Thanh Xuân, Sống và Yêu

10 Tháng Giêng 20203:51 SA(Xem: 340)

Chẳng ai muốn làm_ ” kẻ dại khờ ” khi yêu

Dối trái tim mình cho những điều day dứt

Thành kẻ điên cuồng sợ mình bị trói chặt

Có nghĩa lý gì cho một trái tim si?

 

Khi yêu, ta muốn điều gì?

Chẳng phải là ” tình yêu chung nhịp đập ”

Một nửa tim này là một nửa tim kia

Say đắm, ngọt ngào, điên cuồng, tha thiết…

Related image

” Dại khờ ” có phải là một đặc tính của tình yêu? Vì khi yêu đến nỗi quên cả chính bản thân mình, người ta nhận được cảm giác khoan khoái, hạnh phúc, một cảm giác khó tả mà chỉ người đang yêu cảm nhận được.

Khi yêu ai, dù bản thân người nam hay người nữ, người ta đều muốn mình thuộc quyền sở hữu của người khác, là một phần không thể thiếu trong trái tim người khác, ta với họ như “cá với nước”, như “chim với biển”, luôn song hành và gắn bó với nhau. Tình yêu làm cho con người ta “yếu đuối” hẳn ra, “thụ động” hẳn ra, chẳng còn kiểm soát được bản thân mình nữa, ta “quyến luyến” thứ tình cảm độc vị, duy nhất, “bất an” khi người này làm trái lòng người kia, “ghen” khi một ai khác theo đuổi “một nửa trái tim mình”.

Đôi khi, tình yêu làm chính ‘nô lệ’ của nó cảm thấy bị “hấp dẫn về thể lý” mãnh liệt, luôn ước muốn được đụng chạm, được ôm ấp và được “phá trái cấm” trong “hàng rào phòng thủ”. Những người trẻ có vẻ thường theo xu thế của xã hội hiện đại, ưu tiên vai trò “cá nhân hoá” để thoả mãn dục vọng nhưng lại không lường trước được hệ luỵ để lại phía sau.

Chuyện sex_ theo sinh học, là một vấn đề của nội tiết tố. Trong cơ thể của người nam, nội tiết tố testosterone cao hơn người nữ gấp 20%. Nên tự bản chất, người nam khó kiểm soát bản thân mình trong chuyện sex hơn người nữ. Và theo một nghiên cứu, “sex” chỉ gây cảm giác thích thú ban đầu, và kéo dài trong vòng 2 năm. Sau 2 năm đó, nội tiết tố gây hưng phấn sẽ giảm, và người ta không còn cảm giác thích thú như ban đầu nữa, cảm xúc tình yêu cũng theo đó mà giảm dần (theo chia sẻ từ bác sĩ Lan Hải).

Người ta ví tình yêu giống như ly bia, một ly bia không bọt chỉ giống như ly trà, không có gì thu hút hết. Nhưng thêm bọt vào, bia chẳng phải trông “ngon” hơn sao? Muốn “nhiều bia ít bọt” thì hãy rót thật chậm, còn muốn “bia ít nhiều bọt” thì rót nhanh hơn. Nhưng này, người ta uống bia chứ đâu uống bọt? Bọt chỉ là một vị cảm xúc, và bia mới chính là tình yêu. Và phải chăng, tình yêu muốn nhiều thì phải chậm rãi, cần thời gian tìm hiểu, gắn bó và chấp nhận cá tính của nhau. Muốn bền lâu trong một mối quan hệ, thì việc “chờ đợi” để tìm hiểu và chấp nhận nhau rất quan trọng. Người nam phải tự chủ và người nữ phải cương quyết trong cảm xúc của chính mình.

Không nên sống thử, cũng đừng cố gắng “vượt rào” để “hái trái cấm”. Con người không phải là hàng hoá có thể thử trước, không vừa thì trả lại. Phụ nữ không phải là “ổ khoá hư” để “chìa khoá vạn năng” nào cũng có thể mở được. Phụ nữ có giá trị riêng cho chính mình.

Trong tình yêu, tôi hiểu rằng người trẻ chúng tôi cần luôn tỉnh thức và bao dung cho nhau, tôn trọng nhau và sống trọn trong ân nghĩa với Thiên Chúa và với chính mình.

Têrêsa Lê Thị Hương

(cảm nghiệm sau buổi chia sẻ của bác sĩ Lan Hải với các bạn sinh viên Công giáo ngày 28/12/2019)

(nguồn ảnh: internet)



