Hà Nội Và Nỗi Nhớ – Hà Nội Hay Em

09 Tháng Tám 20192:16 SA(Xem: 121)

Hà Nội Và Nỗi Nhớ
 Sinh Hoang

Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́
Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường
Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ
Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương

image1.gifNhớ người em đang mỏi mắt mong chờ
Một người đi vắng xa Hà Nội phố
Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Ngất ngây mùi hương hoa sữa nồng nàn

Nhớ con phố chiều nao chân lang thang
Màu hoàng hôn nhuộm vàng trên lối sỏi
Nhớ nhớ lắm nhớ mùa thu Hà Nội
Nỗi nhớ tột cùng… nỗi nhớ đầy vơi!



Hà Nội Hay Em 
Trần Phong

Em tạo dáng,đời tư duy Hà Nội
Mặt đượm buồn, vẫn giữ nét thanh tân
Áo dài cống hiến những đường cong vô đối
Quốc phục giản đơn, em lại đẹp vô ngần..

Trời tháng Tám, hoa Ly còn khoe sắc
Đường Cổ Ngư gió cuốn những cành Ban
Mượn chút nắng soi gương hồ Trúc Bạch
Để vần thơ níu nửa giấc mộng tàn..

Ngắm hình em, nhớ những ngày Hà Nội
Tay trong tay, nghe lại khúc ru tình
Tim đập nhanh nên nụ hôn cũng vội
Hoa rụng bao giờ mà lá hãy còn xanh?

Mưa tháng Tám, nước sông Hồng cuộn đỏ
Tiển đưa người, nửa ly rượu vẫn say
Bài thơ mới, quyết cắt đi vần nhớ
Để con tim thoát khỏi cảnh lưu đày..

Mai Hà Nội không còn tà áo trắng
Biết tìm ai để nối sợi tơ lòng?
Kể nhau nghe những chuyện đời mưa nắng
Bao ân tình đành trả lại dòng sông..

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha
CHÙM THƠ KHÓC CON (2) - Phạm Ngọc Thái - Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) RU CON Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Đã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam! - Trong ủ lửa, ngoài nở hoa Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời! Ru con mòn cả vành nôi Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!
Chợ họp trên sông trời đứng bóng Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách Con nước ươn từ buổi sớm mai Chèo ghe đi chợ trên sông nước Man mác tình quê mấy bến bờ Ai biết phù sa chia mấy nhánh ? Mấy giòng trong đục đất quê xưa
Nhưng bóng tối vẫn bao trùm loài người trên mặt đất- Vì con người không nhìn ra ánh sáng của mặt trời- Chính là nguồn ánh sáng của Thượng Đế cao vời- Cũng là ánh sáng của ngọn nến Phục sinh Cứu độ- Đã được thắp lên và sáng mãi cho địa cầu
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...15-8-2012
Bảo Trợ