“Giáo hội là bệnh viện chiến trường”, ưu tiên chăm sóc các bệnh nhân và người yếu đuối nhất

29 Tháng Tám 20199:43 CH(Xem: 218)

“Giáo hội là bệnh viện chiến trường”, ưu tiên chăm sóc các bệnh nhân và người yếu đuối nhất

Giáo hội như nơi đón tiếp những người đau khổ nhất và người đau khổ luôn là ưu tiên của Giáo hội trong mọi thời đại. Giáo hội không sợ hãi những người ganh ghét, vu khống, bách hại, buộc phải im lặng trước sự thật và không thực hành những điều tốt. Hãy vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người và tin tưởng rằng Chúa luôn hiện diện bên cạnh chúng ta

Hồng Thủy - Vatican

Dù thời tiết Roma vẫn còn nắng nóng nhưng vì số tín hữu tham dự buổi tiếp kiến chung của ĐTC vào sáng thứ tư 28/8 khá đông, khoảng 30 ngàn người, nên thay vì gặp các tín hữu trong đại thính đường Phaolô VI như những tuần trước, ĐTC đã gặp các tín hữu tại quảng trường thánh Phêrô.

Trong bài giáo lý, dựa trên đoạn sách Công vụ Tông đồ chương 5, 12-16, ĐTC trình bày về Giáo hội như nơi đón tiếp những người đau khổ nhất và người đau khổ luôn là ưu tiên của Giáo hội trong mọi thời đại. ĐTC cũng mời gọi các tín hữu noi gương các Tông đồ, không sợ hãi những người ganh ghét, vu khống, bách hại, buộc phải im lặng trước sự thật và không thực hành những điều tốt; hãy vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người và tin tưởng rằng Chúa luôn hiện diện bên cạnh chúng ta. Sau đây là bài giáo lý của ĐTC:

Bài giáo lý của ĐTC

Cộng đoàn Giáo hội được miêu tả trong sách Công vụ Tông đồ sống với sự phong phú mà Chúa ban cho họ. Chúa rất quảng đại. Cộng đoàn này  được gia tăng về số lượng và lòng nhiệt thành, dù cho những tấn kích bên ngoài. Để trình bày cho chúng ta sức sống này, trong sách Công vụ Tông đồ, thánh Luca cũng đã nói cho chúng ta biết về những nơi chốn có ý nghĩa, ví dụ như hành lang Solomon (x. Cv 5,12), nơi gặp gỡ của các tín hữu. Hàng lang này là một khu vực mở, là nơi trú ẩn nắng mưa, nhưng cũng là nơi gặp gỡ và làm chứng tá. Thật vậy, thánh Luca nhấn mạnh vào các dấu chỉ và điều kỳ diệu đi kèm với lời của các Tông đồ và về sự chữa lành đặc biệt các bệnh nhân, những người đã nhận được các dấu lạ.

Giáo hội như «một bệnh viện dã chiến»; các bệnh nhân là ưu tiên chăm sóc của Giáo hội

Trong chương 5 của sách Công vụ Tông đồ, Giáo hội mới khai sinh được miêu tả như «một bệnh viện dã chiến», đón nhận những người yếu đuối nhất, đó là các bệnh nhân. Nỗi đau đớn của họ đã thu hút sự chú ý của các Tông đồ, những người không có vàng bạc (Cv 3,6) – thánh Phêrô nói với người què như thế - nhưng họ manh mẽ nhờ danh Chúa Giêsu. Đối với các Tông đồ, cũng như các Kitô hữu của mọi thời đại, các bệnh nhân là đối tượng ưu tiên của tin vui Nước Trời, là những anh chị em mà Chúa Giêsu hiện diện trong họ cách đặc biệt, để họ được tất cả chúng ta tìm kiếm và gặp thấy (xem (Mt 25,36.40). Các bệnh nhân là đối tượng ưu tiên của Giáo hội, của trái tim linh mục, của tất cả tín hữu. Họ không phải là những người bị loại bỏ, nhưng ngược lại, họ được chăm sóc ủi an. Họ là đối tượng sự quan tâm của các Kitô hữu.

