Bài hát của anh trai đã cứu sống em gái sắp ra đi: Đây chính là phép màu của tình thân…

03 Tháng Bảy 20196:38 SA(Xem: 472)

Như nhiều bà mẹ khác, khi Karen biết mình mang thai đứa con thứ hai, cô muốn giúp Michael – đứa con trai 3 tuổi làm quen với việc cậu sẽ có một em gái trong tương lai gần. Đêm nào Michael cũng hát cho em gái trong bụng mẹ nghe. Cậu bé đã xây dựng tình yêu với em gái bé bỏng trước cả khi cô bé chào đời.
love - yeuthuong

Nhưng một biến chứng xuất hiện ngay khi Karen đang trên bàn sinh. Thật may là cuối cùng Marlee – em gái của Michael cũng được chào đời, nhưng sức khở cô bé lại rất yếu ớt.

Ngày dài trôi qua, sức khỏe của Marlee ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ đành phải thông báo cho gia đình Karen chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Hai vợ chồng cô cũng đã liên lạc với nghĩa trang trong vùng để mua một mảnh đất nhỏ, thay vì chuẩn bị một căn phòng để đón bé về.

blank
(Ảnh minh hoạ: theodysseyonline)

Đã sang tuần thứ 2, Marlee nằm trong phòng săn sóc đặc biệt. Không ai có thể chắc chắn cô bé liệu có thể cầm cự nổi sang tuần thứ 3 hay không. Michael rất buồn. Cậu bé vẫn cố nài nỉ cha mẹ cho cậu vào thăm em:

– Con rất muốn hát cho em nghe

Thế nhưng, đó là khoa chăm sóc đặc biệt và Michael không được phép vào nơi đó. Cậu bé không hiểu điều đó và vẫn liên tục mè nheo về việc này. Bản năng của một người mẹ thôi thúc Karen phải tìm cách cho Michael vào thăm em lần cuối. Nếu cậu bé không được gặp em vào lúc này, có thể sẽ chẳng còn một dịp nào nữa.

Karen lén dẫn con trai vào phòng, nhưng cô y tá trưởng đã phát hiện và la lên:

– Đem đứa trẻ đó ra ngoài! Nó không được vào đây!

Karen dưng trào nước mắt:

– Làm ơn. Nó sẽ không rời khỏi đây cho đến khi được hát cho em nghe.

Karen dắt Michael lại bên nôi. Cậu bé nhìn chằm chằm vào cô em gái nhỏ xíu, tội nghiệp và bắt đầu cất giọng run run:

“You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray.”

(Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…)

Tiếng hát trong veo từ trái tim ngây thơ của người anh trai 3 tuổi vừa cất lên, em bé dường như có chút phản ứng. Mạch đập đang chậm và ngắt quãng bỗng đều đặn hơn.

– Hát tiếp đi Michael!

Karen bật khóc và bắt đầu cầu nguyện:

Chúa ơi, xin Người hãy thương xót đứa con gái bé bỏng tội nghiệp này.

blank
Ảnh minh họa: getty.com

Michael tiếp tục hát: 

“You never know, dear, how much I love you, please don’t take my sunshine away”

(Chắc em không biết đâu, không biết là anh thương em nhiều đến nhường nào. Xin đừng lấy ánh mặt trời của anh đi, em nhé…)

Hơi thở bỗng gấp gáp, dồn dập hơn, rồi bất ngờ trở nên đều đặn. Marlee bắt đầu thở như một chú mèo con.

– Hát tiếp đi con! – Karen động viên con trai

“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms”

(Có một đêm, khi anh đang nằm ngủ, anh đã mơ thấy được bế em trong tay…)

Em bé nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…

Nước mắt lăn dài trên má cô y tá trưởng. Karen thấy lòng mình dường như ấm lại. Cô vừa cảm nhận được phép màu của Chúa trong tiếng hát của cậu con trai.

“Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…”

Ngày hôm sau, hôm sau nữa… Các bác sĩ cho biết đứa bé đã… khỏe mạnh và sẵn sàng xuất viện!

***

Nhiều năm đã trôi qua, cô bé Marlee ngày nào đã trở thành một học sinh trung học 16 tuổi. Cô hát trong dàn hợp xướng nhà thờ cũng như ca đoàn của trường, đồng thời cũng là một huấn luyện viên thể thao cho trường trung học của cô. (Thông tin được cập nhật vào năm 2008 – Marlee sinh năm 1992)

blank
Hình ảnh Marlee năm 16 tuổi – cập nhật vào năm 2008. (Ảnh: beyondthewanderlust.com)

Nhiều người đã đặt câu hỏi về sự thật của câu chuyện. Trang web truthorfiction.com đã nghiên cứu tính xác thực của câu chuyện và kết luận đó là sự thật. Nhưng với tôi, dù tính xác thực của câu chuyện tới đâu, nó vẫn rất đẹp. Tôi yêu những câu chuyện như thế và tôi hy vọng bạn cũng vậy!

