứa hỏa tiễn hoặc các nhóm dân quân ủng hộ Iran tại Iraq. Thoạt đầu, ông Trump từ chối chọn giải quyết hạ sát Suleimani vào ngày 28 Tháng Mười Hai, nhưng sau khi Tòa Đại sứ Hoa Kỳ bị tấn công mà được biết có bàn tay Iran, nhất là Suleimani đứng sau, ông Trump đã chọn lấy giải pháp hạ sát Suleimani, tuy có làm cho nhiều nhân viên Ngũ Giác Đài sửng sốt.

Hành động của ông Trump là quyết liệt, nhưng cái giá phải trả cho nó cũng không hề nhỏ.

Một, quan hệ giữa Mỹ và Iraq sẽ tồi tệ hơn, vì Mỹ đã ra tay đơn phương hành động hạ sát Suleimani mà không hề tham khảo hay thông báo cho nội các chính quyền Iraq. Quyết định này được xem là vi phạm chủ quyền của Iraq. Các thành phần đối nghịch với Mỹ sẽ tìm mọi cách khai thác yếu tố này để kích động người dân Iraq, nhất là thành phần dân quân Shiite chịu ảnh hưởng của Iran. Iraq cũng không muốn đứng giữa lằn đạn của Mỹ và Iran trong thời gian tới. Quốc Hội Iraq hiện nay đa số là Shiite, không muốn thấy chủ quyền quốc gia của mình bị xúc phạm, cho nên qua vụ này, sự hiện diện của Mỹ tại đây có còn khả thi hay không là một câu hỏi mở lúc này.

Hai, nếu Hoa Kỳ quyết định rút khỏi Iraq, nó sẽ đưa đến những thử thách mới cho nước này, khi lực lượng an ninh và quốc phòng Iraq chưa đủ khả năng để vừa chống cự lại ISIS, vừa ngăn chặn các lực lượng Shitte ủng hộ cho Iran.

Theo tin mới nhất thì Quốc Hội Iraq vừa mới thông qua nghị định, tuy không ràng buộc, trục xuất quân đội Hoa Kỳ và đồng minh sau sự kiện Suleimani vừa qua. Điều này làm cho Úc và các đồng minh Hoa Kỳ lo ngại vì các nhóm khủng bố ISIS và Daesh có thể tận dụng cơ hội này để trở lại gây bất ổn tình hình tại đây. Thêm vào đó, Iran sẽ tìm các thế lực khác để ủy quyền cho họ sẵn sàng chiến đấu chống Mỹ, và sẽ theo đuổi phát triển vũ khí hạt nhân. Hoa Kỳ cũng không thể đứng ngoài các diễn biến này trong thời gian tới, nhưng nếu rút quân thì có nắm được sự chủ động phần nào như hiện nay không?

Theo Emma Sky thuộc đại học Yale thì chính quyền Trump có thể đã quyết định rằng sự hiện diện của quân lực Hoa Kỳ tại Iraq không thể biện minh kéo dài nữa, và mặc dầu Hoa Kỳ đã đầu tư rất nhiều vào quốc gia này trong gần hai thập niên qua và tất nhiên không muốn mất hết ảnh hưởng và quyền lợi tại đây; nhưng bằng việc hạ sát Suleimani, chính quyền Trump đã làm cho kết quả như thế có khả năng hơn.

Sau cùng, điều ông Trump muốn lâu nay là Hoa Kỳ không bị sa lầy vì một chiến tranh mới tại Trung Đông để có thể tập trung vào châu Á Thái Bình Dương, nhất là Trung Quốc. Nhưng đây là điều khó thực hiện. Ông Trump hiện đang đối phó với bao thử thách cùng lúc: Thương chiến Mỹ-Trung chưa đi đến kết quả nào thật sự có lợi hoàn toàn cho Mỹ; chủ trương tách rời để không lệ thuộc kinh tế Trung Quốc (decoupling) nói thì dễ, làm thì khó; các liên minh của Mỹ, kể cả Úc, lo ngại sự leo thang xung đột tại vùng vịnh sẽ tổn hại đến chiến lược chung. Những chiến lược ưu tiên hiện nay vẫn là tập trung vào nỗ lực kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc để họ trở thành một quốc gia biết tôn trọng quy luật quốc tế, nhất là tại Biển Đông, biết tôn trọng tự do và nhân quyền của người Hán và các sắc tộc thiểu số như Duy Ngô Nhĩ, và đặc biệt chấm dứt các hành động ăn cắp tài sản trí tuệ, chuyển nhượng công nghệ cao cấp…

Hoa Kỳ sẽ không thể thực hiện cùng lúc các mục tiêu chiến lược này nếu bị sa lầy vào một cuộc chiến mới tại Vịnh Ba Tư. Nếu Iran có được sự hậu thuẫn ngấm ngầm của Trung Quốc và Nga để từng bước kéo ông Trump vào vũng lầy thì thật là điều đáng quan ngại.