Thánh Phêrô nổi bật giữa các Tông đồ. Ngài có quyền cao nhất trong nhóm các tông đồ do quyền tối thượng được Chúa Giêsu ban cho (xem Mt 16,18) và do sứ mệnh nhận được từ Đấng Phục sinh (xem Ga 21,15-17). Chính thánh nhân là người bắt đầu rao giảng kerygma vào ngày Lễ Ngũ Tuần (xem Cv 2,14-41) và là người sẽ thực hiện chức năng điều hành tại Công đồng Giêrusalem (xem Cv 15 và Gal 2,10-10).

Thánh Phêrô đến gần các giường chõng của các bệnh nhân và đi qua giữa họ, giống như chính Chúa Giêsu đã làm: thánh nhân làm như Chúa Giêsu, mang lấy trên mình các bệnh tật và đau bệnh (xem Mt 8,17; Is 53,4). Và thánh Phêrô, người ngư phủ miền Galilê, đi ngang qua, nhưng để cho Một Đấng Khác tỏ hiện: đó là Chúa Kitô Hằng Sống và hoạt động! Thực vậy, chứng nhân là người bày tỏ Chúa Kitô, bằng lời nói cũng như bằng sự hiện diện thể lý, Đấng để cho thánh nhân được có mối quan hệ với Người và kéo dài sự hiện diện của Ngôi Lời nhập thể làm người trong lịch sử.

“Thần học về sự dịu dàng của Thiên Chúa”

Ở đây thánh Phêrô là người hoàn thành công việc của vị Thầy (xem Ga 14,12): nhìn vào thánh nhân với đức tin, chúng ta thấy chính Chúa Kitô. Tràn đầy Thánh Linh của Chúa, thánh Phêrô đi ngang qua và, ngài không làm gì cả, nhưng bóng của ngài trở thành một "sự xoa dịu", xoa dịu chữa lành, một sự giao tiếp về sức khỏe, tuôn trào sự dịu dàng của Đấng Phục sinh đang cúi mình trước bệnh tật và phục hồi sự sống, ơn cứu độ, phẩm giá. Theo cách này, Thiên Chúa biểu lộ sự gần gũi của Người và làm cho những vết thương của con cái Người trở thành "nơi chốn của thần học về sự dịu dàng của Người" (Suy niệm ban sáng, nhà nguyện thánh Marta, ngày 14/12/2017). Trong những vết thương của người bệnh, trong những căn bệnh, cản trở của cuộc sống, luôn có sự hiện diện của Chúa Giêsu, vết thương của Chúa Giêsu. Có Chúa Giêsu kêu gọi mỗi chúng ta chăm sóc họ, hỗ trợ họ, chữa lành cho họ.

Chìa khóa cho đời sống Kitô hữu: "vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời con người"

Hành động chữa lành của thánh Phêrô làm gia tăng sự thù ghét của những người Sađốc, những người ganh tị, những người giam tù các Tông đồ và, lo sợ khi các ngài được giải thoát cách bí ẩn, đã cấm các ngài giảng dạy. Những người này xem các phép lạ các Tông đồ thực hiện như là phép thuật, nhưng nhân danh Chúa Giêsu; nhưng họ không muốn chấp nhận điều này và họ đã giam tù các Tông đồ; đánh đập các ngài. Các tông đồ đã được giải thoát cách kỳ diệu, nhưng trái tim của những người này cứng cỏi đến nỗi họ không muốn tin điều họ nhìn thấy. Khi đó, thánh Phêrô đáp lại bằng cách đưa ra một chìa khóa cho đời sống Kitô hữu: "vâng lời Thiên Chúa thay vì con người" (Cv 5,29), bởi vì các Sađốc nói: các ông không được tiếp tục làm những việc này, không được chữa lành" - "Tôi vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời loài người. Điều này có nghĩa là lắng nghe Thiên Chúa hoàn toàn, không trì hoãn, không tính toán; gắn kết với Người để trở nên có khả năng sống giao ước với Người và với những người mà chúng ta gặp gỡ trên đường đời.

