Ngày này 8 năm trước, một bước ngoặt trong cuộc đời tôi.

06 Tháng Sáu 20194:02 CH(Xem: 456)
Ngày này 8 năm trước, một bước ngoặt trong cuộc đời tôi.
ME_VIET_NAM
Nguyễn Văn Phương

Ngày này 8 năm trước, một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Lần đầu tiên tôi bước chân xuống đường để bày tỏ thái độ của mình với chủ quyền đất nước. Bằng tất cả những gì hăm hở nhất của tuổi trẻ, sự sục sôi căm hờn quân tàu cộng lăm le biển đảo ngoài khơi. Tôi đã bước xuống đường đi biểu tình.

Đó có thể là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời tôi. Sau sự kiện đó, mọi cái nhìn về cuộc sống, về lý tưởng, về trải nghiệm cuộc đời trong tôi đã thay đổi. Tôi quan tâm hơn về những gì xung quanh mình, thấy được những bất công, trái ngang mà bao con người quanh tôi đang phải chịu đựng hàng ngày. Tôi biết hơn về quyền con người, về các giá trị tự do mà người Việt Nam đang bị lấy mất.

Thực sự, đó là may mắn mà không phải ai cũng có được. Không phải ai cũng nhận thức ra được thực tại xã hội. Phần lớn vẫn u mê trong cái vòng luẩn quẩn cơm, áo, gạo, tiền mà chấp nhận phó mặc cuộc sống, sự tự do của họ cho thể chế cầm quyền định đoạt.

Tôi thấy bản thân mình cần phải lên tiếng, cần phải có trách nhiệm nào đó giúp xã hội thay đổi tốt đẹp hơn. Bởi tôi nghĩ chỉ đơn giản 1 điều rằng: nếu ai cũng im lặng, ai cũng không làm gì cả. Thì đất nước chúng ta sẽ đi về đâu ??? Tương lai con cháu chúng ta sẽ ra sao nếu ngày hôm nay chúng ta không làm điều gì cả !?

Tôi đã thấy mình sống có ý nghĩa hơn, và luôn nỗ lực cố gắng góp sức cho cộng đồng nhiều hơn nữa. Và hơn hết, tôi luôn tin rằng đất nước này rồi sẽ đổi thay bởi có những người đã và đang dấn thân vì lý tưởng cao đẹp: thay đổi xã hội!

Hi vọng, tôi sẽ được nhìn thấy tự do, dân chủ trên quê hương mình khi trái tim tôi vẫn còn đập trong lồng ngực. Trong sâu thẳm, tôi luôn kính trọng và biết ơn những tù nhân lương tâm đã dấn thân, chịu đựng tù đày để thắp lên ngọn lửa tranh đấu cho quê hương.
nguyenvanphuong

Hình ảnh Nguyễn Văn Phương trong cuộc biểu tình sáng 5-6.2011 tại Hà Nội. đăng trên Tễu Blog.

Blog Teu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12/5/2012.......Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa trong Giáo xứ, tôi gia nhập phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể từ nhỏ, theo bước các anh chị tôi. Được sinh hoạt trong Thiếu nhi, chứng kiến các anh chị Huynh Trưởng đứng trên bục giảng hay ở giữa vòng tròn
* Trong Tự điển tiếng Việt - Bồ đào Nha - La tinh của Alexandre de Rhodes xuất bản năm 1651 không có từ "Phở". trong Tự điển Huỳnh Tịnh Của (biên soạn năm 1895) và Tự điển Genibrel (biên soạn 1898) cũng không có từ Phở . Danh từ Phở được chính thức ấn hành lần đầu trong cuốn Việt Nam tự điển (1930) do Hội Khai Trí Tiến Đức khởi thảo và giảng nghĩa: "Món ăn nấu bằng bánh bột gạo thái nhỏ với nước dùng bằng thịt bò hầm". 6-7-2018
Tôi đã từng nghe, đọc được câu trên từ khá nhiều người bạn của tôi. Họ buông ra lời chán nản và sau đó bỏ cuộc. Tôi rất đồng cảm với họ bởi tôi đã chứng kiến, đồng hành với họ trong khá nhiều việc và tôi biết họ đã vất vả, cố gắng đến thế nào mà kết quả nhận lại bằng không, đôi khi còn bị sỉ nhục rất ê chề. Họ, những người bạn đấu tranh, hoạt động xã hội dân sự của tôi, rơi rụng dần.
20-5-2012- Đề cập đến văn chương , chúng ta không thể nào bỏ qua nền thi ca bình dân mà ca dao là một trong những thể loại quen thuộc nầy . Từ lâu , ca dao đã đi vào lòng dân tộc và lạc vào rừng ca dao của kho tàng văn học , ta sẽ bắt gặp hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam qua những đức tính cao quý của họ
18-5-2012-Tháng Năm, nóng toé khói. Ai đã từng đi xa quê hương đều ước mong có dịp trở về, hoài niệm làm người ta xao xuyến đến cháy lòng. Tìm về từ vật chất đến tinh thần để thấy những cái tưởng mất đi vĩnh viễn, gặp lại cái xưa tầm thường nay trở nên quí giá.
Nếu phải định nghĩa tình yêu trước khi mở đầu bài phiếm luận thì chắc sẽ mất nhiều thì giờ. Cho nên xin nói lướt qua mục đích của bài viết. Những mẩu chuyện nho nhỏ được nêu ra trong bài rút từ kinh nghiệm cá nhân cũng như những nghe thấy từ bạn bè và những người đã từng quen biết qua khoảng đời đã qua mà nếu quí vị nào thấy sao giống chuyện của mình thì cũng đừng quá ngạc nhiên. Và như đã nói, đây chỉ là phiếm luận, nên nghe rồi xin bỏ qua và chớ có tìm hiểu sâu hơn về cội nguồn thì e sẽ bị thất vọng.
Có những phận người như thế, lặng lẽ sống, lặng lẽ giấu kín lòng mình, chỉ giao tiếp với xã hội một cách lạnh lùng thông qua công việc hàng ngày. Họ luôn là những ẩn đố cho người xung quanh. Phải chăng họ đã hoàn toàn mất niềm tin nơi cuộc sống, mất niềm tin vào con người, nên đã tự đóng băng mình? Hay đơn giản là họ chọn cho mình một cách sống thờ ơ với tất cả mọi điều. Nhân vật chính là bà cụ chủ quán dường như đã để cho niềm lạc quan đi khỏi tâm hồn bà từ một thời điểm nào đó đã rất lâu, rất xa rồi trong quá khứ.
Những năm gần đây, tôi ít thấy thơ lục bát xuất hiện trên báo chí hoặc các trang mạng văn chương. Thi thoảng, một hai bài nhen nhúm như ngọn đèn dầu leo lắt nhưng rồi lại tắt ngúm, chìm lịm dưới lượng thơ tự do ào ạt đổ vào thị trường thơ -12-5-2012
Xích lô Sài Gòn - Chợ Lớn, năm 1956. (Hình: Getty Images) “…Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta.” (Văn Cao- Thiên Thai) Các triết gia thường nhắc nhở chúng ta, “để có được bình an trong cuộc sống, cần hiểu rõ, đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”
(Trong đời sống gia đình, có những lúc như đi vào ngõ cụt. Nghèo đói khổ cực làm cho con người phải nghi ngờ Thiên Chúa và đôi khi đánh mất niềm tin. Một chút chia sẻ sau đây như một lời mời gọi, nhắc nhở và xác tín hơn vào tình yêu của Thiên Chúa khi phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống)
Bảo Trợ