Cách người trẻ chia sẻ đức tin

21 Tháng Mười Hai 20193:06 SA(Xem: 400)

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của:

 Tông Huấn “Chúa Kitô sống” số 202-220

blank

Có người rất khó chịu với cách loan báo Tin Mừng theo kiểu lôi kéo, thuyết phục. Đến nỗi Châu Âu có nhiều nơi, người ta không cho phép nói về Thiên Chúa. Những nơi khác, nhiều người cũng dị ứng đến phương pháp giảng dạy giáo lý. Giáo điều là người ta thường nhắc đến. Nhất là với người trẻ, khối kiến thức khổng lồ về đức tin có khi người trẻ bị “nhồi sọ về học thuyết”. (x. số 214).

Trước vấn nạn trên, Giáo Hội họp bàn cùng với người trẻ để đưa ra con đường giới thiệu Chúa Giêsu. Đó là con đường “đi ra tìm kiếm”. Với phong cách và tâm hồn người trẻ, lối nẻo này rất hấp dẫn. Bởi, khởi đi từ khả năng người trẻ, Giáo Hội ủng hộ và đồng hành với người trẻ, để Chúa Giêsu được đến gần với người trẻ khác. Do đó, con đường này không gò ép, bắt buộc hoặc miễn cưỡng nói về Chúa. Ngược lại, Giáo Hội tin tưởng người trẻ: “biết cách tổ chức các lễ hội, các cuộc thi đua thể thao và các em cũng biết cách Phúc Âm hoá trên các mạng xã hội bằng các sứ điệp, bài hát, video và những cách khác.” (số 210).

Trong những sân chơi đó, mỗi người đều tự do ngôn luận, tự do sáng kiến và cùng nhau bàn thảo. Dựa trên tình bạn và tôn trọng lẫn nhau, người trẻ có thể cùng nhau làm việc. Để qua không gian thoải mái đó, người trẻ có cơ hội kinh nghiệm về Thiên Chúa. Dĩ nhiên, Thiên Chúa có cách tuyệt vời để nối kết và dẫn đưa người trẻ theo con đường tốt lành. Một khi có kinh nghiệm về Thiên Chúa, theo cách rất riêng của mình, người trẻ Công giáo dễ gần gũi với các bạn khác trong mọi môi trường. Họ có thể trò chuyện với nhau, về mọi vấn đề ở quán cà phê, quán ăn, nơi đại học, trong nhóm trên không gian mạng, trong những cuộc vui chơi…

Đó thực sự là không gian mở để Thiên Chúa được giới thiệu. Chúa không muốn bị giam trong nhà thờ, nhà xứ hoặc những giáo điều chật hẹp. Đã đến lúc người trẻ cần ra đi, lên đường tìm kiếm. Hoặc nói đúng hơn, các bạn trẻ đã có những không gian như thế. Có điều lúc này, Giáo Hội mời gọi họ mạnh mẽ, chân thành chia sẻ cuộc sống, ước mơ và niềm tin của mình cho các bạn khác. Đừng lôi kéo người khác bằng những lý thuyết. Điều ấy sẽ thất bại! Ngược lại, chúng ta luôn được đánh động bởi những ai sống tốt lành, đơn sơ và dễ mến. Trong đường hướng này, Đức Giáo Hoàng ủng hộ người trẻ: “phải dành đặc quyển cho ngôn ngữ gần gũi, ngôn ngữ của tình yêu vô vị lợi, liên hệ và hiện sinh, là tình yêu chạm đến con tim, vươn đến cuộc sống, đánh thức hy vọng và các ước vọng.” (số 211).