Cuối cùng, ĐTC mời gọi các tín hữu xin Chúa Thánh Thần ban sức mạnh để chúng ta không sợ hãi trước những người bắt chúng ta im lặng, những người nhục mạ chúng ta. Chúng ta đừng sợ hãi. Chúng ta hãy xin Người củng cố chúng ta trong nội tâm để được chắc chắn về sự hiện diện yêu thương và an ủi của Chúa bên cạnh chúng ta.
Đài Vatican


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
LỜI NGUYỆN TRONG CƠN DỊCH BỆNH của Hội đồng Giám mục Việt Nam Ngày đăng: Thứ Hai 17.02.2020 Lời nguyện trong cơn dịch bệnh Đây là lời nguyện chính thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam để cầu nguyện trong cơn dịch bệnh Covid-19. Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi toàn năng chúng con đang họp nhau cầu nguyện, tha thiết nài xin cho cơn dịch bệnh mau chấm dứt.
J.B. Đặng Minh An dịch - Lúc 5g chiều ngày 31 tháng 12, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi hát kinh chiều tạ ơn Te Deum bên trong Đền Thờ Thánh Phêrô cùng với tất cả các vị trong giáo triều Rôma trong đó có 36 Hồng Y, đặc biệt là Đức Tổng Giám Mục Angelo De Donatis, Giám Quản Rôma, 7 Giám Mục Phụ Tá và 40 Giám Mục khác, 150 linh mục và khoảng 8 ngàn tín hữu. Hiện diện trong buổi lễ cũng có đông đảo các vị trong Ngoại Giao Đoàn cạnh Tòa Thánh.
ĐTC nói: “Hôm nay, chúng ta mừng lễ Thánh gia Nazareth. Thuật ngữ ‘thánh’ đặt gia đình này trong bối cảnh thánh thiện. Đây là một hồng ân của Thiên Chúa, nhưng đồng thời, là tự do và trách nhiệm trong việc thực thi kế hoạch của Ngài. Như vậy, đặc tính của gia đình Nazareth: hoàn toàn sẵn sàng trước Thiên ý”. ĐTC lần lượt giải thích về sự vâng phục của các thành viên trong Gia đình Thánh này.
Việt Nam là dân tộc có cảm thức tôn giáo rất mạnh. Chính vì vậy, những biểu tượng vật thể lẫn phi vật thể của các tôn giáo thường mang vai trò quan trọng, hoặc để lại dấu ấn rất đậm trong đời sống tinh thần của người dân. Cùng với tiếng chuông chùa, tiếng chuông giáo đường là một trong các đại diện đặc trưng của những biểu tượng đó; nó góp phần định hình nên những nét đẹp và giá trị, không chỉ trong đời sống thiêng liêng, mà còn trong đời sống văn hoá hay tinh thần nói chung của cộng đồng, đặc biệt trong nếp sống ngày xưa của các xóm đạo.
Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha nhắc lại ý nghĩa của hang đá Giáng sinh: Thiên Chúa đã trở nên gần gũi với con người. Ngài mời gọi các tín hữu chuẩn bị cho Chúa Giáng sinh bằng cách thế đơn giản là làm hang đá tại gia đình và các nơi sinh hoạt, làm việc, như dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa. Hang đá nói rằng Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống cụ thể của chúng ta.