Quyết đoán và quyết liệt của lãnh đạo Hoa Kỳ là cần thiết để Iran, Trung Quốc và Nga không liều lĩnh bước qua lằn ranh. Tuy nhiên điều chính quyền Trump phải làm trước mắt là nỗ lực xây dựng lại quan hệ ngoại giao tốt đẹp và bền vững với các đồng minh cũ và các quốc gia khác, và phải xem họ là những đối tác quan trọng và cần thiết nhất cho hòa bình và an ninh trong vùng và thế giới. Hoa Kỳ không nên và không thể thực hiện một mình, dù có hùng mạnh và chính nghĩa đến mấy! 
Phạm Phú Khải
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tháng 7/2020 đánh dấu một thay đổi quan trọng trong tình hình Biển Đông. Ngay sau khi chính quyền Donald Trump khẳng định trở lại, nhưng một cách mạnh mẽ hơn, lập trường của Mỹ trên vấn đề Biển Đông, nhiều nước trong và ngoài vùng, bằng cách này hay cách khác đều có tuyên bố phản đối chính sách bành trướng của Trung Quốc trong vùng biển Đông Nam Á. Dứt khoát khác thường là công hàm của Úc gởi lên Liên Hiệp Quốc.
“Nếu một quốc gia vô tình phóng một hỏa tiễn mang bom hạch tâm làm chết 650,000 người, thì chắc giới lãnh đạo cả thế giới phải yêu cầu điều tra toàn diện xem chuyện gì đã xẩy ra để trong tương lai sẽ tránh được.” Thí dụ trên do ông Jamie Metzl nêu ra để hỏi tại sao không ai đòi phải điều tra vụ bệnh dịch Covid 19 xuất phát từ Vũ Hán đã gây họa làm chết một số người lớn tương tự, mà chính quyền cộng sản Trung Quốc chịu trách nhiệm! Jamie Metzl là một nhà “nghiên cứu tương lai,” trong các lãnh vực kỹ thuật, y học, địa lý chính trị, vân vân. Ông đã từng làm việc trong Ủy ban An ninh Quốc gia và Bộ Ngoại giao thời chính phủ Clinton, làm điều tra viên của Ủy ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc tại Campuchia. Năm 2019 ông tham dự ủy ban tư vấn của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).
Chuyên gia Việt Nam và nhà điều hành ENI (Ý) trong ngày phát hiện dầu khí tại Mỏ Kèn Bầu Ngành dầu khí Việt Nam vừa công bố phát hiện một mỏ dầu khí - Mỏ Kèn Bầu - được cho là lớn nhất trong lịch sử của ngành trên Biển Đông. Kế hoạch khai thác mỏ này như thế nào? Và liệu rằng Việt Nam có nguy cơ lại bị Trung Quốc đe dọa đến mức phải từ bỏ việc phát triển mỏ khí này? BBC News Tiếng Việt có cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Lê Minh, chuyên gia tư vấn chiến lược và thị trường, thành viên Hội đồng Biên tập và Phản biện Tạp chí Năng lượng Việt Nam, quanh các vấn đề này. BBC: Được biết vừa qua ngành dầu khí Việt Nam mới đây công bố việc phát hiện ra mỏ Kèn Bầu với trữ lượng dầu khí rất lớn. Ông có thể cho biết về phát hiện này?
Trung Quốc đã từng lừa được chính phủ Barack Obama để quân sự hóa các đảo ở Trường Sa và họ không mấy lo ngại trước việc gia tăng hoạt động tuần tra bảo vệ tự do hàng hải của Hải Quân Mỹ. Nhưng với tuyên bố lập trường ngày 13 Tháng Bảy của Bộ Ngoại Giao Mỹ, Bắc Kinh bắt đầu thấy chột dạ. Tuyên bố của Mỹ một mặt bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là “bất hợp pháp,” một mặt cho thấy Mỹ thay đổi quan điểm, đứng về phía các nước nhỏ đang tranh chấp với Trung Quốc, và quan trọng hơn, kích thích các nước nhỏ lên tiếng đòi quyền lợi chính đáng của họ, hình thành một liên minh không chính thức kháng cự lại các yêu sách của Bắc Kinh. Nếu không muốn tỏ ra “yếu thế” trước dân chúng trong nước và các nước láng giềng, chắc chắn Trung Quốc sẽ hành động.