Tôi không biết các bạn đang chơi với nhóm nào nơi môi trường đại học, công sở hoặc nơi làm việc? Dù ở nhóm nào đi nữa, ước mong mỗi người sống chân thật và nhiệt tình. Có người nói: thời nay sống thành thật có mà chết đói à! Tôi không tin vào khẳng định đó. Thật thà là con đường của Chúa Giêsu, của người giới thiệu, chia sẻ đức tin cho tha nhân. Chắc chắn không ai tin người gian dối, lọc lừa, phải không bạn? Nhiệt tình để dành thời gian cho nhau, cho nhóm. Một khi vui chơi, cười đùa, họp bàn, cầu nguyện và hội hè cùng nhau, Thiên Chúa có thể giúp người trẻ kinh nghiệm về chính Ngài. Trên hết, kinh nghiệm về Thiên Chúa là điều quan trọng nhất. Khi bạn có kinh nghiệm về Thiên Chúa, bạn sẽ có cách chia sẻ đức tin ấy cho người khác theo phong cách trẻ trung, sinh động.

Làm sao để có được kinh nghiệm với Thiên Chúa? Đây là các thứ hai mà Đức Giáo Hoàng nói với người trẻ về “sự tăng trưởng” trong đức tin.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhắn người trẻ hãy để ý đến kerygma[1] (lời công bố ban đầu). Nghĩa là suy cho cùng, kinh nghiệm nền tảng của cuộc gặp gỡ Thiên Chúa là: Đức Kitô đã chết và Phục Sinh. Trong những lúc ta, hoặc những người bạn gặp chuyện buồn sầu, đau khổ, Đức Giêsu đau khổ cũng đang ở đó. Ngài hiểu những đau đớn của người trẻ đang đương đầu. Khi gặp khổ đau, người trẻ cần người khác hiện diện, đồng hành. Tuyệt vời biết bao khi cảm thấy Đức Giêsu cùng đau khổ với tôi! Nhưng trên hết, trong đau khổ và thất bại, chính Đức Giêsu thắp lên cho tôi niềm hy vọng lớn lao. Sau cơn mưa trời lại sáng. Chúa giúp tôi hồi sinh. Sức sống người trẻ sẽ dồi dào trong Chúa phục sinh.

Từ con đường trải nghiệm đó, ước gì người trẻ xin Chúa cho mình, cho nhóm bạn tìm ra nhiều cách thức chia sẻ đức tin. Làm sao để cảm thấy, đụng chạm được một Đức Giêsu đau khổ và đã sống lại để chia sẻ cuộc sống với chúng ta? Trong mọi hoàn cảnh, thánh Phaolô chỉ cho ta thêm một cách nữa: “vui với người vui, khóc với người khóc.” (Rm 12,15). Chẳng hạn, nếu có đứa bạn nào đó đang buồn, hãy rủ nó đi uống cà phê, trò chuyện với nó, lắng nghe và hiện diện với nó. Khi ấy bạn sẽ biết Thiên Chúa muốn bạn chia sẻ điều gì với nó. Lúc nó vui, hãy chia vui với nó. Đừng “GATO – ghen ăn tức ở” hoặc “NATO – No action, talk only”, nhưng hãy chúc mừng nó. Qua những lần như thế, hy vọng Thiên Chúa có cách gieo vào người bạn ấy niềm tin vào Thiên Chúa tốt lành.

Dĩ nhiên, có thêm những môi trường hữu hiệu khác mà người trẻ cần trải nghiệm về Thiên Chúa. Đó là: “chứng từ, bài hát, chầu Thánh Thể, không gian để suy niệm về Thánh Kinh và cả những khuyến khích khác nhau qua mạng xã hội.” (số 214). Ước gì trong những lần gặp gỡ chân thành, nhẹ nhàng đó, “người trẻ lớn lên trong tình huynh đệ, sống như anh em, giúp đỡ lẫn nhau, xây dựng cộng đồng, phục vụ tha nhân, gần gũi người nghèo.” (Số 215) Đó chẳng phải là cách loan báo tin mừng, chia sẻ đức tin như lòng Chúa ước mong sao?