Hạ An DKN



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất thích các câu chuyện hiền hòa ngày xưa, lúc mọi người xem nhau là anh em, giúp nhau lúc túng thiếu, nợ nần không đòi nhau. Tâm hồn tôi được nuôi sống trong những chuyện này, tôi xin kể hai chuyện. Chuyện thứ nhất là câu chuyện Tha Thứ
Bài Sưu tầm Được đóng từ những phiến gỗ của con tàu thám hiểm huyền thoại Resolute thuộc Hoàng gia Anh, chiếc bàn làm việc của Tổng thống Mỹ đến nay đã có lịch sử 139 năm. Ngược dòng thời gian, tháng 4/1852, Hoàng gia Anh phái 5 tàu (trong đó có Resolute), dưới sự chỉ huy của ông Edward Belcher tham gia sứ mệnh tìm con đường tắt để rút ngắn hải hành mậu dịch với phương Đông. Sau 2 năm lang thang, tàu Resolute và 3 tàu khác bị mắc kẹt bởi băng nổi. Ông Belcher ra lệnh thủy thủ trên 4 con tàu bị kẹt rời sang con tàu duy nhất không mắc nạn là North Star. Trước khi rời đi, Kellett (thuyền trưởng tàu Resolute) ra lệnh lau chùi sạch boong, khóa chặt cabin và kéo cao cờ rồi mới cùng thủy thủ trở về Anh trên chiếc North Star chật chội.
Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
Để từ chối lời nhận xét của Chúa rằng mình là người thông minh nhất thế giới, nhà triết học nổi tiếng Socrates quyết định đi tìm người thay thế ông. Kellerfon là một người bạn rất thân của Socrates. Một ngày nọ, anh cố tình chạy đến Đền thờ Delphi và hỏi Chúa: “Thưa Chúa, có ai khác trên thế giới thông minh hơn Socrates?” Chúa trả lời: – Không ai thông minh hơn Socrates.
Nhờ lòng tốt của các nông dân, anh David đã lấy lại được mảnh đất (ảnh: Faithpot). Năm 2011, hơn 200 nông dân ở bang Nebraska, Hoa Kỳ đã cùng viết nên một câu chuyện vô cùng xúc động khi lựa chọn im lặng trong suốt cuộc đấu giá, giúp một chàng trai mua lại trang trại của gia đình mình. Gia đình anh David đã gắn bó với nghề nông trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, nhiều năm về trước, các cụ đã bán hết mảnh đất rộng 80 mẫu (khoảng 32ha) cho một người họ hàng. Người này không có ý định theo nghề nông nên sau đó đã bán lại cho ngân hàng. Vậy là, trang trại mà cả dòng họ đã dành hàng thập kỷ để xây dựng đã biến mất trong tích tắc. Cả gia đình đều rất phiền lòng.
Đức Chúa hiện ra và hỏi tôi: “Con trai của ta, con có thật sự yêu ta không?”. Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tâm trí, khiến tôi thổn thức mãi không thôi… Một buổi sáng sớm, tôi thức dậy và thong thả dạo bước ngắm cảnh bình minh. Ái chà! Vẻ đẹp của vạn vật dưới bàn tay sáng tạo của Chúa thật sự vượt rất xa những gì mà con người có thể tưởng tượng. Trong lúc tôi đang mải mê ngắm nhìn công trình mỹ lệ của Chúa, tôi bỗng có cảm giác giống như Chúa đang ở bên cạnh mình vậy.
Sư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng nửa chừng phát giác củi không đủ, con sẽ làm thế nào?” Một đệ tử nói: “Con sẽ đi tìm”. Một đệ tử đáp: “Con đi mượn tạm cho nhanh”. Một đệ tử khác nói: “Là con, con sẽ đi mua”. Sư phụ mỉm cười hỏi: “Thế sao các con không đổ bớt nước đi?”.
Bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.
Đôi khi, chúng ta thể hiện sự tức giận của mình dù trong thâm tâm, ta không thực sự giận dữ.
Hồi nhỏ, có lần sau khi tham dự Thánh Lễ về, tôi hí hửng khoe với cả nhà một phát hiện mới của mình. Đó là hôm nay cha xứ quên đọc Kinh Tin Kính. Nghe xong, bố tôi hỏi lại: Jesus-Praying-Mother.jpg – Con biết hôm nay là lễ gì không?
Bảo Trợ