Làm Thế Nào Để Có Một Hôn Nhân Thoải Mái

26 Tháng Mười 201912:04 SA(Xem: 304)

Dennis và Stephanie * chia sẻ với tôi rằng mối quan hệ của họ dần trở nên lạnh nhạt trong chín năm qua. Họ không thể xác định chính xác một lý do, nhưng họ đồng ý rằng sự thân mật của họ là tất cả nhưng không tồn tại lâu dài, có vẻ như nhất thời. Họ giải thích rằng chín năm trước Dennis đã không chung thủy, nhưng Stephanie đã tha thứ cho anh vì vụ việc. Cả hai đều tham gia tư vấn, và anh gần như còn lấy lại được sự tự tin ban đầu trong hôn nhân.

hon_nhan

Cả Dennis và Stephanie đều không thể hiểu làm thế nào - hoặc tại sao - cuộc hôn nhân của họ đã xấu đi đến mức trở thành bạn cùng phòng thay vì một cặp vợ chồng yêu nhau.

Tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng mặc dù Stephanie đã tha thứ cho anh ta, Dennis đã không tha thứ cho mình. Anh đau khổ vì xấu hổ.

Sự xấu hổ của anh ngày càng lớn đến nỗi nó lấy mất niềm vui của anh, tiếp tục phá hỏng cuộc hôn nhân của anh và suýt phải trả giá cho gia đình anh. Trong tiềm thức, anh tự nhủ, ngay cả khi đối mặt với sự tha thứ, rằng anh đã không xứng đáng với sự thân mật của vợ và anh chắc chắn đã không xứng đáng để chung chăn gối trong trạng thái đó.

Mọi người thường đề cập đến sự xấu hổ và cảm giác tội lỗi cùng nhau, nhưng có một sự khác biệt đáng kể giữa hai người: Cảm giác tội lỗi là cảm thấy tồi tệ về những gì bạn đã làm; xấu hổ là cảm thấy xấu về bạn là ai và đã phạm phải sai lầm.

Sự xấu hổ có thể bắt nguồn từ nhiều nguồn khác nhau - từ những thất bại cá nhân như nghiện ngập, phá sản hoặc ngoại tình, hoặc từ những chấn thương thời thơ ấu như lạm dụng thể xác, tình cảm hoặc tình dục. Sự xấu hổ thường khiến người ta muốn trốn tránh. Trong hôn nhân, điều này tạo nên khoảng cách vợ chồng với nhau. Nhưng Thiên Chúa đã cung cấp thuốc giải độc hoàn hảo: sự tha thứ.

Ba bước để tự do
Để chữa lành, Dennis cần nhận ra rằng sự xấu hổ đã tồn tại trong tâm trí và sự thay đổi đó có thể đi kèm với thực hành và tự nhận thức. Những trải nghiệm trong quá khứ vẫn khắc sâu trong ký ức của anh và có thể được kích hoạt bất cứ lúc nào bằng nhiều cách khác nhau. Khi những suy nghĩ về sự thất bại hoặc hối tiếc tìm cách kéo anh ta xuống, anh ta cần phải tự nhắc nhở mình rằng những suy nghĩ này không xác định anh ta là ai.

Cả tự tha thứ và tự từ bi là chìa khóa để vượt qua sự xấu hổ và phải được thực hành thường xuyên đến mức chúng trở thành một phản ứng tự động. Nếu bạn đau khổ vì xấu hổ, tôi khuyên bạn nên thực hiện quy trình gồm ba bước, tôi gọi là Yếu tố R3.

Tiết lộ: Công nhận rằng sự xấu hổ là có thật và đã đóng góp một phần trong cuộc sống của bạn. Sự xấu hổ đã làm tổn thương bạn và đã gây ra một số mức độ thù hận bản thân. Xác định sự xấu hổ đến từ đâu - xác định chính xác các sự kiện hoặc con người. Bạn không thể thay đổi những gì bạn đã hành động trước khi thừa nhận, nhưng sự chữa lành bắt đầu khi bạn bộc lộ sự xấu hổ của mình.

Viết lại: Để viết lại sự xấu hổ và thay thế nó bằng những cảm xúc lành mạnh hơn, sẽ cần phải nhìn thấy chính bạn - và những người đã làm tổn thương bạn - thông qua một lăng kính khác. Để chữa lành, bạn sẽ phải nhìn qua lăng kính từ bi, bác ái.

Đổi mới: Cuộc sống không có sự mặc cảm, xấu hổ là tự do thực sự. Adam và Eva đã mất tự do bằng cách không vâng lời, nhưng sau đó họ đã giải quyết vấn đề bằng cách trốn tránh Chúa vì sự xấu hổ của họ. Hôm nay, bạn có thể ngừng trốn chạy. Bạn có thể làm mới cuộc sống của mình bằng cách lấp đầy tâm trí của bạn bằng sự thật được tìm thấy trong Lời Chúa (Lu-ca 12: 6-7, Rô-ma 5: 8, 2 Cô-rinh-tô 5:17).