Thiên Chúa đang yêu bạn ư? Có lẽ bạn đã từng một lần đắm say trong cảm giác đê mê, ê chề trong bản tình ca Giê-su. Mỗi tâm hồn, từng trái tim sẽ có cách cảm nhận riêng trong những biến cố khác nhau, dập dềnh theo những giai điệu khác nhau, đẩy đưa theo cung đàn nhịp sáo. Nhưng bản tình ca ấy, nơi TÌNH YÊU ấy, vẫn âm vang theo những giai điệu rất đặc trưng lạ thường. Trong những thanh âm đồng điệu nơi mỗi con tim, tính chất lịch sử dường như không dám lộ mặt, dường như không dễ thẩm thấu, nhưng nếu không có nó, nếu thiếu chất sử ấy, bản tình ca sẽ không trọn vẹn, không vuông tròn.
\\ Đời sống xã hội hiện đại được đặc trưng bởi sự ồn ào, náo nhiệt, và vội vàng. Ồn ào của cãi vã, của xe cộ, của nhạc hội xập xình; náo nhiệt của mua sắm, của tiệc tùng, của giải trí; và vội vã trong cạnh tranh công việc, trong ‘lướt sóng’ thông tin, trong gặp gỡ thoáng qua. Vui thì vui đó, nhưng nhịp sống này cũng có nguy cơ dìm con người vào một sự trống trải và cô đơn. Trống trải ngay giữa ồn ào, và cô đơn từ giữa đám đông! Khắc Bá, SJ - CTV Vatican News\
Mỗi năm phụng vụ dẫn chúng ta đến lễ Giáng sinh với ba người hướng dẫn: tiên tri Isaia, Thánh Gioan Tiền Hô và Đức Maria, như thế, chúng ta có một tiên tri, một người loan báo, và một người mẹ. Vị đầu tiên tuyên bố Đấng Cứu Thế từ xa, vị thứ hai chỉ cho chúng ta thấy Người có mặt trên thế giới, và vị thứ ba mang Người trong cung lòng mình. Mùa Vọng này tôi nghĩ chúng ta sẽ giao phó hoàn toàn cho Mẹ của Chúa Giêsu.
‘Mùa Giáng Sinh đang đến’! Cách nói này đã phổ biến mỗi độ Đông về; và nó trở nên bình thường trong tâm thức của hầu hết mọi người trên thế giới, không phân biệt tuổi tác, văn hoá hay tôn giáo. Nghĩa là, Noel không còn chỉ là một ‘Thánh Lễ’, mà đã trở thành một ‘mùa’, một dịp lễ hội, thậm chí là lễ hội thuộc hàng lớn nhất của nhân loại. Vì là lễ hội, Noel trở thành mùa của sự nhộn nhịp: nhộn nhịp của buôn bán, nhộn nhịp của trang trí, nhộn nhịp của âm nhạc, nhộn nhịp của tiệc tùng, vv. Chính vì thế, nhiều Kitô hữu cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc một Thánh Lễ bị biến thể thành một lễ hội mang đầy tính thế tục như thế; và đã có không ít người kêu gọi tẩy chay tất cả những hình thức mang tính ‘hội’ đó. Tuy nhiên, thiết tưởng chúng ta cần bình tâm để phân định về hiện tượng ‘hoà trộn’ giữa lễ và hội như thế, hầu thấy rõ hơn những nét tiêu cực và cả những điểm tích cực của nó.
Để sống niềm hy vọng vào Thiên Chúa và gieo niềm hy vọng cho mọi người, đòi tôi phải luôn tỉnh thức trước cuộc sống của mình. Khi xét mình trong Mùa Vọng, tôi thấy mình có khi tỉnh mà không thức, có lúc thức mà không tỉnh; hoặc tỉnh thức về những điều này nhưng lại mê muội về những điều kia… Do đó, có thể tôi đang rơi vào nhiều lối sống nguy hiểm: – Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản. – Nguy hiểm đáng sợ là lối sống không trưởng thành về tâm linh. – Nguy hiểm thường xuyên là lối sống không trưởng thành về tri thức. I. Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản
Bảo Trợ