Vừa Hán hóa vừa thực dân, ‘giấc mộng Trung Hoa’ sẽ chỉ là giấc mộng ? Nhà báo François Bougon phân tích, Hán tộc được coi là chủng tộc ưu việt, và đảng Cộng Sản có nhiệm vụ đưa một Trung Quốc của người Hán vào vị trí trung tâm thế giới. Thế nên phải thực hiện mưu đồ đế quốc mà Bắc Kinh gọi là « Giấc mộng Trung Hoa » : vừa Hán hóa các sắc tộc trong nước, vừa thực dân hóa thế giới bên ngoài qua « Con đường tơ lụa mới ». Đại dịch corona là trọng tâm chính của các tuần san kỳ này, bên cạnh đó là mối đe dọa từ Trung Quốc. L’Express dành 30 trang báo cho việc « Tìm lại chỗ đứng », nói về cuộc chiến...
Đại dịch COVID-19 đã làm đảo lộn tình hình chính trị, kinh tế và xã hội của cả thế giới. Riêng những thay đổi đã và tiếp tục xảy ra ở Mỹ như thế nào và có tầm ảnh hưởng đến Việt Nam ra sao, sẽ là đề tài của bài này. Đầu tiên chúng tôi xin trình bày về tình hình tại Mỹ.
“Muốn bảo vệ tự do cho nước Mỹ và tự do cho Thế giới, Trung Hoa phải có tự do” chính là tóm tắt chiến lược “thoát Trung” được giải thích qua 4 bài phát biểu của 4 vị lãnh đạo hành chánh Mỹ gần đây. Mỹ thụ động và ngây thơ … Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng.
“Cuộc chiến công hàm” tại Liên hợp quốc (LHQ) giữa các bên tranh chấp trên Biển Đông đã có chuyển biến mới khi Malaysia gửi công hàm bác bỏ tuyên bố trước đó của Trung Quốc nói rằng Kuala Lumpur không có quyền xin thiết lập thềm lục địa ở vùng biển phía Bắc của Biển Đông. Ngày 29/7, Phái đoàn thường trực của Malaysia tại LHQ đã gửi công hàm số HA26/20 tới Tổng thư ký LHQ, trong đó khẳng định định tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với các thực thể tại Biển Đông không có cơ sở pháp lý.
Từ nhiều năm trước Stephen Hawking đã dự đoán về những thảm cảnh mà nhân loại sẽ phải chịu đựng. Rất ít người tin vào điều đó cho đến lúc nó thực sự xảy ra… Bắt đầu từ năm 2019, bức tranh thế giới đầy những gam màu tối, đầy biến động và bất ổn. Cháy rừng ở Australia trong bốn tháng, lửa cháy lan ra nhiều thành phố xung quanh, bầu trời biến thành một màu đỏ máu. Thủ đô Canberra lần đầu tiên trong suốt 17 năm phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp. Nạn châu chấu hoành hành ở Châu Phi khiến người dân kinh hãi. Số lượng châu chấu sa mạc ở khu vực Ethiopia, Kenya và Somalia đạt đến 360 tỷ con, nhiều nhất trong 25 năm qua. Trung Đông thì giống như một thùng thuốc nổ, chạm nhẹ là phát nổ, chỉ là không biết ai sẽ là người rút dây nổ
Leo thang căng thẳng Mỹ - Trung bước sang một nấc mới : « Cuộc chiến lãnh sự ». Hoa Kỳ và Trung Quốc trong tuần qua ra lệnh đóng cửa các tòa lãnh sự lẫn nhau : Một của Trung Quốc tại Houston và một của Mỹ tại Thành Đô. Hoa Kỳ đặc biệt tố cáo Bắc Kinh gia tăng các hoạt động gián điệp, đánh cắp công nghệ nhằm phục vụ cho mục tiêu « Tầm nhìn Made in China 2025 » đầy tham vọng. Chỉ trong vòng vài ngày từ 21-24/07/2020, nhiều sự kiện dồn dập xảy ra, khiến cho mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc, vốn dĩ đã xấu đi nay thêm phần tồi tệ. Ngày 21/07/2020, bộ Tư Pháp Hoa Kỳ thông báo
Bảo Trợ