Nó cũng đơn giản như vậy khi nói đến việc tha thứ cho chính mình - hoặc tha thứ cho những người đã làm tổn thương chúng ta. Dennis gặp khó khăn trong việc chấp nhận sự thật rằng anh đã được cứu chuộc trong Chúa Kitô nhờ quyền năng của ân sủng và sự tha thứ. Thay vào đó anh tiếp tục nhìn mình qua con mắt xấu hổ.

Kết quả tích cực của Yếu tố R3 đến từ việc thú nhận những gì là đúng và đưa ra quyết định viết lại và làm mới.

Nó làm tôi nhớ đến câu chuyện về người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình (Gioan 8: 1-11). Người phụ nữ này có lẽ nhìn xuống đất, cúi đầu xấu hổ, vì chờ đợi sự trừng phạt đến với mình. Chúa Giêsu nói rằng Ngài sẽ không kết án cô. Nhưng thay vì chỉ đơn thuần là đưa ra những lời khẳng định tử tế của cô, Ngài đưa cho cô một kế hoạch hành động: Hãy Đi, và từ giờ trở đi cố gắng đừng phạm tội nữa!

Chuyện gì đã xảy ra với Dennis? Sự xấu hổ đã cố gắng hết sức để tiêu diệt anh ta, nhưng với sự giúp đỡ của một kinh nghiệm tư vấn chuyên sâu về hôn nhân - và quan trọng hơn, nhờ ân sủng của Chúa, và lòng trắc ẩn của vợ - anh ta đã vượt qua được sự xấu hổ của mình. Họ vẫn hạnh phúc trong hôn nhân đến ngày hôm nay.

Tự tha thứ: Khi bạn là nạn nhân.
Khi sự xấu hổ nảy sinh từ một điều gì đó đối với bạn, chẳng hạn như lạm dụng tình dục, việc tự tha thứ càng trở nên khó khăn hơn. Nhiều nạn nhân trẻ em của tội phạm tình dục mang theo sự xấu hổ và tự trách mình thời thơ ấu quá khứ. Họ tin rằng sự kiện này phải là lỗi của họ. Để thuyết phục một nạn nhân về vấn đế này thật là vô cùng khó khăn. 

Ký ức về việc đụng chạm thể xác không phù hợp thực sự  là một trong những điểm xấu hổ lớn nhất mà nạn nhân gặp phải và là một trở ngại lớn để họ vượt qua. Trong trường hợp này, tự tha thứ đóng một vai trò rất lớn. Sự đụng chạm, đặc biệt là đụng chạm tình dục, có nghĩa là để cảm thấy một cảm giác. Sự đụng chạm thể xác được cho là tự nhiên, hoàn toàn không phải là bẩn thỉu. Nạn nhân cảm thấy những cảm xúc tốt đẹp đó. Những cảm giác đó là tự nhiên và không có gì phải xấu hổ. Điều quan trọng là người đó hiểu rằng mình thực sự là nạn nhân. Điều này có thể sẽ phải đưa ra lời khuyên nhẹ nhàng, tinh tế bởi vì nạn nhân không chỉ tha thứ cho anh ta - cho bản thân về những cảm xúc mà sau đó chuyển sang xấu hổ, mà anh ta hoặc cô ta cũng phải tha thứ cho người đó.


Khi người phối ngẫu của bạn là người đang mang mặc cảm.
Làm thế nào khi bạn là  người phối ngẫu của một người luôn mang mặc cảm với sự xấu hổ, trở thành một chiến binh bên cạnh chồng hoặc vợ của bạn? Có một số cách bạn có thể tích cực tham gia vào cuộc chiến này. Hãy từ bi trong khi hiểu rằng đây là cuộc chiến nội tâm của vợ / chồng của bạn và mọi người phải đối mặt với các vấn đề của riêng mình. 

Chống lại sự xấu hổ, không phải của nhau. Nếu vợ bạn lạc đường, hãy giúp cô ấy lấy lại sự tập trung. Nếu chồng bạn chùn bước, hãy nâng đỡ an ủi cho anh ta và cùng nhau chiến đấu không chống lại anh ta, nghĩa là luôn hỗ trợ đừng thất vọng. Khi chồng hoặc vợ biết tình yêu của bạn có thể chịu đựng bất cứ điều gì đến, anh ấy hoặc cô ấy sẽ có thêm sức mạnh cần thiết để vượt qua sự mặc cảm, đặc biệt là trong thời điểm tiêu cực, trầm cảm nhiều hơn khi trận chiến dường như vô vọng. Tư vấn và hội thảo chuyên sâu đã được chứng minh rất hữu ích cho những người khác trong tình huống của bạn.

* Tên đã được thay đổi.