Lạy Chúa Giêsu, đôi khi người trẻ chúng con do dự thực hiện những sáng kiến của mình. Sợ không biết ý kiến ấy có được cha sở, giáo xứ hoặc người hữu trách nhiệm tán thành. Lo vì không biết mình có làm đúng theo Lời Chúa dạy. Thậm chí, có người còn ngại chơi với những ai không cùng tôn giáo. Từ đó, không ít lần chúng con đã bỏ qua nhiều cơ hội tốt lành, để cùng nhau chia sẻ đức tin. Chúng con cứ tưởng loan báo tin mừng là phải nói hùng hồn để thuyết phục người ta. Không! Chúa muốn chúng con thật dễ thương, đơn sơ, năng động và nhiều sáng kiến. Ước gì chúng con cũng có sân chơi bổ ích; để nơi đó, như lời Đức Giáo Hoàng mời gọi:

“Các em sẽ dễ dàng hội nhập hơn với các cộng đồng cởi mở, sống đức tin, ước ao làm rạng danh Chúa Giêsu Kitô, vui vẻ, tự do, huynh đệ và tận tâm. Các cộng đồng này có thể trở thành những môi trường mà ở đó các em cảm thấy có thể nuôi dưỡng các mối liên hệ quý giá.” (số 220)

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

[1] Lời rao giảng tiên khởi phải không ngừng vang to: “Đức Giêsu Kitô yêu bạn; Ngài hiến mạng sống mình để cứu bạn; và bây giờ Ngài đang sống bên cạnh bạn mỗi ngày để soi sáng, ban sức mạnh và giải thoát bạn.” Xem thêm Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng số 164).

Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Samuel Langhorne Clemens, được biết đến với bút hiệu Mark Twain. Ông sinh ngày 30.11.1835 – Mất ngày 21.04.1910, là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. Ông sinh ra vào chính ngày sao chổi Halley xuất hiện năm 1835 và mất đúng vào lần sao chổi xuất hiện lần sau, năm 1910. Ông đã từng nói một câu rất thời danh: Chẳng có cảnh nào đáng buồn hơn là thấy một người bi quan trẻ tuổi. Em! Em là một người trẻ, cầu mong tuổi trẻ của em luôn là thời mộng mơ, khắc khoải cho những lý tưởng và mục đích cao đẹp, dám mạo hiểm dấn thân và kiên trì cho những ước mơ của mình. Đừng bi quan, buồn tủi. Vì tuổi trẻ là hồng phúc, là tài sản quý báu Chúa ban cho em, đừng đánh mất và lãng phí một cách vô ích. Tại sao phải nói với em điều này?
Các bạn trẻ thân mến, Tuổi trẻ là thời gian được kỳ vọng, là phúc lành của Giáo Hội và thế giới. Trong lịch sử của Giáo Hội, đã không ít người trẻ dâng hiến đời mình cho Chúa. Nhiều vị thánh trẻ đã tỏa sáng và có nhiều gương sáng trẻ trung giữa đời thường. Điều đó cho thấy người trẻ có đủ mọi nguồn lực và nhiệt huyết để làm cho xã hội và Giáo Hội phong phú và tươi trẻ. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên 4.0 với nhiều tiện lợi nhưng không ít rủi ro, thách thức; những ai chỉ biết hưởng thụ hay trưởng thành theo tiêu chuẩn chung thì sớm muộn sẽ bị đào thải. Các bạn đang đối diện với những cơn bão mà thời đại kỹ thuật số mang đến, cũng đừng để mất đi ngọn lửa nhiệt huyết và lòng hăng say, đừng lo âu, đừng sợ hãi, nhưng hãy biến những “cơn bão” đó thành cơ hội để phát triển bản thân và trưởng thành hơn trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất! 1 tuần trước Laudato Si, UAPs 250 Lượt xem Hãy bảo vệ Mẹ Trái Đất bằng những đóng góp nhỏ bé của bạn! Nguồn video: https://www.youtube.com/watch?v=48mxaQtbUdU (xin bấm CC để xem phụ đề.)
Ông thân mến, Qua phóng sự báo Lao Động hôm nay (17-6-2020), tôi được biết ông. Hơn nữa, tôi còn khám phá những sự thật khủng khiếp về phòng khám Phương Thanh của ông. Tôi đã khóc cho những thai nhi bị ông và nhiều cộng sự phá bỏ. Khóc vì biết bao cảnh đau lòng mà các thai nhi phải chịu với nhẫn tâm của bác sĩ phá thai. Đầu phóng sự nói lên sự thật của phòng khám: “Bác sĩ Phương không muốn cứu sống các bé!” Tôi tưởng chức năng của bác sĩ là cứu người, đúng như thiên chức của lương tâm nghề y. Vậy mà ông đã tổ chức phòng khám để giết hại biết bao thai nhi vô tội. Thậm chí có những thai đã lớn, nhiều tuần tuổi, ông vẫn sẵn sàng tra tay phá bỏ. Phải chăng vì tiền mà ông làm những điều ấy?
Tôi là một tu sĩ trong nhà dòng, không có mấy dịp gặp gỡ ai, công việc của tôi gắng với 5 giờ kinh mỗi ngày, học tập và làm việc... Tôi đi chữa răng. Một tu sĩ như tôi bước ra khỏi cánh cửa Nhà Dòng là không dấu được những lúng túng và ngơ ngẩn. Thôi thì chịu vậy! Câu chuyện được Thầy Phêrô Nguyễn Duy Phương thuật lại.
Giây phút lắng nghe từng lời khấn, nín thinh đọc từng tên tập sinh, ký ức chợt ùa về trong tôi. Vẫn nguyên vẹn khoảnh khắc ấy, nó dẫn tôi đến bến bờ của hạnh phúc, chân trời của cảm xúc đan xen lẫn lộn. Cảm giác rạo rực, tâm tình tạ ơn, nỗi sợ hãi lắng lo, niềm vui hòa lẫn băn khoăn trăm chiều… Mọi thứ kéo đến trong giây lát. Nó đưa tôi về ngày lễ tuyên khấn của mình, nó dẫn tôi lại với những tâm tình thuở xưa, những nỗi lòng ngày trước.
TThế hệ 8–9x chúng tôi, chuyện quay cóp bài là điều xảy ra như cơm bữa. Nhất là vào mùa thi, xem bài có hệ thống là điều chúng tôi có thể cảm nhận được. Không chỉ trong lớp, ngoài hành lang, tiếc là nhiều thầy cô cũng bao che cho thí sinh xem bài. Thành tích làm mờ đi tất cả những trong sáng của thi cử[1]. Thú thực tôi không thoát khỏi những cám dỗ ghê gớm ấy. Có khi tôi cho đứa khác xem bài, và tôi cũng xem bài của chúng bạn.
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội (Lễ Chúa Thăng Thiên), Kitô hữu chúng ta được mời gọi tìm hiểu và suy tư về chủ đề này, hầu có thể sử dụng hợp lý phương tiện truyền thông theo tinh thần Tin Mừng. Bài viết này mang nặng tính ‘đặt móng’, với hy vọng chỉ ra một định hướng nền tảng, dưới nhãn quan Kitô giáo, cho truyền thông xã hội Việt Nam. Cụ thể, bài viết trình bày ba điểm chính: thứ nhất, lược lại bản chất và ý nghĩa truyền thông theo Kitô giáo; thứ hai, nhìn lại thực trạng truyền thông xã hội của Việt Nam hiện nay và những thách đố của nó; thứ ba, nghĩ về một định hướng căn bản để trả lời cho những thách đố đó qua việc suy gẫm về Mẹ Maria như một gương mẫu tuyệt vời của truyền thông theo tinh thần Tin Mừng.
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO DỊP LỄ THĂNG THIÊN VÀ VỀ WEBSITE/APP CỦA ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO Các con thân mến, Cùng với Giáo Hội, chúng ta mừng Đại Lễ Phục Sinh năm nay trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt vì đại dịch Covid – 19. Tạ ơn Chúa, Lễ Chúa Thăng Thiên năm nay chúng ta mừng với Thánh Lễ và sinh hoạt mục vụ trở lại bình thường sau nhiều ngày cách ly.
Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.
Bảo Trợ