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Samuel Langhorne Clemens, được biết đến với bút hiệu Mark Twain. Ông sinh ngày 30.11.1835 – Mất ngày 21.04.1910, là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. Ông sinh ra vào chính ngày sao chổi Halley xuất hiện năm 1835 và mất đúng vào lần sao chổi xuất hiện lần sau, năm 1910. Ông đã từng nói một câu rất thời danh: Chẳng có cảnh nào đáng buồn hơn là thấy một người bi quan trẻ tuổi. Em! Em là một người trẻ, cầu mong tuổi trẻ của em luôn là thời mộng mơ, khắc khoải cho những lý tưởng và mục đích cao đẹp, dám mạo hiểm dấn thân và kiên trì cho những ước mơ của mình. Đừng bi quan, buồn tủi. Vì tuổi trẻ là hồng phúc, là tài sản quý báu Chúa ban cho em, đừng đánh mất và lãng phí một cách vô ích. Tại sao phải nói với em điều này?
Các bạn trẻ thân mến, Tuổi trẻ là thời gian được kỳ vọng, là phúc lành của Giáo Hội và thế giới. Trong lịch sử của Giáo Hội, đã không ít người trẻ dâng hiến đời mình cho Chúa. Nhiều vị thánh trẻ đã tỏa sáng và có nhiều gương sáng trẻ trung giữa đời thường. Điều đó cho thấy người trẻ có đủ mọi nguồn lực và nhiệt huyết để làm cho xã hội và Giáo Hội phong phú và tươi trẻ. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên 4.0 với nhiều tiện lợi nhưng không ít rủi ro, thách thức; những ai chỉ biết hưởng thụ hay trưởng thành theo tiêu chuẩn chung thì sớm muộn sẽ bị đào thải. Các bạn đang đối diện với những cơn bão mà thời đại kỹ thuật số mang đến, cũng đừng để mất đi ngọn lửa nhiệt huyết và lòng hăng say, đừng lo âu, đừng sợ hãi, nhưng hãy biến những “cơn bão” đó thành cơ hội để phát triển bản thân và trưởng thành hơn trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất! 1 tuần trước Laudato Si, UAPs 250 Lượt xem Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất bằng những đóng góp nhỏ bé của bạn! Nguồn video: https://www.youtube.com/watch?v=48mxaQtbUdU (xin bấm CC để xem phụ đề.)
Ông thân mến, Qua phóng sự báo Lao Động hôm nay (17-6-2020), tôi được biết ông. Hơn nữa, tôi còn khám phá những sự thật khủng khiếp về phòng khám Phương Thanh của ông. Tôi đã khóc cho những thai nhi bị ông và nhiều cộng sự phá bỏ. Khóc vì biết bao cảnh đau lòng mà các thai nhi phải chịu với nhẫn tâm của bác sĩ phá thai. Đầu phóng sự nói lên sự thật của phòng khám: “Bác sĩ Phương không muốn cứu sống các bé!” Tôi tưởng chức năng của bác sĩ là cứu người, đúng như thiên chức của lương tâm nghề y. Vậy mà ông đã tổ chức phòng khám để giết hại biết bao thai nhi vô tội. Thậm chí có những thai đã lớn, nhiều tuần tuổi, ông vẫn sẵn sàng tra tay phá bỏ. Phải chăng vì tiền mà ông làm những điều ấy?
Tôi là một tu sĩ trong nhà dòng, không có mấy dịp gặp gỡ ai, công việc của tôi gắng với 5 giờ kinh mỗi ngày, học tập và làm việc... Tôi đi chữa răng. Một tu sĩ như tôi bước ra khỏi cánh cửa Nhà Dòng là không dấu được những lúng túng và ngơ ngẩn. Thôi thì chịu vậy! Câu chuyện được Thầy Phêrô Nguyễn Duy Phương thuật lại.
Giây phút lắng nghe từng lời khấn, nín thinh đọc từng tên tập sinh, ký ức chợt ùa về trong tôi. Vẫn nguyên vẹn khoảnh khắc ấy, nó dẫn tôi đến bến bờ của hạnh phúc, chân trời của cảm xúc đan xen lẫn lộn. Cảm giác rạo rực, tâm tình tạ ơn, nỗi sợ hãi lắng lo, niềm vui hòa lẫn băn khoăn trăm chiều… Mọi thứ kéo đến trong giây lát. Nó đưa tôi về ngày lễ tuyên khấn của mình, nó dẫn tôi lại với những tâm tình thuở xưa, những nỗi lòng ngày trước.
TThế hệ 8–9x chúng tôi, chuyện quay cóp bài là điều xảy ra như cơm bữa. Nhất là vào mùa thi, xem bài có hệ thống là điều chúng tôi có thể cảm nhận được. Không chỉ trong lớp, ngoài hành lang, tiếc là nhiều thầy cô cũng bao che cho thí sinh xem bài. Thành tích làm mờ đi tất cả những trong sáng của thi cử[1]. Thú thực tôi không thoát khỏi những cám dỗ ghê gớm ấy. Có khi tôi cho đứa khác xem bài, và tôi cũng xem bài của chúng bạn.
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội (Lễ Chúa Thăng Thiên), Kitô hữu chúng ta được mời gọi tìm hiểu và suy tư về chủ đề này, hầu có thể sử dụng hợp lý phương tiện truyền thông theo tinh thần Tin Mừng. Bài viết này mang nặng tính ‘đặt móng’, với hy vọng chỉ ra một định hướng nền tảng, dưới nhãn quan Kitô giáo, cho truyền thông xã hội Việt Nam. Cụ thể, bài viết trình bày ba điểm chính: thứ nhất, lược lại bản chất và ý nghĩa truyền thông theo Kitô giáo; thứ hai, nhìn lại thực trạng truyền thông xã hội của Việt Nam hiện nay và những thách đố của nó; thứ ba, nghĩ về một định hướng căn bản để trả lời cho những thách đố đó qua việc suy gẫm về Mẹ Maria như một gương mẫu tuyệt vời của truyền thông theo tinh thần Tin Mừng.
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO DỊP LỄ THĂNG THIÊN VÀ VỀ WEBSITE/APP CỦA ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO Các con thân mến, Cùng với Giáo Hội, chúng ta mừng Đại Lễ Phục Sinh năm nay trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt vì đại dịch Covid – 19. Tạ ơn Chúa, Lễ Chúa Thăng Thiên năm nay chúng ta mừng với Thánh Lễ và sinh hoạt mục vụ trở lại bình thường sau nhiều ngày cách ly.
Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.
Bảo Trợ