Tina Konkin
Theo https://www.focusonthefamily.com/marriage/how-to-have-a-shame-free-marriage/
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
DẪN NHẬP: Nhân loại đang bước vào thế kỷ XXI, một kỷ nguyên đánh dấu bước ngoặt về kinh tế, khoa học và nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin, một yếu tố quan trọng đã làm cho cuộc sống con người ngày càng được nâng cao. Nhưng tiếc thay, sự phát triển của khoa học hiện đại làm đời sống đạo đức con người cũng thay đổi, sự hưởng thụ ích kỷ, cạnh tranh, gian dối, bất nghĩa, vô tâm, vô cảm… Hậu quả là các tệ nạn đã tấn công và tàn phá các mối tương quan trong gia đình, xã hội. Đó là một thứ bóng tối khủng khiếp nhất mà các gia đình đang phải đối diện.[1]
Đôi dòng cảm nhận nhân lễ Mother's Day (13/5) Có nhiều thứ tình cảm, có nhiều điều kì diệu trong cuộc sống con người khiến người ta nâng niu, trân trọng. Ví như tình yêu được xem là thứ tình cảm khó hiểu, thật đẹp, thật tuyệt vời; tình bạn, tình bằng hữu thật đáng quý, đáng trân trọng...
Trong tất cả các nền văn hóa trên thế giới, bữa ăn gia đình được công nhận là một cơ chế vĩnh viễn và là thành tố quan trọng quyết định sự sống còn trong đời sống gia đình vững chắc, bền lâu. Bữa cơm gia đình như là một “chất keo” kết dính các thành viên.../post 09 Tháng Sáu 2012 (Xem: 7575)/
18 Tháng Giêng 2013 (Xem: 3627) ... Nguon Tinmungnet ....Những mâu thuẫn thường xảy ra cho hai vơ chồng sau thời gian chung sống, với nhiều vui mừng và đau khổ như sau: Trước đây hai người là tình nhân, tâm hồn rạo rực, muốn chiếm đoạt nhau, nên ăn nói ý tứ. Sau khi lấy nhau rồi tình yêu không còn nồng nàn nữa
27 Tháng Sáu 2013 CH(Xem: 1333) Bạn có thể dễ dàng đi tới một quyết định kết hôn, nhưng duy trì mối quan hệ hôn nhân lâu dài thì không hề dễ. Hôn nhân có xu hướng thay đổi rất nhiều thứ. Quan hệ tình dục là rất quan trọng trong việc giữ cho hôn nhân hạnh phúc. Điều quan trọng là bạn tìm ra cách để chuyện ấy nồng nàn say đắm ngay cả sau khi kết hôn.
12 Tháng Bảy 2013 (Xem: 1544)...Khó khăn có thể đẩy vợ chồng bạn ra xa nhau hoặc kéo hai người lại gần nhau. Hãy đón nhận sự an ủi,cái ôm hôn của người bạn đời dù lúc đó bạn không hề muốn. Kết quả có thể khả quan nhiều hơn là bạn tưởng.
22 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1892)...Ngày nào bạn cũng chuẩn bị bữa trưa cho con vì bạn nghĩ rằng mình “phải” làm thế? Có thể bạn không nhận ra nhưng việc làm đó của bạn xuất phát từ một niềm tin đã lỗi thời rằng đó chính là “công việc của bạn”.
Người trẻ ngày nay thường hay lấy hình ảnh những người có được thành công lớn mà bỏ học hoặc không học đại học để “chặn họng” những lời tận tình khuyên bảo của các bậc phụ huynh trong nhà. Nhưng trên thực tế những số lượng của những người như trên rất ít. Phần nhiều những đứa trẻ học theo, sau khi lớn lên mới phát hiện ra: Bản thân đã dùng những năm tháng điên cuồng của tuổi trẻ để đổi lấy cả đời người thấp hèn.
Ngồi nghỉ ngơi lướt facebook, tôi đọc được câu chuyện khiến không chỉ bản thân mình mà nhiều người cũng sẽ tự hỏi: “Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ bao nhiêu lần nữa?” Có người mỗi năm về nhà được 2 lần, 1 lần hoặc thậm chí là vài năm mới về 1 lần. Vậy nếu bố mẹ còn sống khoảng 20 năm nữa thì chúng ta sẽ được gặp bao nhiêu lần? Còn với nhiều người, bố mẹ chỉ có thể sống trên đời khoảng 10 năm hoặc ngắn hơn nữa thì sao? Chắc có người chúng ta không dám nghĩ tiếp
11 Tháng Năm 2012n(Xem: 4806) Con cái trong gia đình là tình yêu của cha mẹ do ân huệ Thiên Chúa ban. Mọi gia đình đều hân hoan đón nhận. Từ chối con cái bất cứ dưới hình thức nào cũng làm thương tổn tình yêu vợ chồng. Nhưng con cái không phải là những con búp bê, đặt đâu nằm đó. Chúng có ăn có uống, có mạnh khỏe có ốm đau, và chúng sẽ lớn lên thành con người đầu đội trời chân đạp đất. Có ích cho xã hội, hay họa tai cho xã hội? Việc tương lai ai đoán biết được? Nhưng cái biết được, là hôm nay chúng có được giáo dục không? Và chúng được giáo dục tốt hay xấu? Bởi vì theo lẽ bình thường, con trẻ được giáo dục như thế nào, thì lớn lên chúng sẽ trở thành như thế ấy.
Bảo Trợ